Bắc Đại Không Cần 406 Điểm
Chương 2
“Thật ra con gái học cao đẳng cũng tốt mà, ra trường sớm rồi lấy chồng.”
“Trường bố tớ tuy là trường dân lập, nhưng nể mặt tớ, chắc chắn sẽ giữ cho cậu một suất ngành mầm non hoặc điều dưỡng. Chẳng lẽ lại đi làm công nhân lắp ốc vít thật à?”
Hạ Châu rep ngay một icon thả tim, kèm theo câu: “Lạc Lạc, em tốt quá.”
Tôi nhìn màn hình vài giây, mở bàn phím.
“Cảm ơn đã quan tâm, nhưng tôi không có chỗ nào cần được chiếu cố cả, hẹn ngày tái ngộ.”
Tin nhắn gửi đi, nhóm chat im lặng mất tầm mười giây.
Trương Minh Viễn, bạn thân chí cốt của Hạ Châu nhắn: “Vịt chết còn già mồm.”
“406 điểm còn mạnh miệng cái gì, Cố Tiểu Nghiên cậu bây giờ nên nghĩ xem ăn nói sao với bố mẹ đi.”
Vài bạn học hùa theo.
“Đúng đấy, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, nhạt nhẽo lắm.”
Lâm Lạc Lạc gửi một meme che miệng cười, không nói gì.
Ngay khoảnh khắc tôi thoát khỏi nhóm chat, một số máy lạ gọi đến.
Mã vùng là Bắc Kinh.
Tôi nghe máy, giọng một người phụ nữ vang lên đều đều: “Xin hỏi có phải em Cố Tiểu Nghiên không ạ?”
“Là em ạ.”
“Chào em, đây là Văn phòng tuyển sinh dự án Cường Cơ của Đại học Bắc Kinh.”
“Về hồ sơ tuyển thẳng của em, do liên quan đến vấn đề khớp nối thoả thuận hợp tác dự án nghiên cứu khoa học liên tỉnh, chúng tôi cần gặp em trực tiếp để xác nhận vài chi tiết và ký kết các giấy tờ liên quan.”
“Chúng tôi đã thống nhất thời gian với trường của em rồi, ngày kia em có tiện đến trường một chuyến không?”
“Dạ tiện ạ. Khi nào thế ạ?”
“Mười giờ sáng ngày kia, lúc đó giáo sư Tôn thuộc ban tuyển sinh sẽ có mặt tại trường. Em cứ đến thẳng trường là được.”
“Vâng, em sẽ đến.”
Cúp máy, tôi dựa lưng vào đầu giường, nhìn trần nhà.
Tin nhắn trong nhóm vẫn nhảy liên tục.
Hạ Châu rốt cuộc cũng xuất hiện, nhắn một đoạn dài.
Hạ Châu: “Mọi người bớt nói đi, Tiểu Nghiên lần này quả thực phát huy không tốt, nhưng nền tảng của cậu ấy vẫn còn, thi lại một năm không thành vấn đề. Làm người nên chừa cho nhau một lối đi, sau này dễ bề gặp mặt.”
Tôi ném điện thoại sang cạnh gối, nhắm mắt lại.
Ngày kia, người của Bắc Đại sẽ đến.
Từ giờ đến lúc đó, chúng nó thích múa may thế nào thì tuỳ.
Điện thoại lại rung.
Là tin nhắn riêng của Hạ Châu.
“Tiểu Nghiên, mấy lời trong nhóm cậu đừng để bụng, mọi người cũng chỉ quan tâm cậu thôi.”
“À, lá thư kia tớ sẽ giữ hộ cậu trước, yên tâm đi, chỉ cần cậu đừng làm bậy, tớ sẽ không tung ra đâu.”
“Dạo này cậu bớt tiếp xúc với cô Trình đi, đừng rước hoạ vào thân.”
Tôi xem xong ba tin nhắn đó, không trả lời, khoá màn hình thẳng tay.
Sáng hôm sau trên bàn ăn, mẹ nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Đêm qua bố con cả đêm không ngủ.”
Tôi gắp một đũa thức ăn, không ngẩng đầu.
“Nghiên Nghiên, con nói thật với mẹ, có đúng là vì thích một đứa con trai nên mới thi thành ra thế này không?”
“Mẹ, không phải như bố mẹ nghĩ đâu.”
“Thế rốt cuộc là sao? Bốn trăm linh sáu điểm, từ bé đến lớn con đã bao giờ có điểm số này chưa?”
“Bố con bảo sẽ dẫn con đi khám bác sĩ tâm lý đấy.”
Tôi đặt đũa xuống: “Mẹ, cho con thêm hai ngày nữa. Ngày kia con đến trường xử lý một việc, giải quyết xong con sẽ nói rõ ngọn ngành với bố mẹ.”
Mẹ há miệng, cuối cùng thở dài không gặng hỏi thêm.
Tối đến, nhóm lớp lại ồn ào.
Lâm Lạc Lạc đăng một status mới, có người chụp màn hình gửi vào nhóm. Là vòng bạn bè của cô ta, kèm theo một dòng chữ.
“Có một số người ấy à, rõ ràng thua rồi mà vẫn cứ phải cố tỏ ra như không có chuyện gì, thấy ngại giùm luôn á.”
“Thi đại học là chiến trường công bằng nhất, trước mặt điểm số, bớt làm màu đi.”
Bên dưới Hạ Châu là người thả tim đầu tiên.
Ngay sau đó có vài người tag tôi vào nhóm.
“Lạc Lạc không nói cậu đâu nhỉ? Hahaha.”
Tôi không bấm vào xem, cũng chẳng thèm thoát nhóm.
Ngày kia thì sẽ là ngày kia.
