Ba Giỏ Vải Thiều Vả Mặt Cả Tô Gia
Chương 3
Quá mất mặt. Mất mặt đến mức bọn họ thà tin thánh chỉ là giả, chứ không chịu tin chính mình đã bị mù.
Ta từ từ cất thánh chỉ, cho lại vào tay áo. Thấy ta như vậy, Tô mẫu thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm trên mặt giãn ra, thậm chí còn mang theo tia an ủi “ta biết ngay mà”:
“Ta đã nói mà, đứa trẻ này nhìn là biết không biết nói dối, chỉ là bị người ta lừa thôi. Không sao, về là tốt rồi, về là tốt rồi.”
Phần 08
Tô phụ cũng dịu sắc mặt, cầm chén trà lên, giọng điệu khôi phục sự ung dung:
“Đã là như vậy, thì hôn ước với Quốc công phủ coi như bỏ đi. Ngươi chỉ là một tỳ nữ, không xứng với hôn ước của Thượng thư phủ, truyền ra ngoài để người ta chê cười, vẫn nên để Nghiên Nhu gả qua đó thì hơn. Còn hôn sự của ngươi, Tô gia sẽ sắp xếp, không để ngươi chịu thiệt thòi.”
Tô Nghiên Đình khoanh tay trước ngực, liếc xéo ta, khóe miệng treo nụ cười của kẻ chiến thắng:
“Nói sớm có phải xong không? Bày đặt công chúa với thánh chỉ, không thấy mệt sao.”
Tô Nghiên Nhu bước tới, lại muốn nắm tay ta, bị ta nghiêng người tránh đi. Ả cũng không giận, ngược lại cười càng dịu dàng hơn:
“Tỷ tỷ, tỷ đừng buồn. Tô gia sẽ tìm cho tỷ một nhà tốt. Chúng ta là người một nhà, sẽ không để tỷ chịu ủy khuất đâu.”
Người một nhà. Ta nhếch mép cười lạnh. Cả nhà này hồ đồ đến mức hết thuốc chữa, ta nào muốn nhận!
Lúc này, một nha hoàn bước vào: “Phu nhân, Tây viện đã dọn dẹp xong rồi.”
Tô mẫu mỉm cười kéo tay ta: “Con ở tạm đi, thiếu gì cứ nói với mẫu thân.”
Ta lạnh lùng hất tay bà ta ra: “Không cần, ta đã nói ta không ở Tô phủ.”
Cả phòng tĩnh lặng như tờ. Tô phụ đập mạnh chén trà xuống bàn, hừ lạnh:
“Tô Lẫm Nguyệt, ta đã cho ngươi thể diện rồi phải không? Sao nói mãi không thông, sắp xếp thế nào thì cứ làm thế đi, còn lằng nhằng cái gì!”
Tô Nghiên Nhu lại bắt đầu khóc thút thít:
“Muội biết, tỷ tỷ chắc chắn là không dung nạp nổi muội, nếu không thì để muội đi chết đi! Chỉ khi muội chết, tỷ tỷ mới an tâm ở lại.”
Ả nói xong liền định lao đầu vào cột trụ, nhưng vừa chạy được hai bước đã bị đám người Tô mẫu kéo lại!
“Nhu nhi, con làm gì vậy!”
“Dù nó có về, con vẫn là đích nữ tôn quý nhất của Tô phủ, không ai vượt qua được con!”
“Kẻ nào dám tranh giành với muội, ca ca tuyệt đối không tha cho kẻ đó!”
Phần 09
Tô Nghiên Nhu được kéo lại dỗ dành, ả vẫn nức nở, làm ra vẻ đáng thương tủi nhục vô cùng. Thấy bọn họ như vậy, ta thực sự ôm trán cười lạnh.
Đám người này quá ngu xuẩn. Sự kiên nhẫn của ta đã đến giới hạn.
Ta cười lạnh bước tới, không nói hai lời, một tay đẩy văng đám người Tô mẫu, trực tiếp túm lấy tóc Tô Nghiên Nhu rồi đẩy mạnh ả về phía cột nhà!
“Đã muốn chết thì chết thật đi! Cứ khóc lóc ỉ ôi thế này mà không chịu chết, chỉ muốn cầu xin sự thương hại thì có ý nghĩa gì! Đã không tự xuống tay được, vậy để ta giúp ngươi!”
“Rầm——”
Tô Nghiên Nhu bị ta túm đầu đập thẳng vào cột, trán máu me đầm đìa! Ả hét lên đau đớn!
“Á——”
Ba người Tô phụ kinh hãi thất sắc! “Nhu nhi!”
Bọn họ nhanh chóng lao tới ôm Tô Nghiên Nhu vào lòng, gầm thét với ta:
“Tô Lẫm Nguyệt, ngươi làm cái gì vậy!!!”
“Người đâu, người đâu, mau báo quan cho ta!”
