Đích Phi Bị Lãng Quên

1



Ta đang mang thai bảy tháng thì mẫu thân đột nhiên muốn đưa muội muội vào Vương phủ “chăm sóc ta an thai”.

Kết quả, chỉ sau một giấc mộng, ta phát hiện… bà muốn tự tay đẩy ta xuống địa ngục.

Trong cơn mê man, ta mơ thấy một tương lai khiến người ta lạnh sống lưng.

Phu quân ta chỉ gặp muội muội một lần đã say mê không dứt. Chẳng bao lâu sau, hắn cưới nàng làm trắc phi, nâng niu sủng ái như báu vật trong lòng bàn tay.

Về sau, khi hắn đăng cơ xưng đế, muội muội mang long thai, thuận lý thành chương ngồi lên ngôi vị hoàng hậu.

Còn ta, từ chính thê của hắn, trở thành một Đoan phi chẳng ai nhớ tới, bị bỏ quên giữa hậu cung lạnh lẽo.

Cho đến ngày con trai nàng ta đầy tháng.

Đứa con ta mang nặng đẻ đau… lại bị nha hoàn thân cận của nàng d/ ì/ m c/ h/ ế/ t dưới hồ sen.Ta mắt đỏ hoe, chất vấn muội cớ sao lại ra tay tàn độc, nàng cười, sai người rót cho ta một bát độc dược, miệng vẫn nói cười:

“Tỷ tỷ à, đều tại tỷ năm xưa cản ta và Chu lang bỏ trốn!”

“Để giữ gìn danh tiết cho ta, phụ thân sai người đánh Chu lang đến chết! Khi ấy trong bụng ta đã mang cốt nhục của chàng! Là tỷ đã hại chết thân phụ của con ta!”

“Ta hận tỷ! Ta nhất định phải để tỷ nếm trải mùi vị mất đi người mình yêu!”

Ta đau đớn trào máu, chết giữa cơn phát độc.

Tỉnh dậy từ ác mộng, ta liền nắm chặt tay mẫu thân:

“Nếu mẫu thân nhất định muốn muội muội gả vào vương phủ, vậy thì con lập tức hòa ly với vương gia!”

Ánh mắt mẫu thân thoáng vẻ chột dạ: “Ta đâu có nói muốn để muội muội gả vào vương phủ!”

Ta nhìn thẳng vào mắt bà, giọng dứt khoát vô cùng:

“Mẫu thân! Con tuyệt đối không đồng ý tỷ muội cùng hầu một phu quân! Nếu người nhất định để muội vào vương phủ, con lập tức viết hòa ly thư!”

Mẫu thân bị ta làm cho hoảng sợ, vội vàng kéo tay ta, cười xòa:

“Thục nhi, con nói bậy gì đó! Ta chỉ muốn để muội muội đến chăm sóc con an thai mà thôi!”

Ta rút tay về, lạnh nhạt nói:

“Muội muội trẻ trung xinh đẹp, nếu bị Du Hành để mắt thì sao?”

Mẫu thân nhíu mày: “Tống Ngọc Thục, sao con lại hẹp hòi như thế! Du Hành là vương gia! Sớm muộn gì cũng tam thê tứ thiếp, chẳng lẽ con thà tranh sủng với người ngoài, cũng không muốn để muội muội giúp con giữ vững vị trí?”

“Mẫu thân, người nói gì cũng vô dụng. Trời không còn sớm, người nên hồi phủ rồi.”

Ta lạnh lùng dứt lời.

Mẫu thân giận dữ bỏ đi, nhìn bóng lưng phẫn nộ của bà, lòng ta lại nhói lên.

Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân luôn thiên vị muội muội.

Từ hai đóa hoa nhung đỏ được ban thưởng trong cung, đến hai tấm áo hồ cừu cha mang về, rồi sáu cây trâm vàng đính phỉ thúy tổ mẫu để lại, chỉ cần muội muội vừa ý, mẫu thân liền bắt ta nhường, dù vốn là phần cho cả hai.

Mỗi lần ta tỏ chút bất mãn, mẫu thân liền quát nạt dữ dội.

Bởi muội muội thể nhược đa bệnh, nên mỗi lần nàng phạm lỗi, người chịu đòn thay đều là ta.

