Bí Mật Của Đứa Con Trai

Chương 5



13

Tiếng còi cảnh sát giống như bùa đòi mạng.

Trong nháy mắt xé rách thế giằng co trong nhà máy.

Cố Hải và đám lưu manh của hắn biến sắc.

Vứt gậy xuống là muốn chạy.

Nhưng tất cả lối ra của nhà máy đều đã bị cảnh sát chặn kín.

“Không được động! Tất cả ôm đầu ngồi xuống!”

Cảnh sát phá cửa xông vào.

Giọng nói uy nghiêm chấn nhiếp toàn trường.

Cố Bác Văn và Bạch Mộng hoàn toàn ngây ra.

Bọn họ không ngờ cảnh sát lại đến nhanh như vậy.

Chuẩn xác như vậy.

“Đồng chí cảnh sát! Là cô ta!”

Bạch Mộng là người phản ứng trước tiên.

Cô ta chỉ vào tôi hét lên.

“Là cô ta tống tiền cưỡng đoạt tôi!”

“Những người này đều là do cô ta tìm tới!”

Ác nhân cáo trạng trước.

Thật nực cười.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta biểu diễn.

Triệu Tịnh dẫn theo hai luật sư bước vào.

Cô ấy đi thẳng đến trước mặt cảnh sát dẫn đội.

Đưa thẻ luật sư của mình ra.

“Đội trưởng Lý, xin chào.”

“Tôi là luật sư đại diện của cô Từ Tri Hạ, Triệu Tịnh.”

“Thân chủ của tôi đến để phối hợp với cảnh sát.”

“Tiến hành một cuộc bắt giữ.”

Đội trưởng Lý sững lại.

Triệu Tịnh lấy ra một chiếc USB mới.

“Bên trong là chứng cứ sơ bộ về việc anh Cố Bác Văn bị nghi ngờ liên quan đến vấn đề chất lượng công trình.”

“Cũng như bố của cô Bạch Mộng.”

“Phó chủ nhiệm Bạch bị nghi ngờ nhận hối lộ số tiền lớn và rửa tiền.”

“Chúng tôi đã thực danh tố cáo lên ủy ban kỷ luật.”

Mặt Cố Bác Văn và Bạch Mộng.

Hoàn toàn mất hết màu máu, họ đã hiểu.

Từ đầu đến cuối, đây chính là một cái bẫy.

Một cái bẫy được đo ni đóng giày cho bọn họ.

Tôi không đến để đàm phán.

Tôi đến để tiễn bọn họ lên đường.

“Đưa đi!”

Đội trưởng Lý vung tay.

Chiếc còng tay lạnh lẽo khóa lên tay Cố Bác Văn và Bạch Mộng.

Cũng khóa lên tay Cố Hải và đám ô hợp kia.

Khi đi ngang qua tôi.

Cố Bác Văn nhìn tôi chòng chọc, ánh mắt như muốn lột da tôi sống.

“Từ Tri Hạ, cô không được chết tử tế!”

Tôi nhìn anh ta.

Cười, cười vô cùng rạng rỡ.

“Câu này tặng lại cho anh.”

Bạch Mộng thì như một vũng bùn nhão.

Bị hai nữ cảnh sát dìu đi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

“Xong rồi… xong hết rồi…”

Một trò hề cuối cùng cũng hạ màn.

Tôi bước ra khỏi nhà máy, ánh nắng chói mắt, nhưng lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Triệu Tịnh vỗ vai tôi.

“Trận đầu toàn thắng.”

“Tiếp theo còn có trận khó phải đánh.”

Tôi biết.

Công ty của Cố Bác Văn sụp đổ rồi.

Phó chủ nhiệm Bạch bị điều tra rồi.

Nhưng đây chỉ là bắt đầu.

Điều tôi muốn là bọn họ hoàn toàn thân bại danh liệt.

Ba ngày sau.

Triệu Tịnh giúp tôi sắp xếp một buổi họp báo.

Địa điểm ngay dưới tòa nhà công ty của Cố Bác Văn.

Tôi đứng trước vô số ống kính và micro.

Trong lòng bình tĩnh trước nay chưa từng có.

Tôi biến cuộc hôn nhân mười năm của mình.

Thành một câu chuyện.

Kể cho tất cả mọi người nghe.

Tôi kể tôi đã từ bỏ sự nghiệp như thế nào.

Trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.

Kể Cố Bác Văn ngoại tình như thế nào.

Chuyển tài sản như thế nào.

Vu khống tôi tinh thần thất thường ra sao.

Muốn khiến tôi ra đi tay trắng như thế nào.

Sau đó.

Tôi phát đoạn ghi âm mà con trai Cố An đã ghi lại ở tòa.

Câu nói của Cố Bác Văn.

“Hai thằng nhóc đó chẳng qua chỉ là công cụ mà thôi.”

Truyền đi rõ ràng khắp toàn trường.

Tất cả phóng viên đều ồ lên.

Đèn flash lóe lên điên cuồng.

