Bốn tiếng đứng giữa cơn mưa như trút nước

Chương 3



“Sao em lại ở đây? Tại sao không nghe điện thoại của anh?”

Anh sải bước tới, giọng toàn là chất vấn.

Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh.

“Em đang làm việc, không có thời gian xem điện thoại.”

“Vậy em chặn anh là có ý gì?”

Tôi không trả lời.

Ánh mắt Hạ Tư Hành càng lúc càng u ám. Tầm mắt anh vượt qua vai tôi, nhìn về phía sau.

Lục Kỳ đang đi về phía chúng tôi.

Sắc mặt Hạ Tư Hành lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Em vì Lục Kỳ nên mới giận dỗi anh?”

Anh nghiến răng, giọng như rít ra từ kẽ răng.

Tôi cảm thấy anh đúng là hết thuốc chữa.

“Hạ Tư Hành, trong đầu anh ngoài mấy chuyện này ra còn chứa được cái gì khác không?”

Lục Kỳ đi đến bên tôi, tự nhiên vòng tay qua vai tôi.

“Niệm Niệm, sao vậy?”

Hạ Tư Hành nhìn thấy tay Lục Kỳ, cơn giận lập tức bùng lên.

Anh vươn tay định kéo tôi qua.

Nhưng ngay lúc đó, một bóng người lao thẳng vào lòng Hạ Tư Hành.

“Yeah! Thắng rồi thắng rồi!”

Tống Dao hưng phấn reo lên, như một con chim nhỏ vui vẻ, lắc lư trong lòng Hạ Tư Hành.

Cô ta quay đầu, chụt một cái hôn lên má Hạ Tư Hành.

“Anh Hành giỏi quá! Không có anh chắc chắn em không qua được màn này!”

Động tác đang định nắm lấy tay tôi của Hạ Tư Hành khựng lại.

Ánh mắt anh tự nhiên chuyển sang Tống Dao trong lòng, gần như theo phản xạ mà giơ tay dịu dàng xoa tóc cô ta.

“Được rồi, đừng nghịch nữa.”

Nhưng khi Hạ Tư Hành ngẩng đầu lên lần nữa, hành lang đã trống không.

Tôi và Lục Kỳ sóng vai đi ra khỏi sảnh tiệc.

Không quay đầu lại.

4

Mấy ngày trôi qua, Hạ Tư Hành không còn đến tìm tôi.

Tống Dao ngày nào cũng đăng vòng bạn bè về ăn uống vui chơi, hai người như hình với bóng.

Tôi vui vẻ hưởng sự yên tĩnh, dồn toàn bộ sức lực vào dự án mới của studio.

Hai khách hàng mà Lục Kỳ giới thiệu đều ký hợp đồng thuận lợi. Lịch làm việc bận rộn khiến tôi hoàn toàn không có thời gian quan tâm đến đống chuyện rác rưởi kia.

Chiều thứ Sáu, Hạ Tư Hành bước ra từ tòa nhà công ty.

Tống Dao hạ cửa kính xe, vẫy tay với anh.

Hạ Tư Hành đi lại gần, ánh mắt rơi xuống chiếc Porsche Tống Dao đang lái.

Đó là xe tôi dùng để đi lại.

Trước đó, sau khi sang tên lại, tôi đã gửi chìa khóa về quầy lễ tân công ty anh.

Mặt Hạ Tư Hành lập tức sầm xuống.

“Ai cho em động vào chiếc xe này?” Anh nhìn chằm chằm Tống Dao.

Tống Dao bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa sợ, viền mắt đỏ lên.

“Anh Hành, em thấy chìa khóa xe để trên bàn… Xin lỗi, em trả lại ngay.”

Hạ Tư Hành nhìn dáng vẻ tủi thân của cô ta, cố nén lửa giận.

“Thôi, cứ lái đi.”

Anh ngồi vào ghế phụ, lấy điện thoại mở WeChat.

Tìm đến khung chat với tôi, do dự một lát, cuối cùng vẫn gõ một câu:

“Xe em không cần nữa đúng không?”

Bấm gửi.

Trên màn hình vẫn hiện lên dấu chấm than màu đỏ.

Hạ Tư Hành nhìn màn hình, hơi thở nặng nề, vung tay ném điện thoại lên bảng điều khiển.

Cuối tuần, nhà cũ họ Hạ.

Mẹ Hạ ngồi ở vị trí chủ tọa, đặt mạnh tách trà xuống bàn.

“Rốt cuộc là chuyện gì? Niệm Niệm đâu?”

Hạ Tư Hành tựa lưng trên sofa, xoay bật lửa trong tay, vẻ mặt không để tâm.

“Mẹ, mẹ đừng để ý cô ấy. Tô Niệm chỉ là thấy Dao Dao bị bệnh, con ở bên cô ấy nhiều hơn nên cố ý giận dỗi thôi. Mấy trò nhỏ nhặt của cô ấy, con còn không hiểu sao?”

