Con Đường Không Quay Đầu

Chương 3



“Có thể.”

Tôi trả lời không chút do dự.

“Có người lớn giúp tôi chăm con, gia đình không có gánh nặng gì.”

“Trong hồ sơ cô ghi mức lương mong muốn là mười lăm nghìn.”

Bà nhìn tôi.

“Cao hơn mặt bằng thị trường. Lý do?”

Tôi ngồi thẳng lưng.

“Trước khi mang thai, tôi liên tiếp hai năm đạt đánh giá hiệu suất A+ tại công ty cũ.”

“Lượng tiền gửi của nhóm khách hàng do tôi trực tiếp quản lý tăng trung bình hai mươi phần trăm mỗi năm.”

“Tôi có năng lực.”

“Cũng có đủ tự tin để tạo ra giá trị tương đương, thậm chí cao hơn cho quý công ty.”

“Mức lương đó là đánh giá của tôi về giá trị của bản thân mình.”

Quản lý Ngô khẽ nhướng mày.

Trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc khó đoán.

“Ngày mai có thể đi làm luôn không?”

Tôi sững người.

“… Có thể.”

“Được, vậy ngày mai gặp. Mức lương cứ theo như cô đề xuất. Cố gắng làm tốt.”

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng.

Ánh nắng có chút chói mắt.

Tôi ngẩng đầu lên.

Khẽ nheo mắt.

Tần Xuyên.

Anh nhìn xem.

Không có anh.

Không có gia đình các người.

Tôi, Thẩm Vy.

Vẫn có thể tự mình đứng dậy.

Và đây.

Mới chỉ là bắt đầu.

Chương 3

Công việc mới rất bận.

Tăng ca là chuyện thường xuyên.

Nhưng tôi làm việc vô cùng liều mạng.

Quản lý Ngô là người không tệ.

Bà sẵn sàng chỉ dạy.

Cũng sẵn sàng trao cơ hội.

Tôi thích nghi rất nhanh.

Chưa đầy ba tháng, tôi đã tự mình tiếp nhận hai khách hàng nhỏ.

Thành tích cũng dần ổn định và tăng lên.

Ngày nhận lương.

Sau khi trừ thuế và bảo hiểm.

Tôi thực nhận mười bốn nghìn tệ.

Tôi chuyển cho mẹ năm nghìn.

Phần còn lại.

Một phần để tiết kiệm.

Một phần dùng cho sinh hoạt hàng ngày.

Cuộc sống vẫn còn khá chật vật.

Nhưng không còn giống những ngày đầu mới đến đây.

Ít nhất.

Tôi đã nhìn thấy tương lai.

Thẩm An lớn lên từng ngày.

Con biết cười rồi.

Biết ê a tập nói rồi.

Biết lật người rồi.

Mỗi lần tan làm trở về nhà.

Dù có mệt đến đâu.

Chỉ cần nhìn thấy mẹ bế Thẩm An đứng đợi tôi trước cửa.

Nhìn thấy con bé dang hai cánh tay nhỏ.

“A a…”

Đòi tôi bế.

Mọi mệt mỏi dường như đều tan biến.

Tôi ôm thân thể mềm mại của con vào lòng.

Ngửi mùi sữa thơm thoang thoảng trên người con.

Cảm thấy tất cả đều xứng đáng.

Hôm đó.

Tôi đang đưa Thẩm An xuống vườn hoa trong khu dân cư phơi nắng.

Điện thoại bất ngờ reo lên.

Là một số lạ.

Địa chỉ đăng ký thuộc thành phố trước đây tôi và Tần Xuyên từng sống.

Tim tôi khẽ thắt lại.

Tôi không nghe máy.

Điện thoại đổ chuông vài tiếng rồi ngắt.

Chưa đầy hai phút sau.

Nó lại reo lên.

Tôi do dự một lát.

Rồi đi sang một bên nghe máy.

Nhưng không lên tiếng.

“A lô? Là… Thẩm Vy phải không?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ hơi quen tai.

Mang theo chút dò hỏi.

Tôi không đáp.

“Thẩm Vy, là cậu đúng không? Tớ là Tô Tình đây!”

Giọng nói trở nên vội vàng hơn.

Tô Tình?

Bạn cùng phòng đại học của tôi.

Trước đây quan hệ khá tốt.

Sau khi tốt nghiệp, cô ấy ở lại quê nhà, vào làm trong cơ quan nhà nước.

Liên lạc giữa chúng tôi cũng dần ít đi.

“Tô Tình?”

Tôi lên tiếng.

Giọng hơi khàn.

“Trời ơi đúng là cậu rồi! Đổi số điện thoại cũng không nói một tiếng! Tớ tìm cậu khổ sở muốn ch/ế/t!”

Tô Tình nói liến thoắng ở đầu dây bên kia.

“Tớ hỏi mấy người rồi mới nghe ngóng được từ một người hàng xóm cũ của mẹ cậu rằng cậu hình như đã chuyển tới bên này. Sau đó lại nhờ người dò hỏi mới có được số điện thoại này…”

“Có chuyện gì sao?”

