Ba Vạn Năm Tu Hành

Chương 2



Cho dù là Ma thần đời đầu mạnh nhất xuất hiện trước mặt ta, cũng chỉ có nước quỳ xuống thần phục, ngoan ngoãn gọi ta một tiếng “Lão Tổ Tông”.

Lúc này, Thiên Đế đang an tọa trên Lăng Tiêu Bảo Điện đã nghe tin có kẻ đại náo Nam Thiên Môn.

“Một mụ già từ nhân gian bay lên sao?”

Thiên Đế tay trái ôm Như Sương tiên tử, tay phải bưng ly rượu ngon, cười khẩy:

“Thì làm nên trò trống gì? Cứ bảo Chiến thần trực tiếp đánh chết ả rồi ném ra ngoài là xong…”

“Báo——”

Lời còn chưa dứt, một tên tiểu thiên binh đã sợ đến mức bò lăn bò toài xông vào:

“Thiên Đế, nguy to rồi!”

“Mụ già đánh lên Cửu Trùng Thiên không biết là thần thánh phương nào, vậy mà đã đánh Chiến thần trọng thương rồi!”

“Cái gì?”

Thiên Đế kinh hãi, chén ngọc trong tay rơi xoảng xuống đất.

Như Sương tiên tử cũng dọa cho run rẩy cả người:

“Trời ạ, Chiến thần là nhân vật có thực lực nhường nào, ngay cả trong trận chiến Tiên – Ma cũng không thua kém Ma thần cơ mà. Sao có thể bị một mụ già đánh trọng thương được? Thật vô lý!”

“Thiên Đế ca ca, dù sao trong tay muội cũng có pháp bảo chàng ban cho, hay là để muội đi hội kiến bà ta…”

Như Sương tiên tử xưa nay tâm cao khí ngạo, nghĩ rằng một mụ già thì chẳng có tài cán gì, vừa định cầm pháp khí xông ra ngoài thì bị Thiên Đế giữ lại.

“Như Sương, tuyệt đối không được.”

Sắc mặt Thiên Đế lúc này đã trở nên vô cùng nghiêm trọng.

“Một nhân vật lợi hại thế này, Thiên giới mấy vạn năm qua chưa từng xuất hiện. Không thể khinh suất, chi bằng cứ phái chúng thần đi thăm dò thực lực của bà ta trước.”

Như Sương tiên tử đành ngoan ngoãn ngồi lại.

Về phía ta, sau khi Chiến thần bị ta đánh trọng thương, hết vị thần này đến vị thần khác được cử ra nghênh chiến.

Nào là Nam Cực Tiên Ông, Lệ Sơn Lão Mẫu, Nguyên Thủy Thiên Tôn…

Thậm chí bọn họ còn muốn dùng sấm sét để giật ta, sai Lôi Công Điện Mẫu phóng điện, còn định đè ta dưới ngọn Thần Nữ Phong.

Nhưng bọn chúng ngay cả cơ hội lại gần ta cũng không có.

Pháp khí trong tay chúng, ngay khoảnh khắc phát động tấn công, tất cả đều bị ta bóp nát thành bột mịn.

“Chuyện… chuyện này sao có thể? Đây đều là pháp khí được luyện ra từ lò Bát Quái của Thái Thượng Lão Quân mà!”

“Đây là những pháp khí trứ danh Tam giới, sao vào tay bà ta lại cứ như mẩu giấy lộn vậy?”

“Bị bóp nát nhẹ nhàng như không… Thực lực thật sự của bà ta rốt cuộc khủng khiếp đến mức nào?”

Ta cười lạnh: “Đây mới chỉ là món khai vị thôi.”

Nói xong, ta nhìn thẳng về phía Lăng Tiêu Bảo Điện.

Thiên Đế nhãi ranh, tất cả là do ngươi tự chuốc lấy. Tiếp theo, đến lượt ngươi rồi.

Ta bay thẳng vào Lăng Tiêu Bảo Điện không gặp chút trở ngại nào.

Một trận rung chuyển trời long đất lở nổ ra.

Thiên Đế hoảng hốt, Như Sương tiên tử kinh hãi tột độ, rúc sâu vào lòng hắn ta: “Thiên Đế ca ca, muội sợ quá…”

Đúng lúc này, ta giáng lâm lơ lửng trên không trung, lạnh lẽo liếc nhìn Thiên Đế trên ngai vàng Lăng Tiêu:

“Thiên Đế nhãi ranh, xem ra ngươi ngồi ở vị trí này quá lâu rồi, đã đến lúc phải đổi người thôi.”

