Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 5



Ta ngẩng mặt lườm chàng: “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì thế!”

Chàng cúi đầu nhìn ta, trong đáy mắt ánh lên ý cười.

“Câu này đoán trúng phóc rồi.”

Mặt ta nóng ran.

“Không có.”

Tô Thời Diễn lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ.

Mở nắp hộp, bên trong là dải vải cũ kỹ và miếng ngọc bội hải đường kia.

“Người cứu ta tám năm trước, chính là nàng.”

Ta nhíu mày: “Nhưng ta mới xuyên qua đây được hai năm thôi mà.”

“Vậy có nghĩa là, từ tám năm trước nàng đã ở đây rồi.”

Ta ngẩn người.

Chàng đặt miếng ngọc bội vào lòng bàn tay ta.

“Thẩm Tri Vi, nàng không phải là kẻ thừa thãi.”

Gió đêm lướt qua đầu ngõ, chuông đồng trên miếu Quan Âm kêu leng keng.

Ta nhìn chằm chằm miếng ngọc bội, bỗng nhớ lại một giấc mơ từ rất lâu về trước.

Trong mơ, có một bé gái đang cõng một thiếu niên cả người đầy máu, luôn mồm càu nhàu chửi rủa trong hang động lạnh lẽo.

“Ngươi đừng chết nhé, ngươi mà chết thì ta lấy gì ăn nói với cha ngươi đây?”

Thiếu niên bị sốt đến mức mê man, bắt lấy tay bé gái cắn cho một ngụm rõ đau.

Bé gái đau đến nước mắt nước mũi tèm lem.

“Ngươi cầm tinh con chó à!”

Đó không phải là mơ.

Đó là quá khứ mà chính ta đã bỏ quên.

Ta không phải xuyên vào trong sách.

Mà là ta đã quay trở về.

Trở về trước thời điểm Thẩm gia bị diệt môn, trở về khi tất cả những tiếc nuối vẫn còn kịp để viết lại.

Ta siết chặt miếng ngọc bội, nước mắt bỗng dưng rơi lã chã.

Tô Thời Diễn vươn tay, dường như muốn lau nước mắt cho ta, nhưng lại ngập ngừng dừng lại giữa không trung.

Ta nhìn dáng vẻ rụt rè dè dặt của chàng, đột nhiên bật cười.

“Sao chàng không động đậy nữa?”

Chàng nói: “Sợ nàng đá ta.”

Ta nói: “Vậy chàng cúi đầu xuống đây.”

Chàng khựng lại một nhịp, quả nhiên cúi đầu xuống thật.

Ta giơ tay, búng mạnh một cái rõ đau vào trán chàng.

“Món nợ chàng cắn ta tám năm trước, xí xóa.”

Tô Thời Diễn xoa xoa trán: “Chỉ vậy thôi sao?”

“Nếu không thì sao?”

Chàng nhìn ta chằm chằm: “Ta nợ nàng một mạng.”

Ta suy nghĩ một lát: “Thế thì cứ nợ đi.”

“Nợ bao lâu?”

“Xem biểu hiện của chàng đã.”

Tô Thời Diễn bật cười.

Lần này nụ cười không còn lạnh lẽo nữa.

Mà giống như ánh dương quang mùa xuân đột ngột bừng sáng giữa trời tuyết phủ.

Ngoài đầu ngõ đột nhiên vang lên tiếng của nhị ca.

“Chà chà, xem biểu hiện cơ đấy?”

Ta giật mình suýt nữa thì nhảy dựng lên.

Nhị ca đang ôm kiếm tựa người vào tường cười tủm tỉm, bên cạnh còn có cha, nương và đại ca ta.

Ta đứng hình toàn tập.

“Sao mọi người lại ở đây?”

Nhị ca cười hì hì: “Cha bảo muội nửa đêm trèo tường ra ngoài, không đi trộm gà thì cũng là đi gặp giai. Thẩm gia bây giờ làm gì còn con gà nào để mất nữa, nên đành phải đi bắt người thôi.”

Ta ngoảnh sang nhìn cha ta.

Cha ta nghiêm mặt: “Tô Thế tử, nửa đêm hẹn hò con gái ta, không hợp quy củ cho lắm.”