“Đợi vài ngày nữa hết giận, cô ấy sẽ tự ngoan ngoãn quay về. Cô ấy theo con tám năm rồi, rời khỏi con thì còn đi đâu được?”

Tống Dao ngồi bên cạnh lập tức sáp tới, ân cần đấm chân cho mẹ Hạ.

“Dì à, dì đừng giận chị Tô Niệm. Đều tại cháu không tốt, nếu không phải bệnh trầm cảm của cháu không thể rời anh Hành, chị Tô Niệm cũng sẽ không tủi thân đến mức hủy tiệc đính hôn.”

“Nhưng chị Tô Niệm cũng thật là, rõ ràng biết dì coi trọng thể diện nhất, sao có thể mang chuyện này ra đùa được chứ.”

Mẹ Hạ lạnh mặt, hất tay Tống Dao ra.

“Tránh ra. Tôi không cần cô lấy lòng.”

Nụ cười của Tống Dao cứng đờ trên mặt, cô ta lặng lẽ rụt tay lại, lùi sang một bên.

Thứ Tư là sinh nhật ba mươi tuổi của Hạ Tư Hành.

Những năm trước vào lúc này, tôi đã chuẩn bị tiệc sinh nhật cho anh trước nửa tháng, từ trang trí địa điểm đến danh sách khách mời, việc gì cũng tự tay lo liệu.

Năm nay, đã không còn liên quan đến tôi nữa.

Đêm tiệc sinh nhật, Tống Dao bao trọn nhà hàng tầng cao sang trọng nhất trung tâm thành phố.

Trong vòng bạn bè của Hạ Tư Hành, ai đến được đều đã đến.

Chỉ thiếu mình tôi.

Hạ Tư Hành ngồi ở vị trí chính, liên tục nhìn về phía cửa nhà hàng.

Tống Dao thấy tôi không đến thì vui mừng ra mặt. Cô ta bưng bánh kem bước tới, cắt một miếng đưa cho Hạ Tư Hành.

“Anh Hành, ước đi. Chắc chắn chị Tô Niệm bị công việc giữ chân thôi. Chị ấy yêu anh như vậy, ngày quan trọng như hôm nay nhất định sẽ đến.”

Cửa phòng bao bị đẩy mở.

Hạ Tư Hành nhanh chóng ngẩng đầu.

Người bước vào lại là nhân viên phục vụ.

“Thưa anh Hạ, đây là rượu anh gọi thêm.”

Mặt Hạ Tư Hành nhanh chóng lạnh xuống.

Anh lấy điện thoại ra, màn hình sạch sẽ, không có một tin nhắn chưa đọc nào.

Đúng lúc này, điện thoại rung lên.

Hạ Tư Hành gần như lập tức mở màn hình.

Nhưng khi nhìn thấy tin nhắn đó, ánh mắt anh từng chút trầm xuống. Sau đó anh đột ngột đứng bật dậy, khuỷu tay va đổ ly rượu vang trên bàn.

“Tài khoản đuôi 8827 của quý khách nhận được 500.000 tệ.”

Ghi chú: Hoàn tiền cọc tiệc đính hôn.

5

Trong phòng bao im lặng như chết.

Hạ Tư Hành nhìn chằm chằm tin nhắn trên màn hình điện thoại.

Rượu vang chảy dọc theo mép bàn, nhỏ xuống tấm thảm đắt tiền.

Tống Dao giật mình, vội cầm khăn giấy lau vết rượu trên tay áo anh.

“Anh Hành, anh sao vậy?”

Hạ Tư Hành đẩy mạnh Tống Dao ra.

Tống Dao không kịp đề phòng, ngã ngồi xuống đất, lòng bàn tay bị trầy xước.

“Cút ra.”

Hạ Tư Hành chộp lấy chìa khóa xe, không quay đầu lại lao khỏi phòng bao.

Cả bàn bạn bè nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.

Tống Dao ôm bàn tay, đáy mắt lóe lên tia độc ác.

Nửa tiếng sau, cửa căn hộ thuê của tôi bị đập ầm ầm.

“Tô Niệm! Em ra đây cho anh!”

Hạ Tư Hành ở ngoài cửa điên cuồng đá cửa.

Tôi đeo nút tai chống ồn, trở mình ngủ tiếp.

Tiếng động ngoài cửa ngày càng lớn, làm kinh động cả tầng.

Bác hàng xóm mở cửa, chỉ vào Hạ Tư Hành mắng xối xả.

“Nửa đêm nửa hôm cậu phát điên cái gì! Còn đập nữa tôi gọi bảo vệ đấy!”

Hai mắt Hạ Tư Hành đỏ ngầu, chỉ vào bác hàng xóm gào lên.

“Cút về nhà bà đi! Đừng lo chuyện bao đồng!”

Bác hàng xóm bị anh dọa lùi lại, quay người nhấn chuông gọi khẩn cấp của ban quản lý.

Năm phút sau, bốn năm bảo vệ cao to chạy ra khỏi thang máy.

Họ vây Hạ Tư Hành lại.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...