Bữa Tiệc 18 Tệ

Chương 3



3

Chị họ gửi một loạt icon sốc:

“Trời đất! Nó diễn giỏi vậy? Tiền của em, mặt mũi của nó. Thế 1/5 em có đi không?”

“Em nói là về nhà mẹ rồi. Nó cố tình chọn đúng hôm đó.”

“Vậy em tính sao? Để nó cướp hết công lao à?”

“Em đặt hạn mức rồi. Mỗi giao dịch 1 tệ.”

Chị họ gửi một tràng “ha ha” dài:

“Tức là nó gọi cả bàn toàn món xịn, cuối cùng không thanh toán được? Thế chẳng phải lộ hết à?”

“Ừ.”

“Đến lúc đó họ hàng sẽ nhìn rõ nó là loại người gì. Em cũng ác thật đấy.”

“Nó tự chọn mà.”

“Vậy 1/5 chị có đi không? Hay chị đi làm tai mắt cho em?”

“Không cần. Chị cứ đi đi. Cần quay video thì quay, cần gửi nhóm thì gửi.”

“Được. Đến lúc đó chị tường thuật trực tiếp cho em.”

Cúp điện thoại, tôi gọi đến lễ tân Ngự Long Bay để xác nhận một chi tiết.

“Xin chào, tôi muốn hỏi, nếu khách dùng dịch vụ ăn trước thanh toán sau, kiểu ghi nợ vào thẻ hội viên, thì cần thủ tục gì?”

Nhân viên giải thích rất rõ:

“Chỉ cần hội viên cung cấp số thẻ là có thể ghi nợ. Khi rời nhà hàng sẽ thanh toán một lần. Lúc thanh toán cần nhập mật khẩu thanh toán hoặc chủ thẻ quét khuôn mặt. Ngoài ra, trong thời gian ghi nợ, mỗi giao dịch chủ thẻ đều sẽ nhận được thông báo. Tổng số tiền ghi nợ không được vượt quá số dư trong thẻ.”

“Tức là nếu không có mật khẩu thì vẫn ghi nợ được?”

“Có thể ghi nợ, nhưng khi thanh toán thì không trả được. Hệ thống sẽ yêu cầu nhập mật khẩu.”

“Tôi hiểu rồi, cảm ơn.”

Cúp máy, tôi hoàn toàn yên tâm.

Mỗi món em chồng gọi, điện thoại tôi sẽ rung một lần.

Ngày 1/5, tôi sẽ ngồi ngoài ban công nhà mẹ tôi, vừa cắn hạt dưa vừa xem cô ta một bên giả đại gia trước mặt họ hàng, một bên lộ nguyên hình ở quầy thu ngân.

Ngày 1/5 đến.

Hơn tám giờ sáng, con gái tôi đã bật dậy khỏi giường, giục:

“Mẹ ơi, đi nhà bà ngoại!”

Tôi chuẩn bị xong xuôi, tiện đường mua ít trái cây mang theo.

Đến nhà mẹ tôi còn chưa tới mười giờ. Mẹ đã hầm gà, mùi thơm lan khắp bếp.

Tôi ngồi xuống sofa, lấy điện thoại ra.

Trong nhóm gia đình, em chồng đã bắt đầu làm nóng không khí.

“Mọi người thân yêu ơi, còn một tiếng rưỡi nữa là ăn rồi! Con trang điểm xong hết rồi!”

“Chỗ đậu xe con hỏi rồi, trước cửa có cả dãy, đậu thoải mái!”

“Đến nơi thì gọi con, con ra đón! Hôm nay con mời, mọi người cứ ăn hết mình!”

Bên dưới lập tức có người trả lời “đã nhận”, “sắp tới”, “Mộng Kỳ chu đáo thật”.

Chị họ nhắn riêng cho tôi:

“Chị đến rồi. Em chồng em đang đứng ở cổng, mặc váy đỏ, còn dặm lại phấn. Cậu cả, dì hai, cô ba đều đến rồi, đông nghịt luôn, chắc mười hai mười ba người. Nó đang chào từng người, ‘mời vào mời vào, hôm nay cháu sắp xếp hết’.”

Tôi trả lời:

“Cứ để nó diễn.”

Chị họ:

“Ha ha, chị háo hức xem đoạn kết quá.”

11 giờ rưỡi, em chồng gửi vào nhóm một loạt ảnh.

Chín tấm.

Tấm đầu là toàn cảnh phòng riêng, bàn tròn lớn phủ khăn vàng, xung quanh bày hoa tươi.

Tấm thứ hai là ảnh họ hàng nâng ly, hơn mười người cùng tạo dáng trái tim, em chồng đứng ở vị trí trung tâm.

Tấm thứ ba là phần Phật nhảy tường, nắp nồi đất vừa mở ra, hơi nóng bốc nghi ngút.

Cô ta viết kèm:

“Check-in Ngự Long Bay! Hôm nay con làm chủ tiệc, cảm ơn các bậc trưởng bối đã nể mặt đến dự! Mọi người ăn ngon uống vui nhé!”

Bên dưới, họ hàng xếp hàng thả tim.

“Mộng Kỳ giỏi thật.”

“Mộng Kỳ hào phóng quá.”

“Ai cưới được Mộng Kỳ nhà mình sau này đúng là có phúc.”

Tôi vừa định lướt qua, em chồng lại nhắn riêng cho tôi.

