Bác Sĩ Là Người Yêu Cũ
Chương 2
Vừa về đến nhà, tôi lôi nhỏ bạn thân dậy khỏi giường. Nó dụi mắt, ngái ngủ hỏi có chuyện gì.
Tôi ghé sát tai nó, thì thầm: “Hôm nay tao gặp lại Thẩm Mặc Tầm rồi.”
Bạn thân tôi mềm nhũn như con mèo, lại rúc về ổ chăn. Nhưng vài giây sau, nó bật dậy như lò xo: “Thầy Thẩm hả?!”
Tôi gật đầu, đưa cho nó xem đoạn tin nhắn tối qua.
Nó thét lên một tiếng chói tai: “Aaaahhh—ngọt chết tao cho rồi!!”
Ngọt? Ngọt chỗ nào cơ chứ?
“Tao thấy nhục muốn chết thì có.”
“Nực cười, đây là chuyện tốt nghìn năm có một!”
Nó bỗng hứng khởi hẳn lên, giọng nói cũng cao hơn vài tông. “Thầy Thẩm là mẫu đàn ông cực phẩm đấy! Trăm năm mới xuất hiện một lần!”
Nó nâng tay tôi lên như thể mẹ già dặn con gái đi lấy chồng: “Diệp Thiển à, dạo này mày cứ rên rỉ thèm đàn ông mà? Giờ thì trời không thả bánh mà thả vàng xuống đấy, lo mà giữ lấy!”
Tôi bĩu môi làm bộ kiêu kỳ: “Không thèm, ngựa tốt không quay lại ăn cỏ cũ.”
Bạn thân tôi trợn mắt, hất tay tôi ra: “Đồ điên, vài hôm nữa tao đi du lịch Tân Cương rồi, không có thời gian lo cho mày nữa đâu.”
Tôi cười bất lực, vừa định đứng dậy thì bị kéo ngược lại lên giường. Nó đè lên tôi như con heo, ép tôi không thở nổi, còn thì thầm bên tai:
“Theo tao biết thì thầy Thẩm hai năm nay vẫn độc thân, chứng tỏ anh ấy vẫn chưa quên mày đâu. Ít nhất cũng nên cho người ta một cơ hội chứ? Cho tao tái hợp ngay lập tức!”
Không cãi lại được nó, tôi chỉ đành gật đầu lia lịa cho yên chuyện.
Chơi thì chơi, đùa thì đùa, Nhưng tỉnh táo lại, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này.
Bởi vì lần chia tay năm đó, Chúng tôi đã cãi nhau một trận chẳng mấy vui vẻ gì.
06
Tôi và Thẩm Mặc Tầm từng yêu nhau một năm. Lúc đó tôi đang học năm hai đại học, còn anh là giảng viên thỉnh giảng của trường y kế bên.
Thẩm Mặc Tầm không chỉ trẻ trung tài giỏi, Mà còn sở hữu khuôn mặt đẹp như minh tinh.
Tiếc rằng anh là người vô cùng trầm lặng, khó gần. Hồi đó, ai theo đuổi anh – dù là trai hay gái – đều lần lượt bị từ chối.
Chỉ có tôi là lì lợm, càng bị từ chối càng tiến tới. Cuối cùng cũng cưa đổ được đóa hoa lạnh lùng ấy.
Nhưng sau khi chính thức yêu nhau thì… lại đổ đứ đừ.
Tôi khi đó còn trẻ, tính tình phóng khoáng, thích tự do. Nói trắng ra là: ham chơi.
Còn Thẩm Mặc Tầm thì hoàn toàn không tham gia vào những trò tôi thích. Anh bận ngập đầu với nghiên cứu và công việc.
Đó mới là thứ quan trọng nhất đối với anh.
Suốt một năm yêu nhau, điều duy nhất mà anh kiên trì làm được Là mỗi tối đều đưa tôi về ký túc xá.
Mười một giờ đêm, anh luôn đúng giờ xuất hiện ở cửa quán bar, Cửa tiệm chơi mạt chược, KTV, hoặc cổng nhà hát… Chờ tôi.
Giống hệt như đón con tan học mỗi tối.
Bạn bè tôi còn hay gọi anh là “ba Thẩm”.
Đàn ông có chí tiến thủ thì cũng tốt thôi, Những điều đó tôi đều sẵn sàng chấp nhận.
Chỉ là… ở một số phương diện, anh ấy quá thiếu tinh tế. Tôi thậm chí từng nghi ngờ anh có vấn đề về sinh lý… hoặc tâm lý.