Đúng lúc này, một người phụ nữ phá vòng vây của phóng viên xông vào.

“Bịch” một tiếng, quỳ xuống trước mặt tôi, là Bạch Mộng.

Cô ta tiều tụy không chịu nổi, không còn chút hào quang nào như trước.

“Cô Từ! Tôi sai rồi!”

“Cầu xin cô! Cầu xin cô tha cho tôi!”

Cô ta ôm chân tôi, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

14

Bố của Bạch Mộng bị điều tra kỷ luật.

Cô ta trở thành con chuột qua đường.

Tất cả mọi người đều tránh cô ta như tránh tà.

Cọng rơm cứu mạng duy nhất của cô ta chính là tôi.

Chỉ cần tôi chịu nói cô ta bị Cố Bác Văn lừa gạt.

Có lẽ cô ta còn có thể giành được chút đồng tình.

“Cô Từ, tôi bị ma xui quỷ khiến!”

“Đều là tên khốn Cố Bác Văn kia lừa tôi!”

“Cầu xin cô nói với truyền thông rằng tôi không phải tiểu tam!”

Cô ta khóc lóc la hét, phủi sạch mọi trách nhiệm.

Các phóng viên đều phát điên, ống kính chĩa thẳng vào chúng tôi.

Đây chính là cao trào của vở kịch luân lý gia đình trong năm.

Tôi nhìn người phụ nữ vừa đáng thương vừa đáng hận dưới chân mình.

Trong lòng không có nửa phần dao động.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống, ghé sát bên tai cô ta.

Dùng giọng nói chỉ hai người chúng tôi nghe được.

“Bây giờ biết sai rồi?”

“Muộn rồi.”

Tôi đỡ cô ta đứng dậy, đối diện với tất cả ống kính.

Nở một nụ cười dịu dàng.

“Cô Bạch, cô không cần như vậy.”

“Tôi biết cô cũng là người bị hại.”

“Tôi tin pháp luật sẽ cho cô một công đạo.”

Bạch Mộng sững lại.

Cô ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy.

Cô ta tưởng tôi đã tha thứ cho cô ta, trong mắt còn lộ ra chút cảm kích.

Nhưng cô ta không biết, càng được nâng cao thì khi ngã càng đau.

Buổi họp báo kết thúc.

Hình tượng “rộng lượng khoan dung” của tôi.

Và màn diễn “bừng tỉnh hối cải” của Bạch Mộng.

Nhanh chóng chiếm lĩnh toàn bộ tiêu đề tin tức.

Dư luận bắt đầu xuất hiện sự chuyển hướng vi diệu.

Có người bắt đầu đồng tình với Bạch Mộng.

Nói cô ta cũng là bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc.

Đây chính là điều tôi muốn.

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng.

Cơn sóng gió này sắp khép lại bằng “chiến thắng” và “khoan dung” của tôi.

Triệu Tịnh tung ra món quà lớn thứ hai.

Đó là toàn bộ lịch sử trò chuyện của Cố Bác Văn và Bạch Mộng mà tôi sao lưu từ USB.

Từ ngày đầu tiên bọn họ câu kết với nhau.

Cho đến khi họ âm mưu từng bước đẩy tôi xuống địa ngục.

Nội dung trần trụi đến mức nào.

Thủ đoạn ác độc đến mức nào.

Đều khiến người ta giận sôi máu.

Bên trong ghi lại rõ ràng.

Bạch Mộng chủ động hiến thân như thế nào.

Lợi dụng quyền lực của bố cô ta ra sao.

Giúp Cố Bác Văn lấy được dự án.

Lại từng bước xúi giục Cố Bác Văn.

Chuyển tài sản, vu khống tôi.

Dư luận lập tức nổ tung.

Trước đó đồng tình Bạch Mộng bao nhiêu, bây giờ căm ghét cô ta bấy nhiêu.

Cái mũ “bạch liên hoa độc ác nhất năm”.

Bị đội chặt lên đầu cô ta.

Cô ta hoàn toàn thân bại danh liệt.

Nghe nói cô ta suy sụp tinh thần, bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Mà chuyện này.

Vẫn chưa phải kết thúc.

Công ty của Cố Bác Văn vì bớt xén vật liệu.

Đối mặt với khoản bồi thường và tiền phạt khổng lồ.

Tuyên bố phá sản.

Tất cả tài sản đứng tên anh ta đều bị đóng băng.

Chờ thanh toán.

Cuối cùng tôi cũng đợi được phán quyết cuối cùng về việc phân chia tài sản.

Trước tòa.

Tôi lại gặp Cố Bác Văn.

Anh ta mặc áo tù, đeo còng tay, đã mất tất cả.

Tôi lười nhìn anh ta thêm một cái.

Thẩm phán tuyên án.

Cố Bác Văn với tư cách là bên có lỗi, ra đi tay trắng.

Tất cả tài sản cá nhân trước và sau hôn nhân của anh ta, toàn bộ thuộc về tôi.

Dùng để trả nợ của anh ta đối với công ty, cũng như trả tiền cấp dưỡng cho tôi và con.

