Bị Ép Sinh Con Cho Tử Tù
Chương 5
Đúng lúc này, một người đứng cạnh kinh hô: “Thái tử điện hạ, ba vị tiểu công tử này… sao lại trông giống hệt Điện hạ hồi nhỏ vậy?”
Giọng nói của hắn, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Tạ Lâm Uyên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào ba đứa nhỏ nhà ta.
“Các con… tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Đại Bảo: “Con tên là Lý Nhất Long.”
Nhị Bảo: “Con tên là Lý Nhị Phượng.”
Tam Bảo: “Con tên là Lý Tam Hổ.”
Tạ Lâm Uyên mắt đỏ hoe, chỉ vào ba đứa nhỏ chất vấn ta: “Nàng cho chúng mang họ Lý???”
Khoan đã, đây là trọng điểm sao?
Trọng điểm chẳng phải là: “Tại sao hắn lại gọi ngài là Thái tử Điện hạ?” cơ mà.
10
Tạ Lâm Uyên ngài ấy thật sự là Thái tử.
Bởi vì ngài ấy đã hạ bệ tên Thái tử kia xuống, nên ngài ấy thành Thái tử.
Ngài ấy cũng không phải con ruột của Tướng quân và Tướng quân phu nhân, mà là nhi tử ruột của Hoàng đế.
Năm xưa, Hoàng hậu và Quý phi cùng lúc lâm bồn, Hoàng hậu sinh hạ một nữ nhi, còn Quý phi sinh hạ một nhi tử.
Hoàng hậu vì sợ Quý phi mẫu bằng tử quý, cướp mất ngôi vị Hoàng hậu của mình, nên đã sai người ra ngoài dân gian ôm một bé trai về tráo đổi với nữ nhi của mình.
Lại mua chuộc thị vệ và thái y, tạo ra cảnh tượng Quý phi nhất thi lưỡng mệnh, sai người xử tử tiểu Hoàng tử vừa chào đời.
May mắn thay, một vị thái giám làm nhiệm vụ khi ấy vẫn còn chút lương tri, đã lén đưa đứa bé ra khỏi cung, giao cho Đại Tướng quân lúc bấy giờ.
Trùng hợp là nhi tử yêu quý của Đại Tướng quân và Tướng quân phu nhân vừa mắc bệnh nặng, không may qua đời, Đại Tướng quân liền giấu phu nhân dùng tiểu Hoàng tử đó thay thế cho con trai mình.
Có lẽ là tình máu mủ ruột rà không thể cắt đứt, Tạ Lâm Uyên từ nhỏ đã được Hoàng đế rất mực coi trọng.
Điều này khiến tên Thái tử giả biết rõ thân thế của mình vô cùng ghen tị, muốn trừ khử ngài ấy cho bằng được, thậm chí không tiếc hạ độc mưu sát Hoàng đế.
Chỉ tiếc là Hoàng đế đã sớm nhận ra dã tâm của hắn và Hoàng hậu, đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Giả vờ hôn mê, chẳng qua chỉ là muốn bọn chúng lộ rõ bản chất thật mà thôi.
Nay Thái tử giả đã đền tội, Hoàng hậu và gia tộc bên ngoại cũng vì tội mưu nghịch mà bị thanh trừng.
Tạ Lâm Uyên trở về hoàng gia, được sắc phong làm Thái tử.
Trước khi đến đây, ngài ấy vừa mới đi càn quét tàn dư loạn đảng của ngoại tộc Hoàng hậu.
Một câu chuyện dài như vậy, ngài ấy nói một hơi, khiến ta nghe mà kinh ngạc sững sờ.
Ta đưa cho ngài ấy chén trà sâm đã được chuẩn bị sẵn: “Phức tạp vậy sao?”
Tạ Lâm Uyên: “Ây dà, chính là phức tạp như vậy đấy.”
Ta: “Vậy ngài bận rộn như thế, còn đến tìm ta làm gì?”
“Ngài đừng có nói là định cướp con với ta đấy nhé?”
“Thế thì không được, Tam Bảo, Tứ Bảo, Ngũ Bảo là con của ta và phu quân!”
“Ta đều nghĩ xong tên cả rồi, gọi là Lý Tứ Ngư, Lý Ngũ Lân, Lý Lục Loan…”
Tạ Lâm Uyên tức giận đến xù lông: “Nàng đừng có mà quá đáng!”
“Lén lút sinh cho ta ba đứa, không mang họ ta thì thôi đi, ba đứa sau lại còn mang họ hắn?”