Sau đó có một ngày, Thẩm Mặc Tầm hiếm hoi mời tôi đến nhà chơi. Bao tháng ngày chờ đợi cuối cùng cũng có tia hy vọng!
Tôi đặc biệt đến trung tâm thương mại mua một bộ nội y vừa dễ thương vừa gợi cảm. Tắm rửa thơm tho sẵn sàng rồi mới lên đường.
Vừa bước vào nhà, Thẩm Mặc Tầm đã nắm tay tôi dắt thẳng vào phòng ngủ. Ánh đèn dịu nhẹ, không gian riêng tư… Mọi thứ đều hoàn hảo.
Nhưng— Anh ấy lại rút từ sau lưng ra một cuốn… tập bài tập.
“Thiển Thiển, hôm trước em nói bị trượt môn Xác suất Thống kê, Hôm nay anh có thời gian, để anh hướng dẫn em ôn lại nhé. Giờ em làm thử mấy bài này trước…”
Tôi tất nhiên không còn kiên nhẫn để nghe tiếp.
Tức đến mức nổi điên, tôi đã buột miệng nói ra những lời rất khó nghe. Tôi nhớ lúc đó hình như anh đã khóc.
Vì ánh mắt khi nhìn tôi—ướt nhòe.
Sau đó, bọn tôi chia tay.
Tôi đã rất hối hận. Hối hận vì đã nói những lời đó với anh.
Nhưng liệu… Tôi còn có cơ hội để nói một tiếng xin lỗi không?
07
Chuyện có nên quay lại với Thẩm Mặc Tầm hay không, tôi đã trăn trở mấy ngày trời.
May là công việc bận rộn khiến tôi không phải nghĩ đến anh suốt 24/7.
Hôm ấy, khi đang lục túi tìm căn cước công dân, tôi vô tình phát hiện một mẩu giấy được gấp gọn gàng.
Tôi nhẹ nhàng mở ra—là một tờ giấy viết tay. Trên đó là những dòng chữ nhỏ chi chít,
Nét chữ đẹp, quen thuộc… là chữ của Thẩm Mặc Tầm.
Nhất định phải đi tái khám. Nhất định phải đi tái khám. Nhất định phải đi tái khám.
2. Giữ tâm trạng vui vẻ, đừng giận dỗi. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời xanh, ngắm mây trắng, sờ vào hoa cỏ cây lá cũng được.
3. Ngủ sớm dậy sớm. Trước 11 giờ phải đi ngủ. Không được thức khuya.
…
Trời đất ơi, anh ấy nhét tờ này vào khi nào thế?
Tôi áp tờ giấy lên ngực, ngón tay khẽ vuốt theo những nét chữ lồi lên. Cảm thấy tim mình ấm lên từng chút.
Một tiếng sau, tôi có mặt tại khoa ngoại tuyến vú.
Vì sợ lại gặp Thẩm Mặc Tầm, tôi còn cẩn thận trang điểm nhẹ nhàng cho bớt lộ mặt.
Đẩy cửa bước vào phòng khám. Bắt gặp ngay hai con mắt đang cười toe toét nhìn tôi.
“Hi, Tiểu Diệp, lâu rồi không gặp.”
Má ơi! Tôi trố mắt, suýt thì ngất xỉu.
Lấy lại bình tĩnh, tôi cố giữ nét mặt thản nhiên, đáp lại: “Chào anh Trần.”
Trần Trình – bạn học cũ và là bạn nối khố của Thẩm Mặc Tầm. Một người làm ở nội khoa, người kia ở ngoại khoa. Hai anh em này đúng là không buông tha cho tôi.
Tôi ngại ngùng bước đến cạnh bàn khám. Trần Trình ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
“Đến tái khám à?”
Tôi gật đầu. “Cần phải kiểm tra sức khỏe nhé.”
Tôi bật thốt: “A…” Để bạn thân của người yêu cũ khám cho mình, chuyện này… ổn không vậy?
Vẻ mặt Trần Trình cứ như đang cười mà không cười, sao tự nhiên trông… nham nhở thế này? Tôi bắt đầu hoảng.
Trong ấn tượng của tôi, anh ấy là người đứng đắn mà. Phải rồi, đừng tự dọa mình. Nếu anh ta dám giở trò, tôi sẽ vả thẳng mặt không nương tay.
“He he.”