Mặt Thiên Đế thoắt cái trắng bệch: “Hóa ra chính mụ già nhà ngươi là kẻ làm loạn ở Cửu Trùng Thiên.”

“Chúng thần đâu? Hộ giá!”

Ta hừ lạnh một tiếng.

Vừa định phát động sức mạnh, thì phía sau lưng bất ngờ vang lên một tiếng gầm uy nghiêm như rồng rống:

“Mụ già chết tiệt nhà ngươi, đúng là không biết trời cao đất dày, sao dám khinh thường Thiên Đế như thế!”

“Nhận lấy cái chết đi…”

3.

Ta đang thắc mắc kẻ nào lớn lối như vậy, thì chợt thấy con cự long cuộn mình trên nóc Lăng Tiêu Bảo Điện hóa thành hình người.

Trong đám thần tiên lập tức bùng nổ những tiếng hô kinh ngạc!

“Là Long Tổ!”

“Long Tổ hiển linh rồi!”

“Ngài ấy là Thượng cổ Thần minh quanh năm bế quan ẩn tu đấy. Hồi Tôn Ngộ Không đại náo Thiên cung ngài ấy còn chẳng thèm ra tay. Xem ra mụ già này hôm nay chết chắc rồi!”

“Quả nhiên lời đồn không sai, Long Tổ luôn hóa thân thành Bàn Long trên Lăng Tiêu Bảo Điện để thủ hộ Cửu Trùng Thiên.”

“Mụ già này có lợi hại đến mấy, đứng trước Long tộc thì cũng chỉ bị nghiền thành tro bụi mà thôi.”

Tiếng bàn tán của chúng thần càng lúc càng sôi sục.

Long Tổ toàn thân tỏa ra vầng hào quang rực rỡ, khoanh tay đứng trên cao nhìn xuống ta:

“Lão yêu bà, mặc kệ ngươi có lai lịch thế nào, dám đại náo Cửu Trùng Thiên thì hôm nay chính là tử kỳ của ngươi!”

“Đã vạn năm rồi ta chưa phải đánh đấm.” Long Tổ vặn cổ tay, khởi động gân cốt, “Hôm nay sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại của Long Tổ ta.”

“Đừng nói là lão thái bà ngươi không sợ chết, một khi ngươi chết rồi, đến hồn phách cũng sẽ bị đánh tan, cơ hội đầu thai chuyển kiếp cũng không có đâu. Đến lúc đó thì đừng có khóc lóc cầu xin hối hận.”

Ta cười lạnh nhạt: “Kẻ có thể khiến ta phải xin tha, khắp Tam giới này vẫn chưa sinh ra đâu.”

Vừa dứt lời, Long Tổ lập tức biến về hình rồng khổng lồ, há miệng phun lửa về phía ta.

Chúng thần lại được dịp sôi trào: “Đó là Thượng Cổ Chân Hỏa! Cho dù là Thần minh đã tu thành thân thể bất tử, chạm vào cũng sẽ bị thiêu thành tro cốt.”

Nhưng ta chỉ nhướng mày, khinh khỉnh cười một tiếng.

“Con giun đất nhỏ bé kia, ngươi chắc chắn muốn dùng thứ này để tấn công lão thân sao?”

Ngay khi ngọn lửa của rồng sắp thiêu đến người, ta chỉ nhẹ nhàng đưa lòng bàn tay ra, hất một cái nhẹ về phía ngọn lửa.

Chỉ trong chớp mắt.

Ngọn lửa ngùn ngụt kia dường như bị đọng lại giữa không trung.

Xung quanh rơi vào một sự tĩnh lặng chết chóc, sau đó, chúng thần đồng loạt gào rú trong hoảng loạn:

“Trời đất ơi, sao có thể như vậy?”

“Đó là Thượng Cổ Chân Hỏa của Long tộc cơ mà!”

Khóe mắt ta liếc nhìn khuôn mặt trắng bệch của Thiên Đế đang ngồi trên ngai vàng Lăng Tiêu, nhàn nhạt mở miệng:

“Hay là, để các ngươi nếm thử xem mùi vị thịt rồng nướng là thế nào nhé.”