“Nàng yêu Lý Thiên Trọng đến thế sao!!!”
“Ba đứa bé này… nương của ta đã trả tiền rồi!”
Ta có chút chột dạ.
Lúc trước quả thực đã nói xong xuôi, để lại hậu duệ cho Tướng quân phủ, ta cũng đã cầm bạc của Tướng quân phu nhân.
“Một… một đứa!”
“Nương ngài chỉ trả tiền cho một đứa thôi.”
Rồi ta cắn răng, nhắm mắt nói:
“Ba đứa nhỏ, ngài chọn một đứa mang đi đi!”
Dù sao thì Tạ Lâm Uyên bây giờ cũng là Thái tử, con cái theo một người cha như ngài ấy, cũng không đến nỗi chịu thiệt.
Nào ngờ, Tạ Lâm Uyên lại được voi đòi tiên.
“Không được! Ba đứa này… à không, cả sáu đứa con ta đều muốn!”
“Mẹ của những đứa trẻ, ta cũng muốn!”
Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của ta, ngài ấy ôm chầm lấy ta vào lòng.
“Liên Nương, ta ái mộ nàng, nàng nhìn không ra sao?”
“Từ lần đầu tiên nàng cứu ta ở ven đường, lúc ta mở mắt ra nhìn thấy nàng, ta đã thích nàng rồi.”
“Đáng tiếc khi đó nàng đã có phu quân, trong mắt trong lòng nàng chỉ có hắn ta.”
“Sau này, nàng đến tìm ta, ta cứ tưởng nàng đã thay đổi tâm ý, muốn hòa ly với hắn để gả cho ta, không ngờ nàng chỉ coi ta như một công cụ để sinh con…”
“Nàng có thể hiểu được tâm trạng của ta không? Hận trăng sáng trên cao lại thà chẳng chiếu rọi đến ta!”
Trời ơi, ta cũng vậy mà!
Ta cũng hận phu quân như trăng sáng trên cao, lại chẳng chịu rọi chiếu đến ta!
Hai kẻ thấu hiểu lẫn nhau là chúng ta, ôm nhau khóc nức nở.
“Hu hu hu…”
“Hu hu hu…”
Người ngoài nhìn vào: “Thật trắc trở, thật cảm động, một câu chuyện tình yêu thật rắc rối…”
11
Làm người cũng không nên cố chấp quá.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Tạ Lâm Uyên, à không, bây giờ gọi là Tiêu Lăng Uyên uy hiếp ta rằng, nếu ta không mang theo đám trẻ con theo ngài ấy về kinh thành, làm Thái tử phi của ngài ấy, ngài ấy sẽ giết sạch gà chó trong trang viên của ta.
Đại Hoàng giữ cửa, Cục Tác đẻ trứng, một con cũng đừng hòng sống sót.
Vì đàn gà và chó trong trang viên, ta đành phải gạt lệ theo ngài ấy về kinh thành, làm Thái tử phi của ngài ấy.
Còn ruộng đất điền trang kia, ta giao hết cho Giang Đào Hoa quản lý.
Với tài trí và năng lực của tỷ ấy, nhất định sẽ biến trang viên của chúng ta ngày một lớn mạnh.
Hoàng đế vốn dĩ không đồng ý để nhi tử yêu quý của mình cưới một nữ nhân thôn dã xuất đầu lộ diện bán đậu hũ, đặc biệt lại còn là một quả phụ.
Nhưng khi ngài nhìn thấy sáu đứa trẻ, lập tức sững sờ.
“Thật sự là… con đàn cháu đống, tử tôn mãn đường mà!”
“Hu hu hu… ái phi ơi, nàng có nhìn thấy không? Uyên nhi nhà chúng ta làm cha sáu đứa con rồi!”
“Giang sơn nhà ta có người nối dõi rồi, họ Tiêu nhà ta không sợ tuyệt hậu nữa!”
Đại Tướng quân và Tướng quân phu nhân cũng mừng rỡ không khép được miệng.
“Hu hu hu… Thái tử Điện hạ có hậu rồi, mau cho ông bà nội nuôi này xem mặt cháu trai cháu gái nào…”
Nhất, Nhị, Tam Bảo từng được Tướng quân phu nhân chăm sóc một thời gian nên vốn dĩ rất thân thiết với bà.
Tứ, Ngũ, Lục Bảo thì vẫn còn đang bú sữa, không khóc không quấy vô cùng ngoan ngoãn.
Đại Tướng quân và phu nhân bị sáu đứa trẻ vây quanh, trên mặt toát lên vầng sáng hạnh phúc.
