Bác Sĩ Là Người Yêu Cũ
Chương 5
Cố Nam dẫn tôi đến trước chiếc xe của cậu ấy. Một chiếc Ferrari đỏ rực— chói chang, nổi bật, y hệt tính cách của cậu.
Cậu bật ngón tay
tách
một cái. Cốp xe từ từ mở ra.
Ánh đèn vàng ấm áp tràn ra ngoài, bóng bay màu champagne lắc lư bay lên.
Trong đống hoa hồng là đủ loại túi xách phiên bản giới hạn, giày cao gót, mỹ phẩm cao cấp.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, không thể tin nổi vào mắt mình.
“Cố Nam, cái này là…?”
Cậu không nói gì, chỉ mỉm cười, lấy từ phía sau ra một chiếc phong bì, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi.
16
Hợp đồng hợp tác với Lệ Doanh Quốc Tế?
Tôi rút tờ giấy bên trong ra, càng xem càng sững sờ quay sang nhìn Cố Nam đầy kinh ngạc.
“Không phải em nói có chuyện sao? Sao lại là… hợp đồng ký xong hết rồi?”
Cố Nam nhếch môi, bày ra cái vẻ mặt đáng ăn đòn: “Em nói có chuyện mà, chuyện tốt cơ mà~ Không ngờ chị vừa đến đã mắng em, thật sự đau lòng lắm đó.”
Tôi cười bất lực, thật sự muốn đấm cậu ta một cái. “Thằng nhóc này, dám lừa chị hả?”
Cố Nam không phục, cãi lại: “Chị à, em đâu còn là thằng nhóc vô dụng trong mắt chị nữa đâu.”
Nói rồi, vẻ nghịch ngợm trên gương mặt cậu dần biến mất, ánh mắt trở nên nghiêm túc và mãnh liệt.
“Chị đã dạy em cách trở thành một người đàn ông chín chắn. Cũng chính chị dạy em thế nào là yêu một người.”
“Chị biết mà… Em thích chị từ lâu lắm rồi. Thích thì phải dám nói ra. Nên… hôm nay em nói rồi đấy.”
Cậu cúi đầu, mỉm cười ngại ngùng, hàng mi dài khẽ rung, in bóng xuống mắt thành hình lưỡi liềm.
Lời tỏ tình non nớt nhưng chân thành đến lạ.
Tôi không biết diễn tả cảm xúc lúc này như thế nào— Vừa vui, vừa cảm động… Lại vừa lo lắng và áy náy.
Nhưng Cố Nam nói đúng: Dù yêu hay không yêu, cũng cần dũng cảm nói ra.
Bầu trời đã tối hẳn, không biết từ cây nào, tiếng ve sầu vang lên kéo dài.
Tôi bước tới, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh ánh sao của cậu.
“Cố Nam, xin lỗi. Chị… đã có người trong lòng rồi.”
Nói xong, tôi không dám nhìn cậu nữa, ánh mắt dịch dần sang bên cạnh.
Chỉ thấy hai tay Cố Nam siết chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng quá nhiều sức.
Aiz… thằng nhóc này chắc bị tôi làm tổn thương sâu lắm rồi.
Đang áy náy, Cố Nam lại cố tỏ ra bình tĩnh gọi một tiếng: “Chị.”
Tôi ngẩng đầu, thấy cậu cười— một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Không sao đâu, để em đưa chị về.”
17
Dưới chung cư, tôi và Cố Nam mở cuộc tranh luận gay gắt xoay quanh… quyền sở hữu quà tặng.
“Chị đã từ chối em rồi, chẳng lẽ còn từ chối cả quà em tặng nữa sao?” “Chị biết mà, em nhiều tiền đến mức xài không hết. Với em mấy món đó chỉ như hạt bụi thôi.” “Nếu ba em mà thấy, em chỉ có thể nói thật là mua cho chị thôi đó.”
“Đủ rồi!”
Tôi đưa ngón tay đặt lên môi cậu ta ngăn lại.
“Quà, chị sẽ nhận. Nhưng là tạm giữ giúp em thôi. Nếu trong một tháng nữa em vẫn chưa nghĩ thông, thì chị sẽ đem tặng hết cho cô ve chai dưới tầng.”
Thế là, tay trái tôi xách túi LV, tay phải đeo Hermès, cổ còn lủng lẳng cái Chanel—nhìn chẳng khác gì mấy bà thím mê hàng hiệu trúng số.
Ra khỏi thang máy, tôi cứ có cảm giác sau lưng có gì đó là lạ. Quay phắt người lại, cánh cửa cầu thang thoát hiểm vẫn hé như mọi khi.
Tôi nín thở nhìn năm giây… không thấy gì bất thường. Chắc do mình tự hù mình thôi.
Tôi quay người, chuẩn bị mở cửa. Vừa nhập xong mật khẩu, một bàn tay đột ngột đặt lên vai tôi.
Phản xạ cực nhanh, tôi vung túi xách lên đập thẳng vào đầu người phía sau.
“Đồ biến thái!”
Nhưng khi thấy rõ người đang quỳ rạp dưới đất— tôi hoảng loạn đến mức tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.
18
“Thẩm Mặc Tầm?!”
“Sao anh lại ở đây?”
Tiếng nói vang vọng cả hành lang.
Tôi cúi xuống, thấy ngay trên trán anh là một vết máu rõ mồn một…
Trời đất ơi, sao mình ra tay mạnh thế chứ? Tôi vội vàng ngồi xuống, nhẹ nhàng nâng mặt anh lên.
Khuôn mặt Thẩm Mặc Tầm trắng bệch, ánh mắt vỡ vụn như đang tan rã từ bên trong.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. “Anh sao vậy?”
