Bữa Tiệc 18 Tệ

Chương 1



Trước kỳ nghỉ 1/5, tôi nạp 30.000 tệ vào thẻ hội viên của nhà hàng hải sản “Ngự Long Bay”, định bụng đưa mẹ và con gái đi ăn một bữa thật ngon.

Trong một bữa cơm gia đình, em chồng tôi nghe được chuyện đó. Mắt cô ta đảo một vòng, nhưng không nói gì.

Chiều hôm sau, điện thoại tôi bỗng hiện thông báo trừ tiền: 18 tệ.

Đó đúng bằng giá món rẻ nhất ở Ngự Long Bay.

Tôi còn chưa kịp nghĩ xem ai đã dùng tiền, thì em chồng đột nhiên gửi một tin nhắn thoại vào nhóm gia đình.

Giọng cô ta vang lên phấn khích như vừa trúng số:

“Cả nhà ơi, em vừa đi khảo sát Ngự Long Bay rồi. Không gian đỉnh lắm!”

“Trưa 1/5 em mời, cả nhà nhớ đến đông đủ nhé!”

Tôi nhìn chằm chằm vào khoản chi 18 tệ kia, trong lòng lập tức hiểu ra.

Hóa ra “đi khảo sát” chỉ là cái cớ. Mục đích thật sự của cô ta là thử xem thẻ của tôi có dùng được không.

Đến ngày 1/5, em chồng dẫn cả một đoàn người nhà chồng kéo vào Ngự Long Bay.

Cô ta gọi toàn món đắt: tôm hùm, bào ngư, cá mú sao, rồi còn gọi thẳng hai chai Mao Đài.

Trước mặt họ hàng, cô ta vỗ ngực:

“Hôm nay con mời, mọi người cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo!”

Họ hàng thi nhau giơ ngón cái:

“Mộng Kỳ đúng là hào phóng!”

Cô ta còn đăng ảnh lên mạng xã hội:

“1/5 mời cả nhà ăn đại tiệc, vui quá! Người một nhà vui vẻ là quan trọng nhất!”

Nhưng đến lúc thanh toán, cô ta chết sững.

……

1

Nhìn thấy thông báo trừ tiền, tôi hơi nhíu mày.

Tấm thẻ này liên kết với tài khoản hội viên ở Ngự Long Bay. Tuần trước tôi vừa nạp vào đó 30.000 tệ.

Tôi từng nói qua với chồng một câu, rằng nghỉ 1/5 sẽ đưa mẹ tôi đi ăn. Anh ta “ừ” một tiếng, cũng không biết có nghe thật hay không.

18 tệ — đúng bằng giá đĩa “ngó sen nếp hoa quế” ở Ngự Long Bay.

Ban đầu tôi không nghĩ nhiều, tưởng đó là khoản bị sót từ lần thanh toán trước.

Khoảng mười phút sau, nhóm gia đình bỗng náo nhiệt hẳn lên.

Em chồng gửi một đoạn tin nhắn thoại, giọng phấn khích như trúng số:

“Mẹ! Anh! Hôm nay con với Đình Đình nhà cậu cả đi khảo sát Ngự Long Bay rồi! Không gian ổn lắm, phòng riêng lớn ngồi được mười lăm, mười sáu người, cửa kính sát đất nhìn thẳng ra hồ! Con đặt xong rồi, trưa 1/5 cả nhà mình cùng đi nhé!”

Chưa dứt lời, cô ta lại gửi thêm:

“Con mời! Mọi người cứ đến là được! Em gái này hiếm khi có dịp mời cả nhà ăn một bữa ngon mà!”

Cả nhóm im lặng vài giây.

Mẹ chồng gửi một biểu tượng giơ ngón cái:

“Con gái mẹ đúng là hiểu chuyện, biết hiếu kính người lớn rồi.”

Chồng tôi trả lời bằng một icon mặt cười:

“Em gái chịu chơi ghê.”

Chị họ cũng nhảy vào:

“Mộng Kỳ được thưởng à? Ngự Long Bay đâu có rẻ.”

Em chồng trả lời ngay:

“Ôi dào, mời người nhà ăn cơm thôi mà, đắt một chút thì có sao. Cả nhà vui là quan trọng nhất.”

Tôi không lên tiếng.

Tôi mở lại thông báo chi tiêu 18 tệ kia, xem kỹ thời gian — hai giờ mười phút chiều nay.

Ngự Long Bay, ngó sen nếp hoa quế, 18 tệ.

Cái gọi là “khảo sát” của em chồng chính là lấy thẻ của tôi mua thử một đĩa ngó sen, xem có thanh toán được không.

Thử thành công rồi, cô ta mới cao giọng tuyên bố trong nhóm: “Em mời.”

Khách thì cô ta mời, nhưng tiền là của tôi. Thể diện thì cô ta hưởng.

Tôi thoát khỏi WeChat, mở app hội viên của Ngự Long Bay.

Số dư: 29.982 tệ. Khớp vừa vặn.

Thẻ là của tôi. Tiền là của tôi.

Ba chữ “em mời” trong miệng em chồng nghe mà nực cười.

Tiền của tôi, nhưng cô ta lại dùng để khoe mình hào phóng.

Tôi không nói gì trong nhóm.

Theo kinh nghiệm trước đây, nếu tôi bóc trần ngay tại chỗ, em chồng chắc chắn sẽ giả ngu:

“Ơ? Em nhầm à? Có phải lấy nhầm thẻ không?”

Ngay sau đó, mẹ chồng sẽ gửi một đoạn thoại dài trong nhóm, nói đi nói lại mấy câu quen thuộc:

“Người một nhà với nhau, có cần vậy không? Em nó đâu có cố ý!”

“Con bé này, sao lòng dạ hẹp hòi thế?”

Còn chồng tôi?

Anh ta chắc chắn sẽ nói:

“Thôi thôi, đừng cãi nữa. Chuyện bé tí.”

Chuyện bé tí.

Kết hôn bốn năm, số tiền em chồng “mượn” của tôi cộng lại ít nhất cũng hơn 20.000 tệ.

Năm đầu, cô ta nói muốn thi chứng chỉ gì đó, mượn 6.000 tệ rồi biến mất.

Năm thứ hai, cô ta nói muốn niềng răng, mượn 8.000 tệ, trả được 2.000 rồi im luôn.

Mỗi lần tôi nhắc, chồng tôi lại nhíu mày:

“Nó là em gái ruột của anh. Em đòi nợ nó, anh biết ăn nói với mẹ thế nào?”

Ăn nói thế nào?

Tôi không biết.

Chương tiếp
Loading...