Ba Giỏ Vải Thiều Vả Mặt Cả Tô Gia
Chương 1
Ngày được Tô gia nhận lại, trên bàn đang đặt một đĩa vải thiều chuyển từ Giang Nam tới.
Tô mẫu nhìn ta với vẻ khó xử.
“Nhu nhi thích ăn món này nhất, chắc hẳn con chưa từng được ăn, đừng giành với muội muội nhé. Lát nữa mẫu thân sẽ sai người đưa cho con một đĩa nho.”
Ta lạnh giọng phân phó Tử Yên:
“Đi bê ba giỏ vải thiều trong phủ tới đây, màu sắc đĩa vải thiều này không đúng, ăn vào sẽ đau bụng.”
Lại nghe Tô phụ lạnh nhạt thông báo:
“Thính Vũ hiên là nơi tịnh dưỡng tốt nhất, Nhu nhi thân thể yếu ớt không tiện chuyển đi, con cứ ở tạm Tây viện đi.”
Ta mang vẻ mặt mờ mịt:
“Không cần, ta có phủ công chúa.”
Đúng lúc này, vị thiên kim giả kia khóc lóc thảm thiết bước tới.
“Tỷ tỷ, là muội đã thay thế vị trí của tỷ, chiếm đoạt phụ mẫu và cả hôn ước của tỷ. Muội sẽ trả lại tất cả cho tỷ…”
Trưởng tử Tô gia lập tức lên tiếng ngăn cản.
“Một đứa thôn cô quê mùa sao xứng với công tử Thượng thư phủ? Dù nó có là muội muội ruột của ta, ta cũng không để nó giành đồ với muội đâu!”
Ta cạn lời, bật cười.
“Không cần trả, ta đã có hôn ước rồi.”
Bọn họ cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn ta.
“Từ xưa đến nay, hôn nhân đại sự đều do phụ mẫu định đoạt, sao ngươi dám tự ý định thân?”
Ta khẽ cười:
“Lão hoàng đế ban hôn, hết cách rồi.”
Phần 01
Trong chính sảnh lão trạch của Tô gia, đĩa vải thiều được đặt trong chiếc đĩa sứ xanh, sắc đỏ chói mắt.
Tô mẫu ngồi ở ghế chủ tọa, khuôn mặt đầy vẻ khó xử nhìn ta. Bên cạnh bà ta là Tô Nghiên Nhu. Đứa con gái giả mạo đã thay thế ta sống sung sướng suốt mười lăm năm qua, lúc này đang cầm khăn tay chấm nước mắt, hốc mắt đỏ hoe, trông vô cùng đáng thương.
Tô mẫu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở lời:
“Nhu nhi thích ăn món này nhất, chắc hẳn con chưa từng được ăn, đừng giành với muội muội nhé?”
Bà ta khựng lại, có lẽ cảm thấy lời này quá tổn thương, nên bổ sung thêm một câu:
“Lát nữa mẫu thân sẽ sai người đưa cho con một đĩa nho.”
Nho sao.
Ta không nói gì, chỉ liếc nhìn đĩa vải thiều. Vỏ ngoài đã nổi đốm nâu, cuống quả thâm đen, rõ ràng đã để mấy ngày, không thể ăn được nữa.
Ta cất giọng bình thản:
“Màu sắc đĩa vải thiều này không đúng, ăn vào sẽ đau bụng đấy.”
Sắc mặt Tô mẫu hơi đổi, chắc bà ta không ngờ ta dám nói vậy.
“Nguyệt nhi, một nha đầu từ thôn quê mới hồi kinh như con thì biết cái gì mà nói là không ăn được? Có phải con đang tức giận không? Mẫu thân đã nói sẽ đưa nho để bù đắp cho con rồi, con đừng tính toán với Nhu nhi nữa. Đĩa vải thiều này là do đồng liêu của phụ thân con biếu tặng, vô cùng hiếm có. Dù sao con cũng chưa từng ăn, thì không cần nếm thử hương vị này đâu.”
Phần 02
Ta nhìn người được gọi là mẫu thân ruột này, cảm thấy thật nực cười. Quả nhiên nuôi dưỡng bên cạnh vẫn hơn, vậy thì nhận ta về làm gì?
Ta lười để ý đến bà ta.
“Tử Yên.”
Giọng ta không lớn, nhưng làm bầu không khí trong phòng chững lại một nhịp. Tử Yên tiến lên một bước. Nàng ấy đã theo ta ba năm, hiểu rõ tính tình của ta nhất.
Ta tùy ý nói:
“Đi bê ba giỏ vải thiều trong phủ tới đây.”
Tô mẫu biến sắc, những người khác cũng sững ra. Ta liếc nhìn Tô Nghiên Nhu, mỉm cười bổ sung một câu:
“Muội muội tuy thích ăn, nhưng cũng không thể ăn đồ kém tươi mới thế này được.”