Tôi thắng rồi, thắng triệt để.

Bước ra khỏi tòa án.

Tôi nhận được một cuộc điện thoại không ngờ tới.

Là Chu Ngọc Linh.

Người mẹ chồng từng không ai bì nổi của tôi.

“Tri Hạ… không… cô Từ.”

Giọng bà ta già nua mà hèn mọn.

“Tôi cầu xin cô, cô đến trại tạm giam thăm Bác Văn đi.”

“Nó muốn gặp cô lần cuối.”

15

Tôi đã đi.

Trong phòng thăm gặp của trại tạm giam.

Cách một lớp kính dày.

Tôi nhìn thấy Cố Bác Văn.

Anh ta gầy đi, cũng già đi, ánh mắt đục ngầu.

Không còn vẻ hăng hái như ngày xưa.

Anh ta cầm điện thoại lên, nhìn tôi rất lâu mới khàn giọng mở miệng.

“Vì sao?”

“Vì sao cái gì?” Tôi hỏi.

“Chiếc USB kia.”

“Ai đưa cho cô?”

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

Đây là nút thắt cuối cùng anh ta không thể nghĩ thông trong lòng.

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy rất vô nghĩa.

Đã đến lúc này rồi, anh ta còn đang xoắn xuýt chuyện này.

Tôi không trả lời anh ta, chỉ nhàn nhạt nói.

“Cố Bác Văn, anh có xứng đáng với con trai mình không?”

“Khi anh coi chúng là công cụ.”

“Anh có từng nghĩ chúng sẽ nhìn anh thế nào không?”

Cơ thể Cố Bác Văn chấn động.

Anh ta đau khổ nhắm mắt lại.

“Tôi không nghĩ đến… tôi thật sự không nghĩ đến…”

“An An lại đối xử với tôi như vậy…”

“Nó không phải đối xử với anh.”

“Nó đang bảo vệ tôi, bảo vệ mẹ của nó.”

Tôi nói từng chữ một.

“Người anh thua không phải là tôi.”

“Mà là sự máu lạnh và ích kỷ của chính anh.”

Tôi cúp điện thoại.

Đứng dậy, không muốn nói thêm với anh ta một chữ nào nữa.

“Từ Tri Hạ!”

Anh ta gào lên phía sau tôi.

“Nói cho tôi biết! Rốt cuộc là ai!”

“Là người trong công ty? Hay là người nhà họ Bạch?”

Tôi dừng bước.

Không quay đầu, chỉ để lại một câu.

“Anh vĩnh viễn sẽ không biết.”

“Mang theo nghi vấn của anh, xuống địa ngục mà sám hối cho tốt đi.”

Xử lý xong đống đổ nát sau khi công ty Cố Bác Văn phá sản.

Tôi nhận được một khoản tiền lớn, nhiều hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Tôi mang theo An An và Ninh Ninh rời khỏi thành phố này.

Chúng tôi đến một thị trấn nhỏ ven biển đầy nắng.

Mua một căn nhà có vườn hoa.

Tôi không đi làm nữa.

Cuộc sống mỗi ngày là ở bên các con.

Đọc sách, vẽ tranh, chạy trên bãi cát.

Nụ cười trên mặt An An và Ninh Ninh ngày càng nhiều hơn.

Ninh Ninh không còn nhát gan.

An An cũng trở lại thành một thiếu niên thích cười.

Một ngày nọ.

Chúng tôi đang trồng hoa trong vườn.

Điện thoại của tôi vang lên.

Là một số không hiển thị người gọi.

Tôi nghe máy.

Đầu dây bên kia.

Là một giọng nói đã qua xử lý, rất quen thuộc.

“Từ Tri Hạ, chúc mừng cô.”

Tim tôi lỡ một nhịp, là người thần bí kia.

“Anh là ai?”

Tôi lại hỏi ra câu hỏi ấy.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Sau đó truyền đến một tiếng cười khẽ.

Trong tiếng cười ấy mang theo sự giải thoát và nhẹ nhõm.

“Tôi là một người bị Cố Bác Văn hủy hoại.”

Điện thoại bị cúp.

Tôi ngây người đứng đó.

Gió biển thổi qua, thổi bay sợi tóc trước trán tôi.

Tôi dường như hiểu ra điều gì đó, lại dường như chẳng hiểu gì cả.

Buổi tối, tôi nhận được một đường link tin tức do Triệu Tịnh gửi tới.

“Doanh nhân nổi tiếng thành phố Cố Bác Văn đột phát nhồi máu cơ tim trong tù, tử vong.”

Tôi nhìn tin tức ấy, không có bất cứ cảm giác gì.

Một thời đại cuối cùng cũng kết thúc.

Tôi tắt điện thoại, đi đến phòng của các con.

Chúng đã ngủ say, gương mặt khi ngủ bình yên.

Tôi cúi người, hôn lên trán chúng.

“Ngủ ngon, bảo bối của mẹ.”

Cuộc chiến của tôi cũng kết thúc.

【Toàn văn hoàn】

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...