Bảo Mẫu Trộm 700 Triệu Của Tôi
Chương 2
“Tôi không có mẹ chồng, không thuê bảo mẫu, không ủy quyền ký tên! Báo cảnh sát có người cà trộm thẻ của tôi, cảnh sát đến tự khắc rõ trắng đen, cửa hàng các người có khuất tất hay không cứ điều tra là ra.”
Nói một hơi xong, tôi cầm điện thoại định hỏi xem cảnh sát đầu dây bên kia khi nào thì đến.
Phương Mẫn lao tới định giật điện thoại của tôi. Tôi nghiêng người né, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn nhà, màn hình vỡ nát.
Em bé bị giật mình, khóc ré lên.
Phương Mẫn cũng hơi hoảng, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh: “Yêu cầu cô đừng có vô lý gây rối. Nếu không chúng tôi sẽ truy cứu trách nhiệm cô vì phá hoại nghiêm trọng danh dự của cửa hàng.”
Tôi vừa dỗ con, vừa quay sang hỏi một bà mẹ bỉm sữa đứng phía sau: “Chị ơi, cho em mượn điện thoại gọi một cuộc được không?”
Bà mẹ tốt bụng nhanh chóng đưa điện thoại cho tôi. Tôi bấm gọi cuộc thứ hai: “A lô, mẹ à. Mẹ gọi luật sư giúp con, con muốn kiện quản lý Phương Mẫn của cửa hàng Thiên Thần Nhỏ tội tấn công cá nhân và hủy hoại tài sản.”
Phương Mẫn cuống cuồng: “Cô Thẩm, cô không thể làm thế được!”
Tôi trả điện thoại cho bà mẹ kia, cúi đầu dỗ con, chẳng buồn tranh cãi thêm với cô quản lý, dù sao cũng chỉ là con châu chấu cuối thu.
Phương Mẫn định vẫy bảo vệ cửa hàng tiến lên, nhưng đã bị các bà mẹ bỉm sữa khác quây kín lại.
“Cô giật điện thoại của người ta làm cái gì? Làm đứa nhỏ sợ khóc thét lên rồi kìa!”
“Cũng quá đáng vừa thôi! Cửa hàng mẹ và bé nào dám đối xử với khách hàng thế này!”
“Dù thế nào thì cũng phải đợi cảnh sát đến giải quyết.”
“Đúng đấy, nếu cô ta vu khống các người thì cũng có cảnh sát ở đây, các người sợ cái gì!”
“Cửa hàng các người rốt cuộc có quy định tiêu dùng rõ ràng không? Tôi đến đây bao nhiêu lần, chưa từng nghe ai nói tiêu dưới 2 vạn thì không cần xác nhận!”
Một bà mẹ trẻ hốc mắt đỏ hoe lên tiếng: “Tôi cũng nạp 15 vạn ở cửa hàng mấy người! Bình thường toàn tự đến mua, các người chưa bao giờ nói người thân trực hệ có thể tùy tiện quẹt thẻ! Nhỡ có ai mạo danh người nhà tôi đến quẹt thì sao?”
Có người trực tiếp rút thẻ thành viên ra, giơ lên cao chất vấn: “Giấy ủy quyền mua hộ rốt cuộc xác minh thân phận kiểu gì?”
“Tiêu khoản tiền lớn mà không thông báo cho chủ thẻ, có phải các người cố ý không?”
Mấy người vừa nãy còn lầm bầm chê tôi “chuyện bé xé ra to” giờ đã biến sắc hoàn toàn. Họ nhìn nhau, lẳng lặng lùi ra xa, không ai dám lên tiếng bênh vực Phương Mẫn nữa.
Cả sảnh ngoài hoàn toàn quay sang ủng hộ tôi.
“Quản lý Phương, cô giải thích đi chứ!”
“Thẻ của chúng tôi rốt cuộc có an toàn không?”
Trán Phương Mẫn rịn mồ hôi hột, nói năng bắt đầu lắp bắp: “Chúng, chúng tôi làm đúng theo quy định hội viên… Giấy ủy quyền là hợp lệ…”
Nhưng cô ta chẳng đưa ra được bằng chứng nào.
Tiểu Lâm đứng cạnh quầy thu ngân, bị cảnh tượng này dọa cho run lẩy bẩy. Có người hỏi cô ta: “Không phải cô là người phụ trách thanh toán à? Cái người đó mỗi lần đến các người ghi chép lại những gì?”
Tiểu Lâm theo phản xạ rút một cuốn sổ đăng ký từ trong ngăn kéo ra, lí nhí đáp: “Trần Phương mỗi lần đến đều có đăng ký, có để lại số điện thoại và địa chỉ.”
Nói xong liền cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn Phương Mẫn.
Tôi dỗ con nín khóc, ngẩng đầu truy vấn Tiểu Lâm: “Trần Phương này mỗi lần đến mua những gì? Ngoài sổ đăng ký ra, còn ghi chép nào khác không? Ví dụ như camera giám sát? Bản sao CMND bị đánh cắp của tôi đâu?”
