Gia Đình Hay Cái Hố Không Đáy?

Chương 3



03

Đêm khuya đến mức không còn nhìn rõ biển báo trên đường.

Tôi một mình lái xe chạy lòng vòng trên đường phố Thâm Quyến.

Từng dãy đèn neon lướt qua cửa kính xe như những dải sáng bị xé rách.

Tôi đỗ xe bên bờ công viên vịnh Thâm Quyến, hạ kính cửa sổ xuống.

Gió biển buốt giá lùa vào thổi rát mặt tôi.

Nhưng cũng thổi cho cái đầu đang rối như tơ vò của tôi tỉnh táo lại đôi chút.

Tôi không thể gục ngã.

Tôi còn có An An.

Nếu tôi gục ngã, con bé sau này biết làm sao.

Tôi mở điện thoại, xem lại những bức ảnh của An An trong album.

Con bé cười lên mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết.

Con bé là điểm yếu của tôi, cũng là chỗ dựa để tôi tiếp tục chống đỡ.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.

Chu Lập nói anh ta đem hết tiền đi đầu tư dự án.

Rốt cuộc là dự án gì mà có thể nuốt trọn số tiền gần 20 triệu tệ tôi tích cóp suốt hơn mười năm qua?

Hơn nữa, cho dù là đầu tư thật, cũng không đến mức không giữ lại nổi ba vạn tệ tiền mặt lưu động.

Ba vạn tệ đối với mức thu nhập của chúng tôi, thậm chí còn không tính là một khoản chi tiêu lớn.

Tại sao anh ta ngay cả số tiền cỏn con này cũng không moi ra được?

Hay nói đúng hơn là căn bản không muốn bỏ ra.

Một ý nghĩ lạnh lẽo như con rắn trườn vào trong đầu tôi.

Số tiền đó rốt cuộc đã bị anh ta tiêu vào đâu?

Tôi không dám nghĩ sâu thêm.

Tôi khởi động lại xe, quay đầu chạy về một hướng khác.

Căn nhà chúng tôi đang ở hiện tại là tôi mua đứt ở Nam Sơn, Thâm Quyến trước khi cưới, sổ đỏ chỉ đứng tên tôi. Sau khi kết hôn, Chu Lập cứ nằng nặc đòi đổi nhà to hơn, nói căn nhà hiện tại không xứng với “nhân sĩ thành đạt” như anh ta.

Hai năm trước, anh ta hào hứng kể với tôi là nhắm được một căn hộ cao cấp view sông ở Tiền Hải, vị trí đẹp, tầm nhìn thoáng, không gian tăng giá sau này rất lớn.

Anh ta bảo tiền cọc đã đóng rồi, dùng chính là tiền trong thẻ lương của tôi.

Lúc đó tôi không để tâm, chỉ nghĩ anh ta cũng đang tính toán lo toan cho cái nhà này.

Sau đó, anh ta liên tiếp lấy cớ trang trí, mua sắm đồ điện gia dụng, nội thất để rút từng khoản tiền từ thẻ của tôi.

Nhưng sổ đỏ của căn nhà đó, tôi chưa từng nhìn thấy một lần nào.

Mỗi lần tôi nhắc đến, anh ta đều bảo đang làm thủ tục, chậm lắm, em đừng có lo bò trắng răng.

Bây giờ ngẫm lại, chỗ nào cũng thấy sai sai.

Tôi lái xe tiến vào khu chung cư cao cấp mà anh ta từng gửi định vị.

Đã gần nửa đêm, khu chung cư yên tĩnh đến kỳ lạ.

Dựa vào bức ảnh chụp màn hình trong điện thoại, tôi tìm được tòa nhà và số phòng anh ta từng gửi.

Tòa 5, phòng 2103.

Tôi đứng dưới lầu ngước mắt nhìn lên.

Mấy cánh cửa sổ ở tầng 21 tối om, không thấy một tia sáng nào.

Có lẽ anh ta thực sự chỉ mua để đầu tư, chỗ này vẫn đang xây thô chưa có người ở.

Tôi chỉ biết tự an ủi mình như vậy.

Nhưng sự hoảng loạn trong lồng ngực cứ dâng lên không thể đè nén được.

Tôi như bị một lực đẩy nào đó bước vào thang máy, bấm nút lên tầng 21.

Cửa thang máy mở ra, là một dãy hành lang trải thảm im lìm.

Tôi bước đến trước cửa phòng 2103, hít một hơi, bấm chuông.

Trong nhà không có phản ứng gì.

Tôi bấm liên tiếp mấy lần, vẫn bặt vô âm tín.

Có vẻ như không có ai ở thật.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, xoay người định rời đi.

Đúng lúc này, cửa phòng 2102 bên cạnh “cạch” một tiếng, hé ra một khe nhỏ.

Một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi thò đầu ra, đánh giá tôi với ánh mắt cảnh giác.

“Cô tìm ai thế, muộn thế này rồi còn đứng đó bấm chuông?”

Tôi cố nặn ra một nụ cười: “Dì ơi cháu chào dì, cháu muốn tìm chủ nhà phòng 2103, dì có biết nhà họ hiện có ai ở không ạ?”