Mấy tên gia đinh ùa vào, hùng hổ tiến về phía ta. Tử Yên lập tức chắn trước mặt ta:
“Ta xem ai dám động đến công chúa nhà ta!”
Tô Nghiên Nhu dựa trong lòng bọn họ gào khóc thảm thiết: “Hu hu hu, mặt muội hủy rồi, muội bị hủy dung rồi, sau này muội phải làm sao đây…”
Tô Nghiên Đình lại phẫn nộ ra lệnh: “Mau trói nó lại, giải lên quan phủ!”
Đám gia đinh rục rịch xông tới.
Đúng lúc này, một tên gia đinh canh cửa hớt hải chạy vào: “Lão gia, phu nhân, Thẩm thế tử của Quốc công phủ tới rồi!”
Phần 10
Tiếng thông báo vừa dứt, sảnh đường bỗng im bặt. Tô phụ cau mày, Tô mẫu hoảng loạn chỉnh lại vạt áo, Tô Nghiên Đình cũng thu lại vẻ hống hách vừa nãy, vô thức lùi lại nửa bước.
Chỉ có Tô Nghiên Nhu vẫn ôm vết thương trên trán nức nở, chắc ả đau thật, máu rỉ qua kẽ tay, nhìn hơi đáng sợ.
Tô phụ vừa chỉnh lại y quan vừa thấp giọng hỏi:
“Thế tử tới? Ngươi chắc chắn là Thẩm thế tử chứ?”
Tên gia đinh gật đầu lia lịa: “Vâng, chính là Thẩm thế tử, tiểu nhân nhìn rõ mồn một. Thế tử còn dẫn theo rất nhiều người, có vẻ như…”
Hắn chưa dứt lời, ngoài viện đã vang lên tiếng bước chân. Không nhanh không chậm, đế giày gõ lên gạch xanh, mang theo một nhịp điệu ung dung.
Mọi người trong sảnh đồng loạt nhìn ra ngoài cửa. Dưới ánh chiều tà, một bóng người đang sải bước qua hành lang.
Hắn mặc cẩm bào màu mực, eo giắt đai ngọc trắng, thân hình thon dài thẳng tắp. Lại gần mới nhìn rõ khuôn mặt ấy, tuấn tú thanh tao, đường nét quai hàm sắc sảo, quanh người tỏa ra khí chất lạnh lùng cao quý.
Chính là Thẩm Độ. Thế tử Quốc công phủ, mười sáu tuổi nhập triều, mười chín tuổi phong làm Chỉ huy sứ, khắp cái kinh thành này ai mà không biết danh tiếng của hắn?
Tô phụ đã vội vã ra đón, chắp tay cười nói:
“Không biết thế tử đại giá quang lâm, không nghênh đón từ xa, thất kính thất kính. Người đâu, mau dâng trà, đem hộp trà Long Tỉnh của ta ra…”
Ngay khoảnh khắc Thẩm Độ xuất hiện, mắt Tô Nghiên Nhu đã sáng rực lên. Sự bừng sáng đó không phải là sự cung kính khi gặp khách quý, mà là lòng tham của con thú săn mồi khi nhắm trúng con mồi, chỉ là ả dùng nước mắt và vẻ yếu đuối để che giấu rất kỹ.
Ta thầm cười lạnh, không thèm vạch trần.
Giọng Thẩm Độ như suối chảy trong khe núi, không chút nhấp nhô: “Không cần.”
Hắn không dừng bước, lướt qua Tô phụ, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người ta. Rồi hắn đi về phía ta.
Từng bước một, tiếng bước chân rõ ràng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều di chuyển theo hắn, Tô Nghiên Nhu thậm chí quên cả khóc, ngẩn người nhìn cảnh này.
Thẩm Độ dừng lại trước mặt ta. Hắn cụp mắt nhìn ta một cái, trong đôi mắt thường ngày lạnh nhạt kia bỗng gợn lên một tia ý cười. Hắn đưa tay lên, những ngón tay thon dài rõ khớp xương nhẹ nhàng phủi đi chút bùn đất dính trên tay áo ta, giọng nói trầm thấp dịu dàng:
“Sao lại làm mình ra nông nỗi này nữa rồi?”
Phần 11
Ta không nói gì. Hắn cũng không để ý, rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn gấm, thong thả lau tay cho ta, từng ngón tay một, tỉ mỉ như đang lau chùi một món đồ sứ trân quý.
Nụ cười trên mặt Tô phụ cứng đờ. Tô mẫu ngơ ngác nhìn cảnh này, miệng hơi hé mở, mặt mũi đầy vẻ thảng thốt. Tô Nghiên Nhu cắn chặt môi dưới, máu trên mặt rút sạch không còn một giọt.
Ta mặc cho Thẩm Độ lau tay xong, mới chậm rãi mở lời:
“Sao chàng lại tới đây?”
Đọc tiếp: Chương 4 →