Bí Mật Dì Giúp Việc Để Lại

Chương 1



Khi người giúp việc đã làm ở nhà tôi suốt tám năm nghỉ hưu, chị ấy đột nhiên trả lại toàn bộ tiền lì xì tôi từng đưa trong những năm qua.

“Thưa cô, tôi có lỗi với cô. Tấm vách ngăn trong cùng của tủ quần áo phòng ngủ chính… tháo ra được.”

Nói xong, chị kéo vali rời đi.

Tôi không hiểu ý chị Trương là gì.

Nhưng tôi biết, chị Trương hiểu rõ hơn tôi rất nhiều về những chuyện xảy ra trong căn nhà này mỗi ngày.

Tủ quần áo trong phòng ngủ chính là loại tủ đặt làm phủ kín cả bức tường, màu gỗ óc chó, sáu cánh cửa.

Mở cánh trong cùng ra là khu treo vest của Hứa Nghiên.

Phía sau những bộ vest là tấm vách gỗ ấy.

Hai năm trước, tôi từng thử đẩy nó. Hứa Nghiên nhìn thấy, bảo: “Đừng nghịch, đóng đinh chết rồi.”

Thế là tôi không động vào nữa.

Nhưng chị Trương nói nó là vách rời.

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn kỹ phần mép dưới của tấm vách.

Không hề đóng đinh.

Là chốt âm.

Hai chiếc chốt trên dưới, chỉ cần ấn nhẹ là bật ra.

Bên trong có một chiếc túi xách tay nam màu đen.

Tôi kéo khóa.

Thứ đầu tiên là một chiếc điện thoại.

Bấm nút nguồn.

Màn hình sáng lên.

Khóa mật khẩu sáu số.

Tôi nhập sinh nhật của Hứa Nghiên: 850316.

Sai.

Tôi nhập ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi: 160808.

Sai.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình vài giây.

Rồi nhập một dãy số: 190504.

Mở khóa.

Ngày này không phải bất kỳ ngày kỷ niệm nào giữa tôi và Hứa Nghiên.

Trên WeChat của chiếc điện thoại ấy, một cuộc trò chuyện được ghim lên đầu.

Tên ghi chú chỉ là một biểu tượng trái tim.

Tin nhắn mới nhất là lúc mười một giờ tối hôm qua.

“Chồng ơi, hôm nay con trai biết gọi bố rồi, anh mau về xem đi.”

Kèm theo một đoạn video mười lăm giây.

Trong video, một bé trai mặc quần yếm, khoảng ba bốn tuổi, đứng trong phòng khách, há miệng gọi: “Bố.”

Phòng khách rất rộng, nội thất rất mới.

Không phải nhà tôi.

Tôi và Hứa Nghiên kết hôn tám năm.

Không có con.

Anh ta nói không vội, cứ thuận theo tự nhiên.

Tôi từng đi khám, bác sĩ nói tôi không có vấn đề gì.

Hứa Nghiên từ chối kiểm tra. Anh ta bảo đàn ông đi khám chuyện đó mất mặt.

Tôi kéo lên xem lịch sử trò chuyện.

Từng tin, từng tin một.

Hơn ba năm.

Từ đầu năm 2020 đến tận hôm qua.

Hơn một nghìn ngày, gần như ngày nào cũng có tin nhắn.

“Chồng ơi, tối nay anh không về à?”

“Chồng ơi, em nhớ anh.”

“Con sốt rồi, anh qua được không?”

Tin nhắn Hứa Nghiên trả lời thường rất ngắn.

“Tối nay bận.”

“Mai qua xem.”

“Mua thuốc gì rồi?”

Thỉnh thoảng anh ta sẽ gửi một đoạn dài hơn.

“Đợi thêm hai năm nữa là ổn. Đến lúc đó anh sẽ cho mẹ con em một danh phận.”

Danh phận.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Thứ thứ hai là một cuốn sổ đỏ.

Căn hộ ở Thúy Hồ Danh Uyển, 128 mét vuông, ba phòng ngủ một phòng khách.

Cột chủ sở hữu ghi: Chung Ý.

Tôi không biết người này.

Thứ thứ ba là một xấp giấy chuyển khoản ngân hàng.

Ngày mười hằng tháng, cố định chuyển năm mươi nghìn tệ.

Người nhận: Chung Ý.

Bắt đầu từ bốn năm trước.

Không thiếu một tháng nào.

Thứ thứ tư là một sợi dây chuyền Cartier.

Hộp hồng, chưa bóc.

Trên hộp dán một tờ giấy nhớ.

Chữ của Hứa Nghiên: “Ý Ý, sinh nhật vui vẻ.”

Ý Ý.

Anh ta từng đặt biệt danh gì cho tôi chưa?

Tôi nghĩ rất lâu.

Không có.

Anh ta gọi tôi là Ôn Tri Dư.

Thỉnh thoảng gọi “này”.

Tôi bỏ tất cả mọi thứ lại vào túi, kéo khóa.

Gắn tấm vách ngăn về chỗ cũ, khóa chốt âm lại, đẩy thử.

Cứng ngắc.

Mười bốn bộ vest được treo lại vị trí ban đầu, tay áo hướng ra ngoài, khoảng cách móc áo đều tăm tắp.

Giống như chưa từng bị động vào.

Tôi xuống lầu, ngồi trên sofa.

Phòng khách rất yên tĩnh.

Ba giờ mười bảy phút chiều.

Tối nay Hứa Nghiên hẹn người khác ăn cơm, nói khoảng chín giờ sẽ về.

Mỗi tuần anh ta ít nhất bốn tối không về ăn cơm.

Tám năm rồi.

Trước đây tôi nghĩ anh ta đi xã giao.

Bây giờ tôi biết rồi.

Anh ta ở Thúy Hồ Danh Uyển, bên một người phụ nữ tên Chung Ý và đứa con trai ba tuổi của họ.

190504.

Chương tiếp
Loading...