Đó là một bức ảnh: giữa bàn là một con cua hoàng đế khổng lồ, bên cạnh có bào ngư, Phật nhảy tường, còn có một chai Mao Đài. Họ hàng giơ ly, cô ta đứng giữa, cười đến mắt híp thành một đường.

Tin nhắn kèm theo:

“Chị dâu không đến tiếc thật đấy! Cua hoàng đế ngon tuyệt, Đóa Đóa chắc chắn thích lắm! Hôm nay em mời, nếu chị có mặt thì tốt biết bao.”

4

Tôi nhìn bức ảnh đó, chậm rãi nhấp một ngụm trà.

Cô ta gửi cho tôi, chẳng qua là muốn kích thích tôi.

Cô nhìn đi, cô không đến thì tôi vẫn mời được khách, vẫn được họ hàng khen ngợi.

Có lẽ cô ta còn muốn tôi cảm thấy mình nợ cô ta một ân tình.

Nhưng cô ta không biết, điện thoại tôi đang rung liên tục.

“Thẻ hội viên của quý khách ghi nợ tiêu dùng: cua hoàng đế 2 con, 376 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: Phật nhảy tường 12 phần, 3.456 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: Mao Đài 1 chai, 3.280 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: cá mú sao 1 con, 888 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: tôm hùm Úc 2 con, 2.560 tệ.”

Chưa đầy một tiếng, số tiền ghi nợ đã vượt 10.000 tệ.

Mỗi thông báo, tôi đều chụp màn hình, quay màn hình, lưu thành hai bản.

Tôi nhếch môi cười mỉa:

“Ăn vui nhé. Hiếm khi em hào phóng được một lần.”

Cô ta trả lời rất nhanh:

“Chị dâu khỏi lo, thẻ đang ở chỗ em. Nhân viên nói có thể ghi nợ trước, lúc đi thanh toán một lần, tiện lắm!”

Cả câu, cô ta không hề nhắc đến chuyện “tự bỏ tiền”.

Tôi lười trả lời tiếp.

Chị họ nhắn riêng:

“Vừa rồi em chồng em khoe trên bàn, nói ‘tháng trước thành tích tốt, được thưởng, hôm nay mọi người cứ ăn thoải mái’. Dì hai gọi bào ngư hai đầu, nó cũng bảo được. Cô ba còn gọi một phần yến sào mang về cho chú ba nếm. Nó còn dặn nhân viên ‘gói thêm một con cua hoàng đế’.”

Tôi trả lời:

“Cứ để nó gọi thoải mái.”

Chị họ gửi icon che mặt:

“Nó quẹt thẻ em như vậy, em không xót à?”

“Xót. Nhưng sau hôm nay, nó sẽ xót hơn em gấp trăm lần. Hơn nữa, nó không quẹt thẻ của em, nó đang tự quẹt vào mặt mình. Mất mặt còn đau hơn mất tiền.”

Hơn một giờ chiều, điện thoại lại rung.

Em chồng gửi cho tôi một video ngắn: cô ta cầm chai Mao Đài xoay một vòng, phía sau có người hô “Mộng Kỳ hào phóng thật”.

Cô ta viết:

“Chị dâu, mọi người đều khen em đấy! Hôm nay chị không đến tiếc thật!”

Nhìn dáng vẻ vênh váo đó, tôi chỉ thấy càng buồn cười.

Các thông báo tiêu dùng vẫn tiếp tục cập nhật.

“Ghi nợ tiêu dùng: 12 phần dương chi cam lộ, 336 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: 3 phần cơm rang hải sản, 234 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: 3 phần trái cây, 204 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: 2 phần dimsum đặc trưng, 376 tệ.”

“Ghi nợ tiêu dùng: cua hoàng đế mang về 1 con, 188 tệ.”

Tôi mở app xem lại. Từ lúc vào nhà hàng đến giờ, tổng số tiền ghi nợ là 15.780 tệ.

Trong thẻ vẫn còn hơn 14.000 tệ.

Nhưng vấn đề không phải số dư.

Vấn đề là hạn mức mỗi giao dịch chỉ có 1 tệ.

Cô ta không biết, thứ cô ta đang quẹt không phải tiền trong thẻ, mà là uy tín cả đời của cô ta trong mắt họ hàng.

Ba giờ rưỡi chiều, bữa tiệc gần kết thúc.

Em chồng đăng một bức ảnh tập thể lên mạng xã hội, kèm dòng chữ:

“Kết thúc viên mãn! Cảm ơn các bậc trưởng bối! Lần sau em lại mời, mọi người lại đến nhé!”

Bên dưới lại là một loạt bình luận: “Cảm ơn Mộng Kỳ”, “Mộng Kỳ giỏi quá”, “Hôm nay vui thật”.

Tôi đặt điện thoại xuống, liếc nhìn thời gian.

Sắp rồi.

Chị họ gửi tin nhắn:

“Chị ra quầy thu ngân ngồi canh đây, lát nữa livestream kịch hay cho em.”

Tôi cong môi cười.

Mười lăm phút sau, điện thoại vang lên.

Không phải thông báo.

Là cuộc gọi đến.

Em chồng.

Tôi bắt máy.

“Chị dâu!” Giọng cô ta ép xuống rất thấp, nhưng vẫn không giấu nổi hoảng loạn — hoàn toàn khác với vẻ đắc ý trong nhóm trước đó.

“Sao vậy?”

“Cái đó… mật khẩu thanh toán của Ngự Long Bay là gì?”

……

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...