Tô Thời Diễn chắp tay hành lễ: “Thẩm tướng dạy phải.”

Nương ta nhìn ta, lại nhìn Tô Thời Diễn, đột nhiên hỏi: “Ăn cơm chưa?”

Ta: “Nương!”

Tô Thời Diễn đáp rất nhanh: “Dạ vẫn chưa ạ.”

Mặt cha ta càng đen hơn đít nồi.

Nương ta cười tít mắt: “Vậy về nhà chúng ta ăn cơm.”

Tô Thời Diễn liếc nhìn ta.

Ta vội quay đi chỗ khác.

【Nhìn ta làm gì?】

【Thích đi thì đi.】

Đáy mắt chàng càng ngập tràn ý cười.

Ta cảnh giác nhìn chàng: “Không phải ngươi bảo không nghe thấy nữa sao?”

Tô Thời Diễn trả lời với vẻ mặt nghiêm túc: “Là ta đoán.”

Nhị ca đứng cạnh tặc lưỡi: “Tam muội, muội tiêu đời rồi.”

Ta vung chân đá huynh ấy, lần này nhị ca chuồn lẹ bay biến.

*

Sau này người dân kinh thành thường đồn đại rằng, mạng Thẩm tam cô nương cứng lắm.

Thánh chỉ xét nhà đập rầm rầm ngoài cửa, cô nàng vẫn bình chân như vại gặm đùi gà mà lại cứu sống cả một nhà Thẩm gia.

Cũng có người nói, mạng Thế tử Trấn Bắc Vương còn cứng hơn.

Phế đế bủa thiên la địa võng, thế mà ngài ấy vẫn ngang ngược chém ra một con đường máu ngay trên pháp trường.

Chỉ có ta biết, đêm đó thứ thực sự cứu được Thẩm gia không phải là ta, cũng chẳng phải là Tô Thời Diễn.

Mà là sự nhẫn nhịn ròng rã suốt mười năm của cha ta.

Là sự sắc sảo giấu kín sau vẻ ngoài dịu dàng của nương ta.

Là sống lưng thà gãy chứ không chịu cúi đầu dẫu biết rõ bước vào tử lộ của các ca ca.

Là ngọn lửa kiên trung của những con người âm thầm gìn giữ hi vọng trong đêm đen tăm tối.

Một tháng sau, Tân đế đăng cơ.

Phủ Trấn Bắc Vương và Thẩm gia cùng đứng ra phụ chính.

Tô Thời Diễn được phong làm Thế tử Trấn Bắc Vương, nắm quyền chỉ huy Hắc Giáp Vệ kinh thành.

Cha ta được phục nguyên chức, việc đầu tiên ông làm là thu hồi toàn bộ số bạc tham ô năm xưa của Lâm gia, phân phát cho bách tính tị nạn ở Nam Cảnh.

Nương ta mở lều phát cháo, phát liền tù tì suốt bảy ngày.

Nhị ca ngày nào cũng chạy tới phụ giúp, giúp tới giúp lui kiểu gì lại cãi nhau chí chóe bảy ngày liền với cô nương bán kẹo hồ lô bên cạnh lều cháo.

Đại ca thì bận rộn đến mức chân không chạm đất, cứ về đến nhà là lăn quay ra ngủ không biết trời trăng gì.

Thẩm gia lại khôi phục dáng vẻ náo nhiệt vốn có.

Chỉ có điều trước cổng nhà thường xuất hiện thêm một người.

Là Tô Thời Diễn.

Ngày nào chàng cũng tới.

Ngày đầu tiên tặng một thanh đao.

Cha ta bảo: “Tri Vi nhà ta không học giết người.”

Ngày thứ hai tặng một con ngựa.

Nương ta bảo: “Tri Vi đêm qua ngủ không ngon giấc, không cưỡi ngựa đâu.”

Ngày thứ ba tặng một hộp bánh hải đường.

Nhị ca cướp ăn sạch bách, rồi chê bai: “Ngọt quá.”

Ngày thứ tư, chàng chẳng tặng cái gì.

Chỉ đứng lỳ trước cổng, hỏi gã tiểu đồng gác cửa: “Thẩm tam cô nương có nhà không?”