Hoàng đế thấy vậy vô cùng ghen tị: “Lão Tạ! Trẫm mới là ông nội ruột của mấy đứa trẻ này!”
“Tuy các ngươi đã nuôi nấng Uyên nhi khôn lớn, trẫm cũng đồng ý để nó phụng dưỡng tuổi già cho các ngươi, nhưng các ngươi đừng có mà được nước lấn tới.”
Nói xong, ngài nhào về phía sáu đứa nhỏ nhà ta.
“Các cháu ơi, hoàng gia gia đến đây!”
Ba người bọn họ cộng lại cũng hơn trăm tuổi rồi, lại còn tranh nhau bế trẻ con.
“Của ta của ta, của ta của ta…”
Ta bụm miệng, bật khóc nức nở.
“Rõ ràng là của ta mà!”
“Phu quân, xin lỗi chàng, là Liên Nương vô dụng, không thể để lại người nối dõi cho nhà họ Lý chúng ta.”
“Ngày mai, ta sẽ sai người về tộc nhận con nuôi, ghi vào danh nghĩa của chàng.”
“Liên Nương tuyệt đối sẽ không để chàng tuyệt hậu đâu!”
Hoàng đế nhìn ta vừa mới ở cữ xong, sai người mang lên một viên kim ấn và một chiếc chìa khóa.
“Thái tử phi, con vừa mới ở cữ xong, đứng đây làm gì, còn không mau về phòng nghỉ ngơi đi!”
“Sáu đứa nhỏ đã có ba lão già chúng ta và nhũ mẫu lo liệu rồi, con không cần bận tâm đâu.”
“Trung cung phượng vị đang bỏ trống, trẫm dự định truy phong cho mẫu thân của Uyên nhi làm Hoàng hậu, phượng ấn và nội vụ hậu cung tạm thời sẽ do con chưởng quản, chìa khóa nội khố này, cũng giao cho con bảo quản!”
Ta kinh ngạc sững sờ: “Phượng ấn… chìa khóa nội khố???”
Là cái nội khố của hoàng gia mà ta vẫn thường nghĩ tới sao?
Trần công công – tổng quản thái giám bên cạnh Hoàng đế nói: “Đúng vậy nương nương, nô tài đưa ngài đi kiểm kê khố phòng nhé… bên trong toàn là kỳ trân dị bảo, sau này đều thuộc quyền quản lý của ngài cả!”
Ta vốn dĩ không yên tâm về sáu đứa nhỏ của mình.
Nhưng ta lại quá đỗi tò mò, liền đi theo Trần công công.
Đồ đạc trong nội khố hoàng gia nhiều vô số kể, đếm không xuể, căn bản là đếm không xuể.
Trần công công nói, thích cái nào thì cứ lấy mang về Đông Cung bày, không thích nữa thì mang đến đổi cái khác.
Cuộc sống thế này, sao mà tuyệt diệu đến thế.
Quan trọng nhất là, tuy ta thay mặt quản lý nội vụ hậu cung, nhưng dù sao ta cũng là con dâu của Hoàng đế, đám phi tần trong hậu cung kia, đều được coi là thứ mẫu của ta và Thái tử, ngày nào cũng đến thỉnh an ta e là không hợp lẽ, thế nên mấy cái quy củ lễ tiết đó được miễn hết.
Ta chỉ cần học cách cai quản nội vụ là được.
Xong việc trở về cung, cung nữ ma ma liền bế sáu đứa nhỏ về cho ta.
Gia đình tám người chúng ta cùng nhau dùng bữa, tận hưởng niềm vui thiên luân.
Đêm đến, sáu đứa nhỏ đều được cung nữ ma ma đưa đi ngủ, Tiêu Lăng Uyên và ta lăn lộn trên giường.
Ta kháng cự ngài ấy, không đồng tình lắm.
“Ngài ra chỗ khác đi! Chúng ta đã có sáu đứa con rồi, ta không muốn sinh thêm nữa đâu!”
Tiêu Lăng Uyên đỏ mặt, thấp giọng dỗ dành ta.
“Sẽ không đâu… ta đã tìm thái y… uống tránh tử thang rồi.”
“Cả đời này ta chỉ có một mình nàng, sẽ không có thêm đứa trẻ nào nữa đâu, Liên Nương nàng thương ta với…”
Ừm… một nam nhân có trách nhiệm, đáng lẽ phải tự mình uống tránh tử thang.
Ta bị sự thâm tình của Tiêu Lăng Uyên làm cho cảm động.
“Thế thì được!”
(Hết)
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