Biểu Ca Chê Ta Quá Mập
Chương 1
01
Triệu Tuân đỗ Trạng nguyên.
Tối hôm mở tiệc mừng tân khoa, ta đặc biệt xin Vương phủ cho nghỉ nửa ngày để sang chúc mừng.
Thật ra ta chẳng muốn đi chút nào.
Thế tử vốn cực kỳ hay gh/ e/ n. Ngay cả lúc ta bế ấu đệ của ngài ấy, ngài ấy còn khó chịu cả buổi.
Nếu biết hôm nay ta đi gặp vị Tân khoa Trạng nguyên đang lúc xuân phong đắc ý, lúc về e là ta lại phải dỗ dành ngài ấy rất lâu.
Nhưng mẫu thân đang li/ ệ/ t giường cứ nhất quyết bắt ta đi thay bà.
Trước khi ra ngoài, vì sợ Triệu Tuân lại buông lời cay nghiệt, ta cố ý mặc lại chiếc áo bó n/ gự/ c cũ.
Quấn thân hình mình đến phẳng lì mới yên tâm xuất môn.
Lúc đến nơi, nữ quyến đã tụ tập hơn nửa.
Triệu Tuân đứng ở ngoại đường đón khách, thân hình cao ráo thẳng tắp.
So với một năm trước, huynh ấy gần như không thay đổi gì, chỉ là ngũ quan càng thêm lạnh lùng sắc nét.
Đối mặt với những lời tâng bốc xung quanh, huynh ấy vẫn điềm đạm đáp lại vài câu khách sáo.
Huynh ấy luôn như thế.
Đối với người ngoài thì ôn hòa lịch thiệp.
Chỉ riêng với ta là chưa từng giữ lại chút thiện ý nào.
Huynh ấy từng ép ta vào góc tường, chê thân hình ta phồn thực m/ ập mạ/ p khiến người khác bu/ ồn nô/ n.
Ép ta ra ngoài nhất định phải mặc áo bó n/ gự/ c.
Chỉ cần thấy ta nói thêm vài câu với nam nhân khác, huynh ấy sẽ mắng ta là đồ lẳ/ ng l/ ơ phóng đãng, còn cấm ta nhìn người khác dù chỉ một lần.
Ta cúi đầu bước tới, đưa món quà mừng mà mẫu thân chuẩn bị.
Định xoay người rời đi thì phía sau đã vang lên giọng cười trêu chọc:
“Sao không chào lấy một tiếng? Không nhận ra nhau nữa à?”
“Tuân biểu ca.”
Nghe ta gọi, khóe mắt huynh ấy cuối cùng cũng hiện lên ý cười.
“Cao hơn rồi đấy.”
Nói xong, ánh mắt huynh ấy lướt xuống một nơi nào đó trên người ta.
“Cũng ngoan hơn nhiều.”
Ta quá quen với kiểu ánh mắt ấy, gần như theo phản xạ liền khom lưng che ngực lại.
Huynh ấy còn định nói thêm.
Đúng lúc đó, cữu mẫu ở phía xa chợt híp mắt gọi:
“Tuân nhi.”
Bà ngoài mặt cười cười nhưng giọng chẳng hề thân thiện:
“Quận chúa đích thân tới chúc mừng, con còn không mau qua bái kiến?”
Cữu mẫu xưa nay vốn chẳng thích hai mẹ con ta.
Bà càng không muốn ta tiếp xúc quá nhiều với Triệu Tuân.
Ta cũng chẳng để tâm.
Hiện giờ biểu ca đã đỗ Trạng nguyên, bà ấy sợ bị loại thân thích nghèo túng như chúng ta bám lấy cũng là chuyện thường.
02
Triệu Tuân vừa mới đăng khoa, hiện tại đúng là “miếng thịt béo” trong mắt mọi người.
Ta vừa ngồi xuống đã phát hiện, các quý nữ trong ngoài kinh thành hễ có thể vin chút quan hệ là đều kéo đến.
Món ăn còn chưa dọn lên, đã có một cô nương đỏ mặt bước ra, nói mình vừa làm thơ tặng Trạng nguyên lang.
Sau đó đứng giữa đại sảnh ngâm thơ đầy nhiệt tình.
Có người mở màn, các tiểu thư khác cũng ngồi không yên nữa.
Người đánh đàn, kẻ múa hát, náo nhiệt vô cùng.
Ta ngồi trong góc xem đến say sưa, vỗ tay đỏ cả lòng bàn tay.
Nhưng mãi vẫn chưa thấy kết thúc.