Tiểu đồng đáp: “Cô nương bảo là không có ạ.”

Tô Thời Diễn gật gù: “Vậy ta đứng đây chờ nàng về.”

Chàng đứng đợi từ sáng sớm đến tận chạng vạng tối.

Ta nấp trên đầu tường rình trộm chàng.

【Ngốc vừa thôi chứ?】

【Ta nói không có ở nhà mà chàng cũng tin à?】

Tô Thời Diễn đột ngột ngẩng đầu.

Ta giật mình suýt lộn nhào xuống đất.

Chàng vươn tay đỡ vững lấy ta.

Ta ngã nhào vào vòng tay chàng, vội vàng ra đòn phủ đầu: “Chàng lại giả vờ nghe thấy tiếng lòng ta hả!”

Chàng cúi đầu nhìn ta: “Lần này không giả vờ.”

“Thế sao chàng biết ta nấp trên tường?”

“Nhị ca nàng nấp ở đằng sau ra ký hiệu cho ta đấy.”

Ta ngoảnh đầu lại.

Nhị ca đang đứng ở cuối hành lang vẫy tay nhiệt tình với ta, cười toe toét y như một con hồ ly vừa trộm được mỡ.

Ta nghiến răng: “Thẩm Kinh Hồng!”

Nhị ca quay mông chạy té khói.

Tô Thời Diễn vẫn ôm chặt lấy ta.

Ta giãy giụa: “Thả ta xuống.”

Chàng bảo: “Không thả.”

“Tô Thời Diễn, bây giờ lá gan chàng lớn quá rồi đấy.”

“Ừm.”

“Cha ta sẽ đánh gãy chân chàng.”

“Ta có mang theo thuốc mỡ.”

Ta tức quá hóa cười.

Chàng nhìn ta, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc dị thường.

“Thẩm Tri Vi.”

“Làm gì?”

“Hôm nay ta tới đây, là muốn hỏi nàng một câu.”

Tim ta tự dưng đập thình thịch.

Chàng lấy miếng ngọc bội hải đường từ trong ngực áo ra, đặt vào tay ta.

“Nàng từng cứu mạng ta hai lần.”

“Một lần là tám năm trước, một lần là ở pháp trường.”

“Món nợ mạng này của ta, không trả hết được.”

Ta định nói vậy thì cứ từ từ mà trả.

Nhưng câu nói tiếp theo của chàng lại khiến ta chết trân tại chỗ.

“Nên ta lấy mạng ta giao cho nàng vậy.”

Cơn gió trong sân viện bỗng nhiên ngừng thổi.

Sau dãy hành lang, nhị ca thò nửa cái đầu ra rình.

Đại ca từ cửa thư phòng ngó nghiêng nhìn sang.

Nương ta bưng đĩa bánh ngọt đứng khựng lại dưới hiên nhà.

Còn cha ta vừa sải bước qua cổng viện, mặt mũi tối sầm lại đen hơn nhọ nồi.

Tô Thời Diễn cứ như thể mù màu, chẳng buồn để ý.

Chàng chỉ nhìn duy nhất một mình ta.

“Thẩm Tri Vi, ta sẽ không hỏi nàng từ đâu tới, cũng không hỏi nàng liệu có rời đi hay không.”

“Nàng ở lại một ngày, ta bảo vệ nàng một ngày.”

“Nàng ở lại một đời, ta bảo hộ nàng một đời.”

Ta há miệng, nhưng bỗng chốc chẳng thốt nên lời.

Cái tên này sao lại vậy chứ.

Bình thường rặn nửa ngày chẳng được một câu lọt tai, lúc nói thật thì lại khiến người ta không biết đường nào mà đỡ.

Ta cúi đầu nhìn miếng ngọc bội.

Nửa nhành hoa hải đường chạm khắc trên miếng ngọc, giống hệt với hình ảnh trong giấc mơ hồi bé của ta.

Ta bỗng nhớ lại cái ngày bị xét nhà, ta vừa gặm đùi gà vừa nghĩ mình chỉ là một kẻ ngoài cuộc biết trước cốt truyện.