Trước khi đi ngủ, cô giáo chủ nhiệm Trình gửi cho tôi một tin nhắn Wechat.
“Tiểu Nghiên, chiều mai em đến trường một chuyến, cô có chuyện muốn nói.”
Lúc tôi đến trường, sớm hơn giờ hẹn mười phút.
Vừa bước vào toà nhà giảng đường, tôi đã chạm mặt cô ở hành lang.
Cô Trình kéo cổ tay tôi, lôi tôi ra một góc. Khuôn mặt cô đầy giận dữ.
“Cố Tiểu Nghiên, em nói thật cho cô biết.”
Cô hạ giọng, hai mắt đỏ hoe, “Bình thường thi thử lúc nào em cũng nằm trong top 3 toàn trường, bài thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên chưa bao giờ dưới 270, lần này sao lại thi thành ra thế này?”
“Cô Trình…”
“Em khoan hãy nói.”
Cô ngắt lời tôi, lấy điện thoại từ trong túi ra đưa tới trước mặt tôi, “Em xem cái này trước đi.”
Trên màn hình là lịch sử trò chuyện của nhóm lớp.
Hạ Châu vừa gửi năm phút trước. Cậu ta chụp lại lá thư tình tôi viết năm lớp 11 gửi vào nhóm.
Ảnh chụp cực kỳ rõ nét.
Câu cuối cùng “Tớ nghĩ có lẽ chúng ta sẽ tạo ra cùng một tần số” bị cậu ta cắt riêng ra, kèm theo dòng chữ.
“Mọi người, cho xem cái này vui lắm, đại học bá Cố Tiểu Nghiên đứng nhất khối của chúng ta, từ lớp 11 đã bắt đầu viết thư tình cho tôi rồi. Hèn chi đi thi đại học lại sụp đổ tâm lý, chứng luyến ái não này nặng quá rồi đấy.”
Bên dưới đã nổ tung.
“Vãi hahaha thư tình này sến sẩm vãi chưởng.”
“Trời đất, Cố Tiểu Nghiên mà lại đi yêu thầm Hạ Châu á, thảo nào hôm thi xong cậu ấy im thin thít.”
“Vậy ra cậu ấy thi trượt là vì chuyện này thật à? Xấu hổ dã man, cũng tội ghê.”
Lâm Lạc Lạc hùa vào:
“Mọi người đừng cười nữa, người ta cũng đáng thương mà. Thích một người đâu có lỗi gì, chỉ là thích nhầm người thì hơi kém sang thôi.”
Ngón tay tôi nắm chặt gấu áo đồng phục.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người giáo viên đã dìu dắt mình suốt ba năm.
“Cô Trình, Hạ Châu đã tráo bút chì 2B của em vào ngày thi đại học.”
Đồng tử cô Trình co rút mạnh.
“Một tháng trước lúc thi, cậu ta đột nhiên đối xử vô cùng tốt với em. Mua bữa sáng, cùng ôn tập, tan học đợi em cùng về. Em cứ tưởng…”
Tôi dừng lại, nuốt nốt nửa câu sau.
“Sáng ngày thi, bên ngoài đông người, cậu ta chủ động nhận lấy túi bút của em bảo cầm hộ. Lúc đó em hoàn toàn tin tưởng cậu ta, chẳng hề nghĩ đến việc kiểm tra lại.”
“Đến lúc vào phòng thi mở túi ra, cây bút chì đó nhìn bề ngoài giống hệt bút của em, nhưng nét chì tô ra máy quét hoàn toàn không thể nhận diện được. Toàn bộ phần thi trắc nghiệm đều bị huỷ bỏ.”
Sắc mặt cô Trình thoắt cái trắng bệch.
“Em nói cái gì?”
“Sau khi có điểm, chính miệng cậu ta thừa nhận là cố ý. Bởi vì thành tích của em đã đè bẹp Lâm Lạc Lạc suốt ba năm, cậu ta muốn trút giận thay cô ta.”
“Cậu ta còn lấy lá thư em viết để đe doạ em, nói nếu em dám hó hé thì sẽ tung thư ra cho em không ngóc đầu lên được. Hôm nay, cậu ta đã gửi nó vào nhóm rồi đấy.”
Cô Trình đập mạnh một tát lên bức tường hành lang, âm thanh vang vọng khắp lối đi.
“Đồ khốn nạn!”
Cô Trình nắm chặt cổ tay tôi: “Đi, theo cô về lớp. Hôm nay cô phải nói cho ra nhẽ.”
Khi chúng tôi đẩy cửa lớp, Hạ Châu đang ngồi ở dãy giữa.
Xung quanh là một đám bạn học đang hóng hớt, Lâm Lạc Lạc cầm một tờ giấy in ảnh chụp màn hình.
Cô ta đang truyền tay cho mấy nữ sinh bên cạnh, giọng không lớn không nhỏ.
“Mấy cậu xem dòng này đi, ‘cùng một tần số’, cô ta tưởng mình đang làm thơ chắc? Chắc tưởng kèm bài cho người ta là người ta thích mình rồi, tư duy bám đuôi đáng sợ thật.”
Vài nữ sinh che miệng cười.
Hạ Châu tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, ra vẻ chuyện không liên quan tới mình.
Cô Trình đập mạnh tay xuống bục giảng.
Cả phòng học lập tức im phăng phắc.
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía này, tờ giấy trên tay Lâm Lạc Lạc suýt nữa rơi xuống đất.
“Hạ Châu.”
Giọng cô Trình lạnh như băng.
“Em đứng lên cho tôi.”
Hạ Châu ngớ người một chút, chậm rãi đứng dậy.
Cậu ta liếc nhìn cô Trình và tôi, rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thản.