Cây Bút Máy Của Tổng Tài
Chương 3
Cô ấy nắm chặt nắm tay, làm một động tác cổ vũ tinh thần cho tôi.
Chương 7
Tôi chuẩn bị sẵn tâm lý chịu trận, mang theo tâm thế quyết tử bước vào địa bàn của ma vương – văn phòng làm việc của Phó Tu Cảnh.
Phòng làm việc được trang hoàng theo tông màu xám chủ đạo, mang lại cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Phó Tu Cảnh lúc này đang tỏa ra một luồng sát khí bức người. Nghe thấy tiếng động, anh thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái.
“Đi đứng chậm chạp như rùa bò thế, cô bị tàn tật à?”
Trong lòng tôi thầm niệm chú: Anh ta đang mắng Hàn Duẫn, anh ta đang mắng Hàn Duẫn, mình chỉ là người đóng thế mà thôi.
“Cô vào công ty được mấy năm rồi?” Phó Tu Cảnh dùng giọng điệu tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn để chất vấn.
“Năm… năm năm ạ.” Tôi run rẩy trả lời.
“Năm năm? Năm năm mà cô làm ra cái thứ rác rưởi gì thế này?”
Phó Tu Cảnh thẳng tay ném tập báo cáo dự án xuống ngay dưới chân tôi y như ném một đống rác.
Tôi cúi người nhặt tập báo cáo lên, vô tình chạm phải ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của Phó Tu Cảnh. Ánh mắt sắc lẹm của anh giống như muốn xé xác tôi ra làm trăm mảnh vậy.
“Làm việc ở công ty năm năm trời mà còn phạm phải lỗi sai sơ đẳng như thế này, cô nghĩ cô còn tư cách để tiếp tục ở lại đây nữa không?”
Tôi sợ quá nên nói năng lộn xộn, tự mắng luôn chính mình: “Vâng vâng vâng, tôi là con lợn, tôi ngu ngốc quá.”
Đúng lúc này, Thư ký Lý gõ cửa bước vào, trên tay cầm theo không ít tài liệu. Anh ta liếc nhìn tôi một cái, khẽ nhíu mày.
“Phần sau của bản báo cáo này làm khá tốt, nhưng phần đầu thì nát bét không ngửi nổi. Nếu cô không muốn làm nữa thì có thể cuốn gói xéo đi.” Phó Tu Cảnh tiếp tục dùng lời lẽ đả kích tôi.
“Cô Kỷ dù sao cũng là nhân viên kỳ cựu của công ty, không nên phạm lỗi như vậy chứ ạ. Tôi nghe nói, bản báo cáo này là do cô Kỷ và cô Hàn cùng nhau hợp tác làm mà?” Thư ký Lý cố ý lên tiếng đỡ lời cho tôi.
Phó Tu Cảnh nghe xong, sắc mặt bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quái…
Trong lúc thất thần, tôi chợt nhìn thấy cây bút máy mà Phó Tu Cảnh đang dùng.
Cây bút này nhìn quen quá.
Nó gần như giống hệt cây bút tôi từng tặng cho anh người yêu qua mạng.
Đó là cây bút tôi đích thân chọn ở một cửa hàng đồ cổ. Ông chủ còn nói trên đời chỉ có duy nhất một chiếc.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi buột miệng hỏi:
“Cây bút này dùng có tốt không?”
Gương mặt vốn lạnh lùng của Phó Tu Cảnh lập tức trở nên nghiêm nghị hơn.
“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”
“Tối nay tăng ca. Chưa làm xong thì không được về.”
Chương 8
Phó Tu Cảnh nói một là một.
Nếu tôi không hoàn thành công việc, chắc chắn sẽ không thể rời khỏi đây.
Cả buổi chiều Hàn Duẫn đều không có mặt ở công ty.
Không tìm được người, tôi chỉ đành tự mình sửa lại phần báo cáo của cô ta.
Thu thập số liệu.
Tra cứu tài liệu.
Bận rộn suốt cả buổi chiều.
Đến lúc đồng nghiệp lần lượt tan làm, tôi mới nhận ra văn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình mình.
Tôi gọi một ly cà phê.
Vừa không có tâm trạng, cũng chẳng có thời gian ăn tối.
Trong không gian rộng thênh thang ấy, chỉ còn chiếc máy tính của tôi vẫn sáng đèn.
Lẻ loi làm bạn với màn đêm.
Tôi thoa một ít dầu gió lên thái dương để tỉnh táo hơn.
Sau khi sửa xong báo cáo, tôi mang vào văn phòng cho Phó Tu Cảnh.
Công việc của anh cũng chất đống.