Thân bị đánh đến khóc nức nở, nhưng mẫu thân chưa từng nương tay, còn bảo ta phải làm gương răn dạy.

Muội muội được mẫu thân nuông chiều đến vô pháp vô thiên, còn ta chỉ có thể ngày ngày nhẫn nhịn, mong sao sớm được xuất giá, thoát khỏi phủ tướng quân này.

Ta vốn tưởng lời uy hiếp hôm ấy đã khiến mẫu thân dè chừng, nào ngờ chỉ ba ngày sau, bà đã đưa muội muội trang điểm lộng lẫy đến vương phủ!

Ta hít sâu một hơi, sai người dẫn họ đến tẩm phòng, mặt tươi cười phân phó nha hoàn thân cận là Đào Chi mang ra hai bát canh huyết yến sữa bò:

“Mẫu thân, muội muội, mau nếm thử canh huyết yến này đi. Nghe nói Lệ phi nương nương nhờ thường uống loại canh này mà tuổi ngoài bốn mươi vẫn mỹ lệ như thiếu nữ.”

Muội muội nghe xong mắt sáng rỡ, lập tức bưng chén uống cạn, mẫu thân cũng không nén được, múc một muỗng đưa lên miệng.

Khóe môi ta khẽ nhếch, hiện lên ý cười băng giá.

Chẳng bao lâu sau, muội muội mặt mày tái nhợt, ôm bụng kêu lên:

“Mẫu thân, bụng con đau quá!”

Ta giả vờ kinh hoảng, hét lớn:

“Mau truyền đại phu!”

Sắc mặt mẫu thân chợt biến, bà kéo muội muội vội vã hướng ra cửa:

“Không cần phiền phức nữa, đây… đây chỉ là chứng cũ của Vân nhi! Ta đưa nó về phủ tướng quân uống thuốc là được.”

Ta khẽ vỗ tay.

Đám nha hoàn lập tức ùa lên, cưỡng ép nâng muội muội đặt lên giường.

Ta lại liếc mắt ra hiệu cho Đào Chi, nàng liền xoay người ra ngoài thỉnh Du Hành tới.

đại phu bắt mạch xong, mày chau chặt:

“Vị cô nương này đã có thai một tháng, tuyệt đối không thể dùng đồ hàn lương. Nếu ăn nhiều, rất dễ sảy thai.”

Trong phòng lặng ngắt một thoáng.

Ta chậm rãi cất lời:

“Mẫu thân, canh huyết yến ngưu nhũ này là nấu từ trà lạnh. Con không biết muội muội đã có thai…”

Chương 2

Sắc mặt mẫu thân vô cùng khó coi, bà giơ tay tát mạnh vào mặt đại phu:

“Thai gì chứ! Vân nhi nhà ta vẫn là khuê nữ chưa xuất giá! Ngươi là thứ lang băm nào, dám mở miệng bôi nhọ thanh danh người khác!”

“Phùng đại phu là thánh thủ phụ khoa nổi danh kinh thành. Nếu phu nhân không tin, người đâu, truyền thái y cho bổn vương!”

Du Hành chẳng biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.

Mẫu thân và muội muội đồng loạt hoảng loạn.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi thỉnh!”

Trong mắt Du Hành cuồn cuộn lửa giận.

Muội muội bỗng dưng mất khống chế, quỳ sụp xuống đất, khóc lớn:

“Tống Ngọc Thục! Tất cả đều tại tỷ! Vì sao năm xưa tỷ cứ nhất định nói cho phụ mẫu biết ta muốn cùng Chu lang tư bôn!”

“Hại Chu lang bị phụ thân loạn côn đánh chết!”

“Đều là lỗi của tỷ! Tỷ xen vào việc người khác, hại chết cha ruột của con ta!”

“Mẫu thân nói, tỷ là tỷ tỷ thì phải chăm sóc muội muội này. Vì vậy bà mới để ta trang điểm lộng lẫy vào vương phủ bồi tỷ an thai, tìm cơ hội để phu quân của tỷ làm tân phụ thân cho đứa bé trong bụng ta!”

Sắc mặt mẫu thân trong nháy mắt trắng bệch.

Chương tiếp
Loading...