Nhưng kẻ ngoài cuộc thì làm gì có ai gọi về nhà ăn cơm?

Làm gì có ai tình nguyện đỡ đao thay mình?

Làm gì có ai đứng giữa vầng sáng rực lửa của cả thành trì, nói với ta rằng, ta không phải kẻ thừa thãi chứ?

Ta ngẩng đầu nhìn Tô Thời Diễn.

“Vậy chàng nghe cho kỹ đây.”

Chàng đăm đăm nhìn ta.

Ta nhét trả miếng ngọc bội vào tay chàng, rồi kéo tay chàng áp lên vị trí lồng ngực mình.

“Mạng của ta, không cần chàng phải đưa.”

“Ta muốn chàng phải sống.”

“Sống để ăn cơm cùng ta, trèo tường cùng ta, ngắm đèn, chửi bới người khác cùng ta.”

“Sống để chứng kiến Thẩm gia hưng thịnh dài lâu, chứng kiến Nam Cảnh không còn bách tính chết đói, chứng kiến những oan hồn vùi thây trong bóng tối cuối cùng cũng được ghi danh với đời.”

Ánh sáng trong đáy mắt Tô Thời Diễn rung lên bần bật.

Ta nhoẻn miệng cười.

“Và còn nữa.”

Chàng hỏi: “Còn gì nữa?”

Ta kiễng chân, kề sát tai chàng thì thầm: “Cái chuyện chàng lên ba tuổi còn đái dầm ấy, ta sẽ giữ bí mật cho chàng.”

Tô Thời Diễn: “…”

Trong góc tường vang lên tiếng cười kinh thiên động địa của nhị ca.

Cha ta rống lên giận dữ: “Tô Thời Diễn! Buông con gái ta ra!”

Tô Thời Diễn ôm ngang eo ta quay người bỏ chạy.

Ta sợ hú vía túm chặt vạt áo chàng: “Chàng điên hả?”

Chàng cười ha hả: “Cha nàng định đánh gãy chân ta kìa.”

“Rồi sao?”

“Nên phải chạy trước chứ sao.”

Gió lướt qua bên tai.

Ánh đèn của phủ Thẩm gia sáng rực phía sau lưng.

Ta nghe thấy tiếng cười của nương, tiếng la hét của nhị ca, tiếng đại ca đang can ngăn cha.

Ta cũng không kìm được mà cười ra tiếng.

Mãi rất lâu về sau ta mới biết, ngày hôm đó trong cung còn đưa tới một đạo thánh chỉ tứ hôn.

Chỉ là người còn chưa bước qua cửa Thẩm gia, đã bị cha ta đuổi cả người lẫn thánh chỉ ra đường.

Ta hỏi cha: “Tại sao vậy ạ?”

Cha ta cười lạnh: “Muốn cưới con gái ta, bảo hắn tự vác mặt đến mà cầu hôn.”

Tô Thời Diễn đến thật.

Chàng quỳ trước từ đường Thẩm gia nguyên một đêm ròng rã.

Sáng hôm sau, cha ta mở cửa hỏi chàng: “Suy nghĩ kỹ chưa?”

Tô Thời Diễn bảo: “Nghĩ kỹ rồi ạ.”

Cha ta lại hỏi: “Thẩm Tri Vi tính tình tồi tệ, cứng miệng, ăn tham, hay gây họa, lại còn thích trèo tường, cậu có lấy không?”

Ta nấp sau cánh cửa, tức đến mức muốn nhảy bổ ra ngoài.

Tô Thời Diễn lại cười.

“Có lấy.”

Cha ta lại hỏi tiếp: “Nếu lỡ có ngày nó muốn rời đi thì sao?”

Tô Thời Diễn im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tim ta thắt lại.

Sau đó chàng đáp: “Vậy ta sẽ tiễn nàng ấy đi.”

Hốc mắt ta nóng ran.

Cha ta nhìn chàng chằm chằm: “Không cản sao?”

Tô Thời Diễn lắc đầu: “Nàng ấy đã từng vì chúng ta mà bằng lòng ở lại một lần rồi.”

“Lần tới, phải đến lượt chúng ta thành toàn cho nàng ấy.”