“2103?” Dì đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, “Căn nhà đó không có ai ở đâu, từ lúc bàn giao nhà đến giờ vẫn bỏ không mà.”

“Bỏ không ạ?” Tim tôi thắt lại, “Không thể nào, chồng cháu bảo anh ấy mua căn này hai năm trước rồi.”

“Chồng cô?” Sắc mặt dì hơi biến đổi, biểu cảm có chút kỳ quặc, “Cô gái, cô có nhớ nhầm không, chủ căn 2103 họ Chu, làm kinh doanh, căn nhà đó đã bán từ lâu rồi.”

“Bán rồi ạ?”

“Đúng thế, bán cho chủ nhà 2104 đối diện rồi, người ta đập thông hai căn làm một căn hộ lớn, năm ngoái bắt đầu đập tường sửa chữa, lúc đó ồn ào muốn chết… Cô không biết sao?”

Đầu óc tôi trong khoảnh khắc trống rỗng trắng xóa.

Bán rồi.

Đập thông rồi.

Vậy trong hai năm qua, cái gã Chu Lập dùng lý do “mua nhà”, “sửa nhà” để rút vài triệu tệ từ thẻ của tôi rốt cuộc đã đi đâu?

“Dì ơi,” giọng tôi run rẩy, “Vậy dì có biết, chủ hộ 2104 họ gì không ạ?”

“Họ Chu chứ sao.” Dì buột miệng đáp, “Cả nhà họ dọn đến ở hết rồi, vợ cậu ta, còn có cả cô em gái, ngày nào chả gặp trong thang máy. À đúng rồi, mẹ cậu ta cũng hay đến thăm, náo nhiệt lắm. Chỉ có cô em gái cậu ta, trẻ tuổi mà ăn mặc kỳ quặc lắm, nhìn không giống người đàng hoàng…”

Họ Chu.

Em gái.

Mẹ.

Thế giới của tôi ngay khoảnh khắc ấy sụp đổ hoàn toàn.

Tôi còn chẳng nhớ nổi mình đã chào dì ấy thế nào, làm sao lảo đảo quay lại thang máy, rồi mò mẫm ra xe bằng cách nào.

Tôi chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất —— tôi bị lừa rồi.

Một cú lừa gạt từ đầu đến đuôi.

Chu Lập, người chồng của tôi, dùng tiền của tôi, sắm sửa cho bản thân hắn, cho mẹ hắn, em gái hắn một căn hộ cao cấp view sông.

Còn kẻ thực sự xuất tiền là tôi, lại giống như một trò hề, bị lừa gạt suốt ròng rã hai năm.

Cái gọi là “đầu tư” trong miệng hắn, chẳng qua là biến thu nhập của tôi thành tài sản của nhà họ Chu.

Thảo nào hắn bảo không moi ra nổi ba vạn tệ.

Không phải là không có tiền.

Mà là không muốn bỏ ra.

Trong thâm tâm hắn, tiền tôi kiếm được sớm đã được tính là của nhà họ Chu.

Dựa vào đâu phải động đến tiền của nhà họ Chu bọn hắn để đi cứu người bố của một kẻ “người ngoài” như tôi?

Tôi gục mặt lên vô lăng, không nhịn được gào khóc nức nở.

Lần này, là vì chính bản thân tôi.

Vì mười năm thanh xuân và sự tin tưởng đổ sông đổ biển.

Vì cái vai diễn hoang đường nực cười của chính tôi.

Không biết đã khóc bao lâu, tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt tiều tụy đến mức không nhận ra, đôi mắt sưng húp như quả óc chó trong gương chiếu hậu.

Đủ rồi.

Lâm Vi .

Nước mắt chảy cạn rồi, đến lúc phải hành động thôi.

Tôi không về nhà.

Tôi rất rõ, cái gọi là “nhà” ấy đối với tôi, giờ chỉ còn là một đống đổ nát của dối trá và phản bội.

Tôi lái xe thẳng đến công ty.

Tòa nhà văn phòng đêm khuya không một bóng người, chỉ có tiếng gót giày của tôi vang dội trên hành lang.

Tôi ngồi vào chỗ của mình, bật máy tính.

Bước thứ nhất, đổi toàn bộ mật khẩu các tài khoản ngân hàng của tôi.

Bước thứ hai, dùng Internet Banking xuất toàn bộ sao kê của chiếc thẻ lương đó.

Khi hàng chục trang sao kê điện tử trải kín màn hình, tay tôi bắt đầu run lên không kiểm soát.

Những khoản chuyển tiền lớn nằm san sát nhau, xem mà tê rần cả da đầu.

Khoản lớn nhất, 8 triệu tệ (khoảng 27 tỷ VNĐ), ghi chú: Tiền đặt cọc.

Người nhận là một cái tên hoàn toàn xa lạ.

Nhưng ngay sau đó, lại xuất hiện một khoản chuyển đi cùng số tiền, từ tài khoản xa lạ đó chuyển sang một tài khoản khác.

Người nhận: Chu Tuyết.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...