Người này vừa xong lại đến người khác tiếp tục.
Xem đến mức bụng ta đói meo.
Trên bàn lại chưa có món gì, ta chỉ đành uống hết chén trà này sang chén trà khác.
Không bao lâu sau đã buồn đi vệ sinh.
Dù sao tiệc cũng chưa chính thức bắt đầu, nhân lúc không ai chú ý, ta lén đứng dậy định vòng ra viện sau tìm nhà xí.
Ai ngờ vừa mới nhổm người lên, Triệu Tuân ở tận cách đó tám trượng đã đột nhiên lên tiếng:
“Mãn Nhi biểu muội nhìn nôn nóng như vậy, chẳng lẽ cũng chuẩn bị tài nghệ muốn biểu diễn cho mọi người xem?”
Lời vừa dứt, toàn bộ ánh mắt trong đại sảnh đều đổ dồn về phía ta.
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Ta vốn vụng ăn vụng nói, phụ mẫu lại chẳng quản giáo nghiêm khắc. Mấy thứ cầm kỳ thi họa của nữ nhi gia, ta chẳng biết nổi một món.
Triệu Tuân không thể không biết điều đó.
Huynh ấy rõ ràng là cố ý muốn ta mất mặt.
Ta lắp bắp hồi lâu mà chẳng nói được câu nào.
Cữu mẫu nhìn ta, khóe môi càng lộ vẻ chán ghét.
Đúng lúc không khí trở nên gượng gạo, Triệu Tuân bỗng bật cười:
“Ta chỉ đùa chút thôi.”
Sau đó quay sang mọi người:
“Các vị tài nữ đều là người lan tâm huệ chất, nhưng sắc trời cũng không còn sớm nữa, chi bằng dùng bữa trước đã.”
Bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm như vậy, ta cũng chẳng dám đi vệ sinh nữa, chỉ có thể ngồi xuống lại.
Mãi đến khi thức ăn được bưng lên đầy đủ, ta thật sự sắp nhịn không nổi.
Nhân lúc mọi người hỗn loạn, ta lập tức co chân chạy thẳng ra nhà xí ở viện sau.
Đang giải quyết thì loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
“Lúc trong tiệc, tự dưng con gọi Mãn Nhi lại làm gì? Đừng nói là con có tâm tư với nó đấy nhé?”
“Chỉ lấy muội ấy ra trêu một chút cho vui thôi, nương nghĩ nhiều rồi.”
“Tốt nhất là vậy.”
Giọng cữu mẫu dịu xuống đôi chút.
“Hôm nay Quận chúa đích thân tới đây là có ý gì, trong lòng con tự hiểu. Con bây giờ là Trạng nguyên lang, lời nói hành động đều phải biết chừng mực.”
Triệu Tuân hờ hững “ừm” một tiếng.
“Nhi tử hiểu.”
Đợi thêm một lúc, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh.
Ta ngồi xổm đến tê cả chân, nhưng vẫn định nán thêm chút nữa rồi mới ra ngoài cho an toàn.
Ai ngờ ngay lúc đó, giọng Triệu Tuân lại vang lên bên ngoài:
“Còn chưa chịu ra? Định chờ ta vào vớt muội thật à?”
Ta cứng cả người.
Lúc này mới chậm chạp bước ra ngoài, lí nhí gọi:
“Tuân biểu ca…”
Không đợi ta phản ứng, huynh ấy đột nhiên cúi sát tới bên tai ta, hít sâu một hơi.
Ta bị dọa đến giật mình, vội vàng lùi ra sau.
Ngay sau đó liền thấy vẻ mặt ghét bỏ của huynh ấy.
“Quả nhiên bị xông cho toàn thân hôi rình rồi. Trên người chẳng có chút hương thơm nào của nữ nhi gia cả. Thô bỉ như vậy, sau này nam nhân nào chịu cưới muội?”
Ta vốn chẳng để tâm chuyện có ai muốn cưới mình hay không.
Nhưng nghe huynh ấy nói vậy, ta vẫn vô thức thấy cả người mất tự nhiên.
Triệu Tuân khẽ ho một tiếng:
“Trong phòng ta có vài bộ y phục mới mua, vốn định tặng mẫu thân. Muội lấy thay tạm đi.”
“Không cần đâu.”
Sắc mặt huynh ấy lập tức trầm xuống.
“Muội chê đồ vốn mua cho nương ta nên không xứng mặc?”
“Ta không có ý đó.”
“Vậy còn đứng ngây ra làm gì? Mau đi thay đi.”