Tôi hỏi.

Giọng điệu rất nhạt.

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

Giọng Tô Tình cũng hạ thấp hơn.

“Thẩm Vy, cậu… cậu với Tần Xuyên thật sự ly hôn rồi à?”

“Ừ.”

Tôi đáp một tiếng.

“Trời đất ơi… Lúc mới nghe tin, tớ còn không dám tin nữa. Nhìn Tần Xuyên có vẻ thành thật như thế, sao lại có thể… đòi ly hôn khi cậu sắp sinh được chứ? Hắn còn là con người không vậy?”

Tôi không tiếp lời.

Chỉ lặng lẽ chờ phần sau.

Tô Tình thở dài.

Giọng càng nhỏ hơn.

“Tớ nói với cậu chuyện này, có thể cậu không muốn nghe, nhưng tớ nghĩ vẫn nên nói cho cậu biết.”

“Tần Xuyên hình như… tái hôn rồi.”

Ngón tay đang cầm điện thoại của tôi khẽ siết lại.

“Chuyện mới tháng trước thôi. Làm rất gấp, không tổ chức lớn. Chỉ đăng ký kết hôn rồi mời vài bàn họ hàng bạn bè ăn cơm.”

“Cô dâu mới… hình như bụng cũng đã lộ rồi.”

Đầu óc tôi vang lên một tiếng ong.

Lúc tôi sắp sinh thì ép tôi ly hôn…

Tháng trước lại vội vàng kết hôn…

Cô dâu mới còn đang mang thai…

Trong khoảnh khắc.

Những mảnh ký ức rời rạc đột nhiên nối liền với nhau.

Những tháng cuối thai kỳ.

Tần Xuyên về nhà ngày càng muộn.

Trên người thỉnh thoảng còn có mùi nước hoa xa lạ.

Tôi hỏi.

Anh ta nói là đi tiếp khách.

Khách hàng nhiều.

Vài ngày trước khi ly hôn.

Điện thoại của anh ta liên tục đổ chuông.

Mỗi lần nhìn thấy màn hình.

Anh ta đều lập tức tắt đi.

Sắc mặt có chút hoảng hốt.

Có một lần.

Tôi dường như nghe thấy trong điện thoại là giọng của một cô gái trẻ.

Khóc sướt mướt.

Khi đó.

Tôi bị những khó chịu của thai kỳ cuối cùng.

Cùng niềm vui sắp được làm mẹ…

Nghĩ lại bây giờ đúng là một sự châm chọc.

Làm cho mờ mắt.

Không suy nghĩ sâu xa hơn.

Hóa ra là vậy.

Không phải chán rồi.

Mà là đã có người khác.

Không chờ nổi nữa.

Cho nên mới dùng cách tuyệt tình và vô sỉ nhất.

Ép tôi nhường chỗ.

Nơi vết thương vừa mới đóng vảy trong lòng.

Dường như lại bị ai đó xé toạc.

Đau đớn đến máu chảy đầm đìa.

“Thẩm Vy? Thẩm Vy? Cậu còn nghe không?”

Giọng Tô Tình kéo tôi trở về thực tại.

“Tớ vẫn đang nghe.”

Tôi nghe thấy chính mình dùng một giọng điệu bình tĩnh đến bất thường mà nói:

“Cảm ơn cậu đã nói cho tớ biết, Tô Tình.”

“Haiz, cậu cũng đừng quá… như thế. Vì loại đàn ông đó, không đáng.”

Tô Tình dừng một chút.

Như thể đã hạ quyết tâm.

“Còn một chuyện nữa.”

“Mẹ của Tần Xuyên hình như thời gian trước phải nhập viện. Nghe nói tim không được tốt.”

“Cô vợ mới của hắn nhìn qua cũng không phải người dễ đối phó.”

“Mẹ chồng nàng dâu ngày nào cũng cãi nhau.”

“Nghe nói ầm ĩ dữ lắm.”

“Mẹ hắn gặp ai cũng than thở.”

“Nói rằng vẫn là cậu tốt.”

“Nói bà ta hối hận rồi các kiểu…”

“Ha, bây giờ mới biết hối hận, sớm làm gì rồi chứ!”

Hối hận?

Tôi khẽ nhếch môi.

Không nói gì.

Sau khi cúp điện thoại.

Tôi quay lại bên chiếc xe đẩy.

Thẩm An đã ngủ mất rồi.

Cái miệng nhỏ hơi hé mở.

Ngủ rất ngon lành.

Tôi ngồi xổm xuống.

Nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mượt của con.

“An An.”

Tôi khẽ nói.

“Ba con không cần chúng ta nữa rồi.”

“Anh ấy đã có gia đình mới.”

“Có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm một đứa con mới.”

“Nhưng không sao cả.”

“Mẹ vẫn ở đây.”

“Mẹ sẽ cố gắng.”

“Sẽ cho con những điều tốt đẹp nhất.”

“Những gì họ nợ chúng ta.”

“Mẹ cũng sẽ lấy lại từng thứ một.”

Kể từ ngày đó.

Tôi càng làm việc liều mạng hơn.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...