Tiểu Lâm lắc đầu: “Camera hỏng từ tháng trước, vẫn chưa sửa. Bản sao CMND em chưa thấy bao giờ, do quản lý giữ.”
Phương Mẫn đột nhiên lao tới, đưa tay định cướp cuốn sổ đăng ký.
Mấy bà mẹ bỉm sữa lập tức chắn trước mặt Phương Mẫn: “Cô định làm cái gì! Lại muốn cướp đồ đánh người phải không!”
Tôi nấp sau lưng họ: “Bản sao CMND đâu, bản gốc giấy ủy quyền đâu? Cô cứ mở miệng ra là nói tôi vô lý gây rối, vậy cô đưa bằng chứng ra đây!”
Phương Mẫn bị bao vây ở giữa, gân xanh trên trán nổi lên: “Bản gốc giấy ủy quyền đang ở trụ sở… Bản sao CMND… tìm không thấy nữa…”
Tôi cười khẩy: “Tìm không thấy? Tiêu hết 18 vạn mà cô nói với tôi là bản sao CMND của người ủy quyền tìm không thấy?”
Mặt Phương Mẫn xám xịt, không rặn ra được một chữ giải thích nào.
Mười lăm phút sau, hai cảnh sát đẩy cửa bước vào.
“Ai báo cảnh sát?” Viên cảnh sát đi đầu xuất trình thẻ ngành, nhìn quanh một vòng.
Tôi ôm con bước lên: “Là tôi. Tôi nạp 20 vạn ở cửa hàng này, bản thân chỉ mới mua hai hộp sữa bột, vậy mà trong thẻ bị đánh cắp hơn 18 vạn. Nhân viên cửa hàng nói có một bảo mẫu tên Trần Phương mỗi tuần đến quẹt thẻ ba lần, tự xưng là do mẹ chồng tôi ủy thác, cầm theo bản sao CMND và chữ ký giả mạo của tôi. Tôi còn độc thân, không có mẹ chồng, cũng chưa từng kết hôn. Sổ hộ khẩu đều ghi tình trạng chưa kết hôn, đợi người nhà tôi mang sổ hộ khẩu đến là chứng minh được ngay. Quản lý cửa hàng không hề gọi điện xác nhận với tôi, cứ thế qua mặt tôi để một người lạ mặt quẹt mất 18 vạn. Không biết họ lấy đâu ra bản sao CMND của tôi, nhưng cái tội đánh cắp thông tin cá nhân và giả mạo chữ ký thì không chạy đi đâu được!”
Tôi đưa luôn hóa đơn nạp tiền thẻ thành viên và tờ biên lai mua hàng hôm nay cho cảnh sát.
Cảnh sát nhận lấy, quay sang Phương Mẫn: “Các người có gì để giải thích không?”
Phương Mẫn mở hồ sơ hội viên và tờ giấy ủy quyền ra, cứng miệng cãi: “Chúng tôi có chữ ký ủy quyền, quy định hội viên ghi rõ người thân trực hệ được dùng. Hệ thống mặc định chỉ tiêu dùng trên 2 vạn mới gửi tin nhắn báo về điện thoại, tiêu dùng nhỏ lẻ chỉ lưu lịch sử tại cửa hàng, chúng tôi không có nghĩa vụ phải gọi điện xác nhận cho mỗi lần mua sắm.”
Cảnh sát không thèm tiếp lời, quay sang nhìn Tiểu Lâm.
Tiểu Lâm rụt cổ, lí nhí khai: “Cái cô Trần Phương đó mỗi tuần đến ba lần, mỗi lần quẹt thẻ đều không quá 2 vạn. Cô ấy nói… là do chủ thẻ yêu cầu, sợ tiêu số tiền lớn thì lằng nhằng rắc rối.”
Cảnh sát cầm lấy máy POS xem lịch sử giao dịch và lật cuốn sổ đăng ký vài trang, sắc mặt tối sầm lại.
Cảnh sát lườm Phương Mẫn: “Tất cả các khoản chi tiêu lớn đều bị xé nhỏ thành các khoản dưới 2 vạn, và không một lần nào thông báo cho chủ thẻ. Các người là đơn vị kinh doanh, trong lúc chủ thẻ không hay biết lại cho phép người lạ quẹt thẻ, cố tình chia nhỏ giao dịch để lách luật kiểm soát rủi ro, không thực hiện bất kỳ nghĩa vụ thông báo nào, bản thân việc này đã là sai quy định. Luật pháp lớn hơn nội quy cửa hàng, cô không hiểu à?”
Trán Phương Mẫn vã mồ hôi lạnh, ấp úng không thốt nên lời.
Cảnh sát không thèm đoái hoài đến cô ta nữa, trực tiếp bấm số điện thoại lưu trong sổ đăng ký.
“A lô, cho hỏi có phải Trần Phương không? Chúng tôi là công an phường, cần xác minh với cô về vấn đề giao dịch tại cửa hàng Thiên Thần Nhỏ.”