Hoàng Đế Săn Lùng Ta Khắp Nơi

Chương 5



“Phùng đại nhân, ngài cả đời thanh danh trong sạch, đức cao vọng trọng, điều đó không sai.”

“Nhưng con không dạy, là lỗi của cha. Đứa con bất hiếu này của ngài hôm nay sẽ khiến ngài thân bại danh liệt lúc tuổi già!”

Phùng Cảnh Thiên trợn trừng hai mắt, hai tay run lên dữ dội.

Ta mỉm cười, chậm rãi nói hết mọi chuyện.

“Đứa con trai út này của ngài ham mê c.ờ b.ạ.c t.ửu sắc, ở ngoài ức h.i.ế.p dân lành, chuyện ác nào cũng dám làm.”

“Tháng trước còn ép c.h.ế.t dân thường, bị Hà tướng quân nắm được chứng cứ.”

“Cho nên Hà tướng quân mới ép ngài giúp đỡ, bảo ngài đứng ra làm nhân chứng giả cho Hà tiểu thư khi nàng ta đối chất với ta.”

Kiếp trước, ta mãi không hiểu nổi.

Một người như Phùng Cảnh Thiên.

Rốt cuộc Hà gia đã dùng cách gì để thuyết phục ông ta.

Giờ nghĩ lại mới thấy.

Thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà tới, thiên hạ tấp nập đều vì lợi mà đi.

Phùng Cảnh Thiên rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ phàm tục.

Lúc này, con trai ông ta đã bị t.r.a t.ấ.n đến thần trí mơ hồ, chỉ biết gào khóc:

“Phụ thân! Phụ thân cứu con…”

“Phụ thân đã đồng ý với Hà tướng quân chưa?!”

“Người không thể mặc kệ con được!!”

“Mạng con trai người quan trọng hay chút hư danh kia quan trọng hơn hả!!”

Phùng Cảnh Thiên gần như đứng không vững, ôm n.g.ự.c gào lên:

“Nghịch t.ử! Câm miệng!”

Ta bật cười lớn hai tiếng, sai người chặn miệng hắn lại.

“Phùng đại nhân, ngài không nỡ nhìn con trai mình c.h.ế.t.”

“Cho nên mới lựa chọn sống trái với lương tâm mà nói dối!”

“Quan lại bao che cho nhau, vu hãm người lương thiện!”

“Dù ngươi học vấn cao đến đâu, văn chương đẹp đẽ thế nào, cũng không che giấu nổi sự giả dối đê tiện cùng phẩm hạnh thấp hèn của mình!”

“Ngươi còn muốn làm tấm gương cho sĩ t.ử trong thiên hạ?”

“Hừ, ngươi xứng sao?!”

Lời ta câu nào cũng sắc bén, chữ nào cũng đ.â.m thẳng vào tim.

Phùng Cảnh Thiên nhìn nghịch t.ử của mình, rồi lại nhìn sang ta.

Cuối cùng trợn trắng mắt, ngất lịm ngay tại chỗ!

Tiêu Huyền Quân ngồi trên cao đã không còn nhìn nổi nữa.

Vở kịch này dù đặc sắc đến đâu.

Thì cũng chẳng khác nào đang tát vào mặt hắn.

Hắn nổi giận quát lớn:

“Phùng Cảnh Thiên vu hãm Quý phi, tội không thể tha, lôi xuống c.h.é.m đầu cho trẫm!”

“Hà gia tâm địa khó lường, toàn bộ áp giải vào đại lao!”

Hà Vinh Nguyệt không thể tin nổi tất cả những gì đang diễn ra trước mắt, bỗng bật khóc lớn.

“Bệ hạ! Bệ hạ!”

“Chuyện này là do một mình thần nữ làm, không liên quan tới Hà gia!”

“Thần nữ ngưỡng mộ bệ hạ nên mới phạm phải sai lầm lớn như vậy! Xin người chỉ trị tội thần nữ, tha cho người nhà thần nữ đi! Cầu xin bệ hạ!”

 

Nàng ta khóc đến nước mắt giàn giụa, dáng vẻ vô cùng thê lương đáng thương.

Nhưng Tiêu Huyền Quân lại chán ghét đến cực điểm, lạnh giọng quát:

“Người đâu, vả miệng năm mươi cái, kéo xuống cho trẫm!”

Hà Vinh Nguyệt bị đ.á.n.h đến mức dung mạo biến dạng.

Rụng mất nửa hàm răng.

Không còn chút phong thái cao ngạo của tài nữ kiếp trước nữa.

Mà trong ba năm này, ta đã sớm sai người điều tra ra vô số tội chứng của Hà gia:

Cưỡng đoạt dân nữ, cấu kết quan thương, tham ô quân nhu, nhận hối lộ làm trái pháp luật…

Phú quý vinh hoa của cả Hà gia.

Trong khoảnh khắc đều hóa thành bọt nước.

Sau khi xử lý Hà gia.

Tiêu Huyền Quân nắm lấy tay ta nói:

“Xả được cơn giận này rồi, sau này hãy an ổn sống cùng trẫm.”

“Từ nay về sau, trẫm chỉ còn mình nàng…”

Ta mỉm cười gật đầu.

“Vâng.”

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, hắn ngã bệnh.

Ban đầu chỉ là nhiễm phong hàn nhẹ.

Ta mang theo Minh nhi, tận tâm hầu hạ bên cạnh hắn.

Ai nấy đều cho rằng một nam nhân đang độ tráng niên như hắn sẽ nhanh ch.óng khỏe lại.

Thế nhưng thân thể Tiêu Huyền Quân lại ngày càng suy yếu.