Suốt cả buổi chiều, anh chưa từng rời khỏi văn phòng.
Phó Tu Cảnh đột nhiên ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi:
“Trên người cô có mùi gì vậy?”
“Dầu gió ạ. Tôi mệt quá nên dùng để tỉnh táo.”
“Tôi không thích mùi này.”
“Có một mùi…”
Phó Tu Cảnh nói được nửa câu rồi chợt khựng lại.
Tôi theo phản xạ nối tiếp:
“Có mùi thuốc bắc.”
Bỗng nhiên tôi nhớ ra.
Câu miêu tả này trước đây anh người yêu qua mạng từng nói với tôi.
Cho nên tôi mới có ấn tượng.
Phó Tu Cảnh thoáng thất thần.
Đầu ngón tay anh khẽ day giữa chân mày.
Đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:
“Câu đó cô nghe ai nói vậy?”
“Tôi nghe…”
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy mở.
Hàn Duẫn bước vào, cắt ngang lời tôi.
“Bé yêu, anh mệt rồi đúng không? Em mua cho anh…”
Nhìn thấy tôi cũng ở đó, cô ta sững người.
Trên tay cô ta xách đầy túi hàng hiệu.
Thì ra cả buổi chiều cô ta đi mua sắm.
“Chị Thư Nguyệt, chị cũng ở đây à?”
Còn không phải nhờ em ban cho sao.
Phó Tu Cảnh hời hợt lật vài trang báo cáo của tôi.
“Chỉnh sửa như vậy coi như tạm chấp nhận được.”
“Muộn rồi, tan làm đi.”
Tôi xoay người rời đi.
Phía sau, tôi nghe thấy Hàn Duẫn hỏi:
“Vừa rồi hai người nói chuyện gì thế?”
Hoàn toàn không hề nhận ra trong đôi mắt cô ta đã phủ đầy vẻ tính toán và âm mưu.
Chương 9
Hôm sau, lúc ăn trưa, Lâm Vũ lén lút ngồi xuống bên cạnh tôi.
Cô ấy đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi hạ thấp giọng:
“Thư Nguyệt, mọi người đều đang đồn rằng tối qua sau khi mọi người tan làm, cậu cố tình quyến rũ Phó tổng.”
Tôi kinh hãi đến mức phun luôn miếng cơm vừa nhai ra ngoài.
“Ai nói thế?”
“Thì ai cũng nói vậy. Dĩ nhiên tớ tin cậu rồi.”
Tối qua trong văn phòng chỉ có tôi và Hàn Duẫn.
Nhưng cô ta có lý do gì để tung tin đồn kiểu này chứ?
Tôi không để tâm đến mấy chuyện vô căn cứ đó, tiếp tục làm việc như bình thường.
Buổi chiều, tôi mang phương án cuối cùng đến cho Phó Tu Cảnh duyệt.
Vừa đến cửa văn phòng, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Hàn Duẫn và Phó Tu Cảnh.
Hàn Duẫn nói:
“Anh yêu, chắc anh cũng nghe những lời đồn trong công ty rồi. Em nghĩ sa thải chị Thư Nguyệt cũng là bảo vệ chị ấy thôi.”
Phó Tu Cảnh đáp:
“Cô ấy là nhân viên lâu năm của công ty, không thích hợp.”
“Anh yêu, năng lực làm việc của chị ấy cũng bình thường thôi. Dự án em làm cùng chị ấy thì phần lớn đều là em hoàn thành.”
“Chị ấy rời đi cũng chẳng ảnh hưởng gì, còn có thể dập tắt những ảnh hưởng tiêu cực kia nữa.”
Nghe đến đây, tôi quay về bàn làm việc của mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, phòng nhân sự gửi thông báo thôi việc cho tôi.
“Thư Nguyệt, sắp xếp giúp tôi tài liệu này nhé.”
Giám đốc vẫn chưa biết tôi bị cho nghỉ việc, tiện tay đưa cho tôi một phần tài liệu.
Tôi vẫn hoàn thành công việc như ngày thường.
Đột nhiên phải rời đi, thật ra trong lòng tôi cũng có chút không nỡ.
Buổi tối, tổ của chúng tôi tăng ca đến tám giờ.
Tan làm, tôi ôm hết đồ đạc của mình đi bắt tàu điện ngầm.
Căn hộ tôi thuê nằm khá xa trung tâm, lại đúng lúc đoạn đường gần đó đang sửa chữa nên phải đi vòng thêm mười phút.
Từ ga tàu điện về đến nhà mất khoảng ba mươi phút đi bộ.
Đêm tối gió lớn.
Đọc tiếp: Chương 4 →