Nói xong, ta vung tay giáng mạnh một chưởng.

Long Tổ lập tức phát ra tiếng thảm thiết kêu la:

“Không, sao lại thế này?”

“Đây là Thượng Cổ Chân Hỏa do chính ta luyện ra, vốn dĩ không thể làm ta bị thương cơ mà, tại sao lại…”

Tiếng kêu gào thảm thiết của Long Tổ vang vọng, đám thần tiên sợ bị vạ lây, cuống cuồng lùi xa ba trượng. Ta mỉm cười nói:

“Đúng vậy, Thượng Cổ Chân Hỏa của ngươi không làm ngươi bị thương, nhưng ta đã tiện tay cho thêm chút gia vị vào đó rồi.”

“Rất nhanh thôi, mọi người sẽ được ăn thịt rồng nướng.”

“Ta sai rồi, tiền bối tha mạng…”

Giọng gào thét tuyệt vọng của Long Tổ càng lúc càng nhỏ.

Đến cuối cùng thì hoàn toàn tan biến.

Nhân cơ hội đó, ta tiện tay rút luôn gân rồng, xẻ miếng thịt rồng nướng thơm phức chìa ra trước mặt đám thần tiên xung quanh: “Nếm thử không?”

Nhưng chẳng có lấy một kẻ nào dám nhận.

Đám thần tiên khi nãy còn chửi ta là “lão yêu bà”, giờ phút này đã bị dọa cho sợ vỡ mật, tiểu cả ra quần. Sắc mặt tái nhợt, bọn chúng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất:

“Ngài… ngài rốt cuộc là Thần thánh phương nào?”

“Ta đã nói rồi, ta chỉ là một lão thái bà thôi mà.”

Ta vừa đưa miếng thịt rồng lên miệng cắn, vừa ngẩng đầu nhìn Thiên Đế:

“Thiên Đế nhãi ranh, bây giờ thì chẳng còn ai che chở cho ngươi nữa đâu.”

Thiên Đế sợ hãi tột độ, tay run rẩy chỉ vào ta nói:

“Ngươi… ngươi dám đem thịt của Long Tổ ra nướng ăn, ngươi không sợ Thiên Đạo giáng thiên phạt xuống sao?”

Ta bật cười.

“Thiên Đạo cái rắm gì.”

Thủa hồng hoang sơ khai, khi thiết lập ra trật tự của thế giới này, ngay cả cái tên “Thiên Đạo” cũng là do đích thân ta đặt.

Vậy mà đám hậu bối ngu dốt trước mắt này, lại dám ảo tưởng rằng dăm ba đạo lôi kiếp của Thiên Đạo có thể chế ngự được ta.

Khi từng đạo sấm sét tím lịm giáng xuống.

Ta trực tiếp há miệng, nuốt chửng toàn bộ đống sấm sét đó vào bụng.

“Cứ như gãi ngứa, chẳng có chút mùi vị nào, còn nhạt nhẽo hơn cả nước lã.”

Thấy ta không chỉ nuốt trọn lôi kiếp do Thiên Đạo giáng xuống mà còn bình an vô sự, đám thần tiên sợ hãi đến nhũn cả người, nằm bẹp trên đất.

“Trời ơi, sao lại thế này? Sao lại có thực lực khủng khiếp đến nhường này?”

“Bà ta… bà ta rốt cuộc là ai?”

4.

Ngay cả Thiên Đế thấy cảnh đó cũng dọa cho hồn xiêu phách lạc, luống cuống bò lết, suýt chút nữa thì chui tọt xuống gầm bàn của Lăng Tiêu Bảo Điện.

Đến Thiên Đế hắn còn chẳng có thực lực khủng bố như vậy. Nuốt chửng toàn bộ lôi kiếp của Thiên Đạo mà chẳng mảy may hề hấn gì.

Đó là lý do vì sao hắn phải vắt óc nghĩ kế moi tim gan của A Linh cho Như Sương tiên tử, cốt chỉ để giúp ả trị thương sau khi bị lôi kiếp đánh trúng.

“Sao ngươi dám không coi Thiên Đạo ra gì, ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

“Đó là Thiên Đạo đấy!”

Giọng điệu của hắn chứa đầy sự sụp đổ và tuyệt vọng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...