Nước mắt Tô Nghiên Nhu vẫn còn đọng trên hàng mi, nhất thời quên cả rơi xuống. Tô mẫu há miệng, có lẽ muốn hỏi “Con lấy đâu ra ba giỏ vải thiều”, nhưng lời đến khóe môi lại nuốt ngược vào.
Bà ta chợt nhận ra, đối với đứa con gái ruột trước mắt này, bà ta chẳng biết gì cả. Không biết mười lăm năm qua ta sống thế nào, bái ai làm thầy, kết giao với ai. Chỉ biết ta từ thôn quê hồi kinh, là người Tô gia nợ ân tình, và là người nên biết nhẫn nhịn.
Thật nực cười. Kẻ nợ ta bắt ta nhẫn nhịn, kẻ cướp vị trí của ta lại khóc lóc tủi thân hơn cả ta.
Tử Yên lĩnh mệnh, vừa định ra ngoài gọi người thì bị Tô phụ gọi giật lại:
“Không cần đi! Lẫm Nguyệt, vừa mới về nhà, không cần vì chút tức giận nhất thời mà làm càn. Lúc này cả kinh thành cũng chẳng có bao nhiêu vải thiều. Mười giỏ tiến vào cung còn phải chia cho các nương nương và công chúa. Nghe nói Vĩnh Ninh công chúa bên kia cũng chỉ được có ba giỏ. Ngươi thì lấy đâu ra?”
Phần 03
Ta nhìn ông ta, bình tĩnh mở miệng:
“Ta chính là…”
Lời còn chưa dứt, Tô phụ đã cắt ngang:
“Được rồi, đừng nói mấy lời này nữa. Nếu con muốn ăn, lát nữa chia cho con vài quả là được. Đúng rồi, Thính Vũ hiên trong phủ là nơi tịnh dưỡng tốt nhất, Nghiên Nhu thân thể yếu ớt không tiện chuyển đi, sau này con cứ ở tạm Tây viện đi.”
Tây viện. Thường là nơi hẻo lánh nhất trong phủ, nằm sát khu của hạ nhân.
Tử Yên đứng phía sau ta khẽ nhúc nhích, bị ta dùng ánh mắt cản lại. Ta chỉ lạnh lùng đáp:
“Không cần, ta có phủ công chúa.”
Nhưng bọn họ dường như không nghe thấy câu nói này của ta. Bởi vì Tô Nghiên Nhu bỗng bước ra.
Ả từ bên cạnh Tô mẫu bước ra, nước mắt lã chã tuôn rơi, nắm chặt lấy tay ta, giọng nói nhỏ xíu run rẩy:
“Tỷ tỷ, là muội đã thay thế vị trí của tỷ, chiếm đoạt phụ mẫu và cả hôn ước của tỷ… Muội biết tỷ sẽ không tha thứ cho muội, nhưng muội thực sự không cố ý, muội sẽ trả lại tất cả cho tỷ, trả hết… Tỷ đừng vì đau lòng mà nói nhăng nói cuội nữa…”
Hai chữ “hôn ước” vừa thốt ra, trưởng tử Tô gia – Tô Nghiên Đình sải bước tiến lên, kéo ả ra sau lưng bảo vệ. Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới, ánh mắt lướt từ ống tay áo bị giặt đến bạc màu tới đôi hài thêu cũ kỹ dưới chân ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt không che giấu.
“Một đứa thôn cô quê mùa, sao xứng với công tử Thượng thư phủ?” Giọng hắn không cao không thấp. “Dù nó có là muội muội ruột của ta, ta cũng không để nó giành đồ với Nhu nhi!”
Ta liếc nhìn y phục trên người mình, chợt hiểu ra. Thì ra cách ăn mặc này khiến bọn họ hiểu lầm ta là người chốn thôn dã. Nhưng đây là bộ đồ ta đặc biệt may để tiện xuống ruộng, dùng khi nghiên cứu cách gieo trồng giống lúa mới cho nông dân. Vậy mà bị họ nhận định là nha đầu quê mùa!
Tô Nghiên Nhu trốn sau lưng hắn, nước mắt lưng tròng: “Ca ca đừng như vậy.”
Nhưng tia đắc ý xẹt qua trong mắt ả đã bị ta bắt trọn. Ta thực sự tức đến bật cười. Ta chậm rãi rút khăn tay ra, lau mu bàn tay vừa bị Tô Nghiên Nhu nắm lấy:
“Không cần trả. Ta đã có hôn ước.”
Mấy người bọn họ đồng loạt sững sờ. Sau khi định thần lại, Tô phụ cau mày:
“Từ xưa đến nay, hôn nhân đại sự đều do phụ mẫu định đoạt, sao ngươi dám tự ý định thân?”