Chồng Cũ Hóa Điên Vì Tôi
Chương 4
Tần Vũ Đình mặt đỏ bừng, cố vùng vẫy, yếu ớt biện minh:
“Em không có… là chị ấy ghen tị em mang thai, sợ em cướp vị trí, nên mới hại em… Chấn Đình, anh yêu em đúng không?”
Cô ta tung ra quân bài cuối cùng, giọng khản đặc:
“Ngày sinh nhật, anh ở bên em chứ không ở bên chị ấy, anh đốt pháo hoa, hôn em, nói con chúng ta sắp đến. Anh đối tốt với em như vậy, sao giờ lại thành ra thế này…”
Lục Chấn Đình đột ngột buông tay, Tần Vũ Đình ngã nhào xuống đất, ho sặc sụa.
Anh ta ngồi xổm xuống, mơn trớn mặt cô ta, xé toạc mọi lớp mặt nạ:
“Tần Vũ Đình, tôi đối tốt với cô, chấp nhận diễn kịch với cô, chỉ vì một điều duy nhất.”
“Đó là Thi Thi không được biết những chuyện này.”
Tần Vũ Đình gào thét trong tuyệt vọng:
“Nhưng sau đó khi chị ấy biết, anh vẫn đưa tôi về Lục gia, dung túng tôi đánh chị ấy, đưa tôi đi dự tiệc. Chẳng lẽ điều đó không chứng minh tôi quan trọng hơn chị ấy sao!”
Lục Chấn Đình cười khẽ, lau nước mắt cho cô ta, từng chữ như dao cứa:
“Từ đầu đến cuối, cô chỉ là công cụ để tôi ép Thi Thi chứng minh tình yêu với tôi , hiểu không?”
“tôi chỉ muốn thấy cô ấy ghen, phẫn nộ, khóc lóc vì cô, có như vậy tôi mới dám chắc trong lòng cô ấy còn có tôi .”
“tôi sợ cô ấy không yêu tôi , sợ cô ấy chạy mất, nên mới dùng cô để ép cô ấy lộ sơ hở.”
“Cô thực sự nghĩ một sinh viên hạng ba từ nông thôn như cô có thể tình cờ gặp và nắm bắt được tôi sao? Cô non lắm. Ngay từ đầu, cô đã là con mồi tôi chọn, là công cụ trong trò chơi giữa tôi và Thi Thi mà thôi.”
6
Tần Vũ Đình hoàn toàn sụp đổ, gào thét điên cuồng:
“Lục Chấn Đình, anh là đồ điên! Hèn gì Hoắc Thi Thi chạy trốn, chị ấy sẽ không bao giờ quay lại đâu!”
“Anh yêu chị ấy thì phải một lòng một dạ, cái kiểu thâm tình này là cái gì, anh chỉ là một kẻ biến thái cố chấp!”
“Hoắc Thi Thi biết hết rồi, biết cái đêm chị ấy đau đớn tột cùng trong bệnh viện vì sảy thai, anh lại ở trong biệt thự này cuồng nhiệt với tôi suốt một ngày một đêm!”
“Anh muốn chị ấy quan tâm anh đúng không? Tôi e là giờ chị ấy chỉ hận anh thấu xương thôi!”
Lục Chấn Đình nghe xong, nhắm mắt lại đầy bất lực, khi mở ra chỉ còn sự tàn nhẫn:
“tôi điên rồi, vì cô ấy tôi chuyện gì cũng làm được, miễn là cô ấy ở bên tôi , miễn là cô ấy yêu tôi .”
“Cô nói đúng, giờ cô hết giá trị rồi. Đứa trẻ này, phá đi, coi như tôi tạ tội với Thi Thi. Thấy tôi xử lý cô, có lẽ cô ấy sẽ tha thứ cho tôi .”
“Còn cô, tôi sẽ dùng mọi quan hệ để tống cô về lại nông thôn, khiến cô cả đời không bước ra khỏi núi, đừng bao giờ xuất hiện ở Kinh thành nữa.”
Tần Vũ Đình mặt xám xịt, rủa sả:
“Lục Chấn Đình, đồ thần kinh! Hoắc Thi Thi sẽ không quay lại, chị ấy không bao giờ cần anh nữa!”
Lục Chấn Đình không thèm để ý, ra lệnh cho người lôi cô ta đi.
Anh ta ngồi trong phòng khách trống trải, nhìn những bức ảnh chụp chung với Hoắc Thi Thi, trong lòng vẫn nuôi một tia hy vọng.
Họ đã tái hôn, chỉ cần còn quan hệ hôn nhân, anh ta có thể báo cảnh sát, dùng mọi quyền lực để cướp cô về từ tay Lục Đoạn Dữ.
Nhưng tia hy vọng đó tan thành mây khói khi anh ta nhận được điện thoại từ luật sư vào ngày hôm sau.
“Lục tiên sinh, qua xác minh, giấy chứng nhận tái hôn của ông và cô Hoắc là giả. Sau khi ly hôn, hai người không hề có quan hệ hôn nhân hợp pháp.”
Lục Chấn Đình cầm điện thoại, lặng người hồi lâu.
Anh ta bất chợt cười điên dại, cười rồi lại khóc.
Lần này, anh ta thực sự mất Hoắc Thi Thi rồi.
Lần này, anh ta không còn bất cứ thứ gì để đe dọa cô xuất hiện.
Anh ta đỏ mắt, gọi cho vệ sĩ:
“Trong ba ngày, tôi phải gặp được Hoắc Thi Thi! Không tìm thấy thì dùng tiền đập, bằng mọi giá!”
“Đăng ảnh Hoắc Thi Thi lên tất cả nền tảng của tập đoàn Lục thị, nói là người yêu tôi mất tích. Ai tìm thấy thưởng 10 triệu tệ! Ai cung cấp manh mối chính xác thưởng 1 triệu tệ!”