Thẩm Mặc Tầm quay đầu đi, không muốn nhìn tôi. Tôi bất đắc dĩ xoay mặt anh lại, cố gắng nói bằng giọng đùa giỡn:
“Em xin lỗi mà, tưởng anh là biến thái nên mới đánh thôi…”
Anh nhếch môi cười lạnh, dùng khuỷu tay hất tay tôi ra: “Diệp Thiển, em chẳng hiểu gì cả.”
“Không hiểu cái gì? Anh nói rõ ràng đi.” Tôi vừa đau lòng vừa tức giận.
“Đúng là hôm nay em có đi làm.” “Em biết là cơ thể chưa khoẻ hẳn, nhưng ở nhà em lo lắng không yên, em sai rồi.”
“Còn mấy cái túi, mấy món quà ấy, là em tạm giữ hộ Cố Nam, em không nên tuỳ tiện nhận quà, chuyện này em cũng sai.”
Tôi bắt đầu liệt kê từng lỗi của mình, thì Thẩm Mặc Tầm bất ngờ kéo tôi ôm chặt vào lòng.
“Không phải lỗi của em. Là lỗi của anh.” “Xin lỗi em, Thiển Thiển… Anh không nên ôm hy vọng hão huyền. Không nên chen vào giữa tình cảm của hai người.”
Hả? Tình cảm của ai cơ?
Tôi bắt đầu thấy khó hiểu.
Thẩm Mặc Tầm vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọt nước mắt ấm nóng thấm ướt vai áo.
“Hôm đó… thấy thằng nhóc đó quỳ gối cầu hôn em trong phòng bệnh, anh mới nhận ra mình sợ mất em đến mức nào. Xin lỗi em, anh chỉ muốn cố gắng một lần cuối cùng thôi. Anh không thể sống thiếu em.”
Trời ơi…
cầu hôn?!
Tôi ngẫm lại, hôm đó đúng là có hơi dễ hiểu nhầm thật. Bảo sao khi ấy anh lại đau khổ như thế, còn nói mấy câu kỳ lạ nữa.
Tôi từ từ gỡ khỏi vòng tay anh, lòng chua xót đến nghẹn ngào. Nhìn thấy vệt đỏ trong mắt anh, nước mắt tôi cũng rơi không kìm lại được.
Phải đến lúc này tôi mới nhận ra: Suốt hai năm qua, trong lòng mình vẫn luôn có một người.
Lúc ở đáy vực sẽ nghĩ đến anh, lúc đứng trên đỉnh cũng không quên được anh.
Tôi cuối cùng cũng nghe rõ nhịp đập của trái tim mình. Cuộc đời ngắn ngủi, nếu yêu thì hãy dũng cảm nói ra.
“Đồ ngốc… em chưa từng ở bên ai khác cả.” “Trong tim em, từ đầu đến cuối chỉ có một mình anh.” “Thẩm Mặc Tầm, em chỉ thích anh.”
19
Sau khi chính thức ở bên Thẩm Mặc Tầm, tôi hạnh phúc đến phát ngốc.
Không ngờ người đàn ông ngoài mặt thì lịch sự nho nhã, sau lưng lại… hoang dại đến đáng sợ.
Tôi bị “tra tấn” đến mức lưng đau, chân mỏi, chịu hết nổi luôn rồi!
Muốn độn thổ vì xấu hổ quá trời!
Lúc anh đi về phía tôi, ngón tay thon dài cố tình bung ra hai cúc áo, phía dưới yết hầu lấp lánh sợi dây chuyền bạc mảnh.
Anh cúi xuống, phần cổ áo mở rộng để lộ đường nét cơ ngực, bụng sáu múi mờ mờ ảo ảo khiến tôi nuốt nước miếng.
Tôi dụi miệng như đang lau nước dãi,
nhưng ánh mắt vẫn dán chặt không rời.
Thẩm Mặc Tầm nâng cằm tôi lên, nhẹ nhàng nói: “Thiển Thiển, anh dẫn em đến một nơi.”
Tôi nghi hoặc: “Bé cưng, mình đi đâu thế?”
Anh cười gian: “Trường học, phòng học.”
Tôi lập tức trợn tròn mắt. Ôi trời đất, đúng là sinh viên ưu tú— mới chớp mắt mà đã học đến “trình độ cao cấp” rồi.
Tôi vừa háo hức vừa hồi hộp. Nửa tiếng sau, tôi càng thấy kỳ lạ.
Sao lại… đến trường thật?
Phòng học này, nhìn quen quá…
“Thiển Thiển, em mở cửa đi.”
Thẩm Mặc Tầm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tuy không hiểu gì, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Cánh cửa mở ra— trước mắt là một biển hoa, bóng bay, ruy băng, còn có cả sổ đỏ và chìa khóa xe.
Tôi ngây người đứng như trời trồng, xấu hổ muốn độn thổ vì những ý nghĩ “đen tối” lúc nãy.
“Thiển Thiển, em còn nhớ anh từng nói muốn em cho anh một tháng không?”
Thẩm Mặc Tầm nắm lấy tay tôi, đan chặt mười ngón.
“Lúc đó, anh âm thầm thề rằng… nhất định phải giành lại tình yêu của em.
Vậy nên… anh mới nghĩ ra cái cách vụng về này.”
Tai anh hơi đỏ, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
“Phòng học này chính là nơi ba năm trước chúng ta gặp nhau lần đầu.
Hôm nay, anh cũng muốn tại đây, một lần nữa, thật lòng và nồng nhiệt nói với em:”
“Diệp Thiển, cảm ơn em vì đã quay về bên anh. Lần này, anh nhất định sẽ không buông tay nữa.”
(Toàn văn hoàn)
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