Sau cánh cửa, nước mắt ta cứ thế lăn dài.

Rốt cuộc ta cũng hiểu cái gì gọi là dư vị lắng đọng.

Không phải là những câu nói dông dài gào thét “ta yêu nàng”.

Mà là có người dù không nỡ dứt bỏ, nhưng vẫn sẵn sàng trải sẵn thảm lót đường cho nàng.

Ta đẩy cửa bước ra.

Tô Thời Diễn ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh nắng sớm mai vương đầy trên vai áo chàng.

Ta bước đến trước mặt chàng, ngồi xổm xuống, vươn tay đỡ chàng đứng dậy.

“Ai nói ta muốn đi?”

Chàng sững người.

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, rành rọt từng chữ một: “Ta vất vả lắm mới kéo được cả nhà xuống khỏi đài chém đầu, vất vả lắm mới giật chàng văng khỏi cốt truyện.”

“Lần này, không kẻ nào hòng đuổi ta đi được.”

Tô Thời Diễn siết chặt lấy tay ta.

Cha ta hừ lạnh một tiếng bên cạnh.

Nương ta vừa cười vừa lấy khăn chấm nước mắt.

Nhị ca vắt vẻo trên đầu tường la lối: “Tam muội, vậy sau này có gặm đùi gà nữa không đấy?”

Ta quay ngoắt lại trừng mắt: “Có chứ sao không!”

Đại ca bưng một đĩa đùi gà nóng hổi đi ra.

“Vừa mới ra lò xong.”

Ta vớ lấy một cái, cắn một ngụm to.

Lớp da giòn rụm, thịt bên trong mềm ngọt, thơm đến nức mũi.

Tô Thời Diễn nhìn ta, trong mắt đong đầy ý cười.

Ta đưa cho chàng một cái.

“Ăn không?”

Chàng nhận lấy, cũng cắn một ngụm.

Ta hỏi: “Ngon không?”

Chàng đáp: “Ngon lắm.”

Ta nhoẻn miệng cười.

Khoảnh khắc đó, ta chợt không còn sợ hãi nữa.

Không sợ cốt truyện, không sợ số phận, cũng chẳng sợ một ngày nào đó mở mắt ra lại quay về thế giới xa lạ kia.

Bởi vì ta biết, chỉ cần ta còn ở đây một ngày, ngọn đèn của Thẩm gia sẽ vì ta mà thắp sáng một ngày.

Và Tô Thời Diễn, sẽ luôn đứng chờ ta dưới ánh đèn ấy.

Sau này sử sách viết về Loạn Phế đế, chỉ nhắc đến việc Trấn Bắc Vương phủ và Thẩm gia phụng theo di chiếu thanh trừng gian thần, lập lại trật tự, bảo vệ bách tính, an bang lập quốc.

Không một ai viết vào ngày thánh chỉ xét nhà ném xuống, tam cô nương Thẩm gia đang nhồm nhoàm gặm đùi gà.

Cũng chẳng ai viết trong lòng nàng ta rốt cuộc đã mắng chửi cẩu hoàng đế bao nhiêu lần.

Càng không ai biết, đêm hôm đó, con đường lui cuối cùng nàng chừa lại cho bản thân, thực chất chưa bao giờ là địa đạo.

Mà là Thẩm gia.

Là Tô Thời Diễn.

Là những con người dẫu nghe được tiếng lòng của nàng, nhưng không hề coi nàng là quái vật, mà cùng nàng kề vai sát cánh xé toạc cái tử cục này.

Ta đã từng tưởng mình cầm kịch bản pháo hôi làm nền.

Mãi cho đến sau này, Tô Thời Diễn nắm tay ta đứng trên lầu thành cao vút, ngắm nhìn hàng vạn ánh đèn lồng từ các gia đình lần lượt thắp sáng.

Chàng hỏi ta: “Thẩm Tri Vi, bây giờ nàng còn thấy mình là pháo hôi nữa không?”

Ta suy nghĩ một chốc, gặm một miếng đùi gà.

“Không.”

Ta nhìn về phía biển đèn phương xa, mỉm cười thật rạng rỡ.

“Ta tới đây, là để viết lại kết cục.”

-HẾT-

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...