“Dù cô ấy trốn đến chân trời góc bể, tôi cũng phải tìm cho ra!”
7
Gió biển mang theo vị mặn phả vào mặt, tôi nằm trên ghế dài tận hưởng sự yên bình đã mất từ lâu.
Lục Đoạn Dữ ngồi bên cạnh, nhìn tôi bằng ánh mắt ôn hòa.
Đây là hòn đảo tư nhân ông mua ở nước ngoài, cũng là tài sản duy nhất ông nắm giữ trong suốt 35 năm qua.
Ông khẽ cười:
“Yên tâm, đảo này là lãnh địa riêng, Lục Chấn Đình mà dám xông vào là vi phạm pháp luật.”
“Còn em trai tôi thì sao?”
Lục Đoạn Dữ lấy điện thoại gọi, đưa đến trước mặt tôi.
Nghe giọng nói bình an của em trai, xác nhận cậu đã đến nước F an toàn và không bị truy dấu, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đưa cho ông.
Đây chính là thứ Lục Đoạn Dữ khao khát, là lý do ông dốc sức giúp tôi.
Ký ức quay về 5 năm trước, ngày cưới của tôi và Lục Chấn Đình.
Lúc đó tôi yêu anh ta nồng nhiệt, tin rằng anh ta là định mệnh của đời mình.
Yêu nhau ngắn ngủi ba tháng, tôi chấp nhận kết hôn chớp nhoáng vì trước đó anh ta đối xử với tôi cực kỳ dịu dàng.
Trước khi buổi lễ bắt đầu, Lục Đoạn Dữ chặn tôi trong phòng trang điểm.
Ông là chú út của Lục Chấn Đình, đó là lần đầu tôi gặp ông.
Ông nhìn tôi, nghiêm trọng nói:
“Cô Hoắc, có lẽ cô chưa đủ hiểu về đứa cháu này của tôi.”
Ông kể cho tôi biết, Lục Chấn Đình tàn nhẫn và thâm độc hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Tập đoàn Lục thị vốn dĩ ông nội Lục Chấn Đình định truyền lại cho con trai là Lục Đoạn Dữ.
Cha Lục Chấn Đình mất sớm, tuổi thơ vất vả, nhưng khi trưởng thành, anh ta đầy tham vọng. Để đoạt quyền, anh ta đã dùng những chiêu trò tra tấn tinh thần khủng khiếp đối với người ông đang ung thư, khiến ông tuyệt vọng mà tự sát.
Sau khi ông mất, anh ta làm giả di chúc, giấu đi đoạn video di chúc thật, dựa vào sự ủng hộ của các cổ đông để ép Lục Đoạn Dữ phải nhường lại Lục thị.
Mối thù này, Lục Đoạn Dữ ghi nhớ suốt 5 năm.
Ông đau lòng vì bản thân từng đối xử với cháu mình không tệ, luôn bảo vệ anh ta khi anh ta bị bạn bè bắt nạt hay bị ông nội trách phạt.
Vậy mà cuối cùng, đứa cháu này lại lang tâm cẩu phế.
“Cô Hoắc, tôi biết giờ cô không tin. Nhưng nếu một ngày cô nhìn rõ bộ mặt thật của nó, hãy tìm tôi, tôi sẽ giúp cô.”
Tấm danh thiếp đó, tôi giữ suốt 4 năm.
Cho đến một năm trước, khi bắt quả tang Lục Chấn Đình và Tần Vũ Đình, tôi mới hiểu lời Lục Đoạn Dữ nói là thật.
Tôi chủ động liên lạc với ông.
Không lâu sau, ông gửi cho tôi một chiếc đồng hồ thông minh trẻ em, dặn dò:
“Cứ giữ lấy, sẽ có lúc dùng đến.”
Sau đó tôi đề nghị ly hôn, Lục Chấn Đình phát điên và nhốt tôi trong biệt thự.
Xích sắt khóa chân tôi, ngày ngày tôi bị giam cầm. Anh ta dùng thao túng tâm lý:
“Vợ à, em tha thứ cho anh đi. Anh chỉ thấy chúng ta ở bên nhau lâu rồi, tình cảm nhạt đi, anh không cảm nhận được em yêu anh nên mới làm vậy.”
“Anh bị Tần Vũ Đình chuốc thuốc nên mới nhất thời mê muội. Người anh yêu chỉ có em thôi, tin anh đi.”
“Em đau khổ như vậy là vì em còn yêu anh đúng không? Đã yêu thì phải ở lại bên anh.”
Thời gian đó, tôi suy sụp đến mức tự nghi ngờ bản thân, tự hỏi có phải vì mình không đủ tốt nên anh ta mới ngoại tình.
Chính Lục Đoạn Dữ, thông qua chiếc đồng hồ, đã từng bước kéo tôi ra khỏi vũng lầy, giúp tôi tỉnh táo để nhìn rõ bản chất của Lục Chấn Đình.
Cho đến một lần hỏa hoạn bất ngờ, vệ sĩ trong lúc hoảng loạn đã tháo xích cứu tôi, tôi nhân cơ hội đó trốn thoát.
Và trước khi bị nhốt, tôi đã âm thầm lừa Lục Chấn Đình ký giấy tờ, hoàn tất thủ tục ly hôn, chính thức chấm dứt mối quan hệ biến thái này.
8
Lúc này, tôi nhìn Lục Đoạn Dữ, khẽ nói:
“Trong USB này là video di chúc thật mà Lục Chấn Đình đã giấu đi. Lúc về lấy giấy tờ, tôi thấy nó để cùng chỗ nên đã bí mật lấy đi.”