??? Khoan, cái gì? Tên này còn cười ra tiếng luôn hả?
Tôi nhấc mông chuẩn bị chuồn êm thì anh ta đã đứng dậy trước tôi: “Tiểu Diệp, em ngồi chờ một lát nhé.” Giọng điệu đầy ẩn ý.
Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chưa đến nửa phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Trần Trình lao tới mở cửa nhanh như tên bắn. “Lão Thẩm, cậu tới rồi à!”
08
Lão… gì cơ?
“Lão Thẩm, tôi đau bụng quá, bệnh nhân này cậu khám giùm tôi một lát nhé, không cần cảm ơn đâu!” Dứt lời, Trần Trình chuồn mất hút như một cơn gió.
Còn lại Thẩm Mặc Tầm đứng ngẩn ngơ trước cửa. Anh ấy cao ráo, vóc dáng hơi gầy, Chiếc áo blouse trắng bình thường khoác lên người lại có khí chất khác hẳn.
Ánh mắt chạm nhau, tim tôi rối bời, cố nặn ra một nụ cười: “Bác sĩ Thẩm đúng là toàn năng nội ngoại đều giỏi ha.”
Ánh mắt anh như bị phỏng, nhanh chóng né đi.
“Xin lỗi, để tôi gọi bác sĩ Trần quay lại ngay.”
Ơ khoan đã? Tôi nhíu mày: “Vậy là bác sĩ Trần định khám cho tôi thật hả?”
Anh không đáp, yết hầu trượt lên trượt xuống hai lần, như thể đang cố nuốt lời gì đó không thể nói ra.
Xem ra hôm nay đến viện cũng chẳng được tích sự gì, chi bằng về nhà ngủ còn hơn.
“Tôi không khám nữa.” Tôi vỗ vỗ mông chuẩn bị đứng dậy đi về.
Bất ngờ, Thẩm Mặc Tầm bước tới chặn đường: “Để tôi khám cho em, em… có ngại không?”
Câu hỏi này thừa, So với bị bạn anh sờ thì… còn đỡ hơn nhiều.
“Chỉ là khám bệnh thôi, có gì đâu mà phải ngại.” Tôi lẩm bẩm trong miệng.
“Vậy thì ngồi lên giường bên kia đi.” Giọng anh nhẹ đến mức khiến tim tôi nhói một chút.
Tôi ngoan ngoãn ngồi lên giường bệnh, Lén nhìn anh đang rửa tay cẩn thận trong góc, Tim đập thình thịch như đánh trống.
“Cởi áo ngực ra.” “Hả?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một bóng dáng cao lớn đã áp sát lại gần.
Mùi hương thông nhẹ nhàng phảng phất bên tai. Một đôi tay vòng ra từ eo, Đầu ngón tay lướt nhẹ qua lưng tôi, từ từ kéo lên.
Tôi bất giác căng cứng cả người, Rồi ngã thẳng vào lồng ngực anh.
“Thẩm Mặc Tầm, anh…” “Đừng cử động.”
Anh loay hoay mãi vẫn chưa xong. Đầu ngón tay thi thoảng lướt qua da tôi, cảm giác như có dòng điện chạy qua làm người tôi mềm nhũn.
Cuối cùng, với một tiếng “tách” khẽ vang lên, móc áo ngực được cởi ra. Thẩm Mặc Tầm ghé sát tai tôi, giọng êm như gió: “Xong rồi.”
Tôi vội vàng thoát khỏi vòng tay anh, mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy.
“Bác sĩ bây giờ còn phụ trách mấy việc này à?” Tôi xấu hổ và tức tối, nhanh chóng tháo áo ngực.
“Em chẳng thường bảo anh không có tinh thần phục vụ còn gì.” Anh nghiêng mặt đi, nhỏ giọng than thở.
Nghe vậy… tôi lại thấy phải khen ngợi mới đúng.
Tức không chịu nổi, tôi đưa tay kéo cổ áo blouse trắng của anh: “Vậy bác sĩ Thẩm định phục vụ thế nào đây?”
09
Thẩm Mặc Tầm — cái người xưa nay bảo thủ — nay lại trở nên “hư hỏng”. Chiêu trò trêu chọc người ta cứ gọi là không thiếu một cái nào. Tôi phải dạy dỗ lại mới được.
Nhìn vành tai đỏ rực như máu của anh, Tôi bị quỷ ám, giơ tay lên kéo nhẹ dây khẩu trang đang vắt quanh tai anh.