Một tháng sau, ngay cả ngồi dậy cũng không nổi.

Đám thái y hoàn toàn bó tay.

Không tìm ra nguyên nhân bệnh.

Chỉ có thể khuyên Tiêu Huyền Quân tĩnh tâm điều dưỡng.

Nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu rõ.

Hắn rất có thể… sẽ không bao giờ khỏe lại nữa.

Một ngày nọ.

Tiêu Huyền Quân đột nhiên mở mắt, trong mắt khôi phục chút tỉnh táo, chậm rãi nói từng chữ với ta:

“Là nàng làm… đúng không?”

Trên mặt ta vẫn mang nụ cười giả tạo.

“Ý của bệ hạ, thần thiếp không hiểu.”

Tiêu Huyền Quân cố đưa tay muốn nắm lấy ta.

Nhưng ngay cả cánh tay cũng không nhấc nổi.

“Vì sao… Đình Phương…”

“Giờ đây trẫm đâu còn làm gì có lỗi với nàng nữa… vì sao nàng lại… hận trẫm đến vậy…”

Cuối cùng ta cũng chậm rãi lạnh mặt xuống.

Trên đường trở về từ Hồ Châu, ta đã quyết định rồi.

Nếu không tránh được, vậy thì không cần tránh nữa.

Ta muốn có thù báo thù, có oán báo oán.

Trần ma ma xuất thân từ ngự d.ư.ợ.c phòng.

Trong tay bà có một loại độc d.ư.ợ.c không màu không vị, bí truyền trong cung.

Mỗi lần chỉ cần lượng bằng nửa móng tay.

Lén hòa vào trà nóng, canh ngọt hay t.h.u.ố.c an thần của Tiêu Huyền Quân.

Là có thể âm thầm ăn mòn ngũ tạng lục phủ của người ta.

Nhìn nam nhân từng tuấn mỹ như thần linh, từng khiến ta rung động say mê, giờ suy yếu nằm trên giường bệnh.

Ta lạnh lùng cười.

“Năm đó, bệ hạ nói mình g.i.ế.c Hà Vinh Nguyệt, diệt cả Hà gia để báo thù cho ta.”

“Nhưng nếu ngài thật sự muốn báo thù cho ta…”

“Thì kẻ đầu tiên nên g.i.ế.c chính là bản thân ngài!”

“Kẻ hại c.h.ế.t ta, chính là sự bạc tình bạc nghĩa của ngài, là sự lạnh nhạt giả dối của ngài!”

Ta nhìn Tiêu Huyền Quân bằng ánh mắt đầy căm hận.

“Nói thật cho bệ hạ biết.”

“Những ngày tháng hạnh phúc nhất đời này của ta… chính là khoảng thời gian ở Hồ Châu.”

“Rõ ràng ta đã có thể bắt đầu lại.”

“Có thể cùng Thẩm Trạch sinh con dưỡng cái, sống một đời bình yên hạnh phúc.”

“Tất cả đều bị bệ hạ hủy hoại đấy!”

Tiêu Huyền Quân run rẩy giơ bàn tay gầy guộc ra.

“Đình Phương… trẫm là hoàng đế… là phụ thân của Minh nhi… nàng vậy mà dám…”

Ta hung hăng hất tay hắn ra, dịu giọng nói:

“Bệ hạ, ngài cứ yên tâm mà đi.”

“Minh nhi sẽ kế vị.”

“Ta sẽ thay nó trông coi giang sơn tươi đẹp này.”

“Sau khi c.h.ế.t… ta cũng sẽ không chôn ở hoàng lăng.”

“Ngài và ta đời này… vĩnh viễn không gặp lại!”

Trong mắt Tiêu Huyền Quân dường như có nước mắt.

Dường như cũng có cả sự không cam lòng.

Thế nhưng ánh sáng trong mắt hắn vẫn từng chút từng chút tắt hẳn.

Nhìn hắn hoàn toàn c.h.ế.t đi.

Ta mới chậm rãi thở ra một hơi thật sâu.

Sau khi hắn băng hà, Thái t.ử Tiêu Minh kế vị.

Ta mặc triều phục Thái hậu phức tạp mà trang nghiêm, dắt theo vị hoàng đế chỉ mới hai tuổi.

Từng bước một bước lên đại điện Kim Loan cao cao tại thượng.

Bách quan quỳ xuống thần phục.

Ta nhìn xuống giang sơn vạn dặm dưới chân mình, trong lòng đã chẳng còn gợn sóng.

Những bức tường son ngói biếc nơi thâm cung này.

Cuối cùng vẫn giam cầm tất cả mọi người.

Nhưng cũng thành toàn cho ta.

Ngoại truyện

Sau khi buông rèm chấp chính.

Ta xóa tội cho Thẩm Trạch. Cho hắn trở về nguyên quán ở Hồ Châu.

Ba năm sau, hắn thi đỗ cử nhân.

Vài năm tiếp theo, lại đỗ tiến sĩ.

Ngày thi điện thí.

Ta từ xa nhìn hắn một cái.

Chỉ thấy hắn đứng ngoài rèm ngước mắt nhìn lại ta.

Vành mắt cũng đã đỏ hoe.

Hiện giờ Trần ma ma đã trở thành ma ma quản sự trong cung.

Lâm thái giám năm xưa thân thiết với ta cũng làm tới chức tổng quản thái giám.

Lúc này ta đã nắm đại quyền trong tay.

Thế nhưng lại vì chuyện nên phái Thẩm Trạch đi đâu nhậm chức mà chần chừ mãi không quyết.

Thấy ta phiền não, Trần ma ma bật cười.

“Thái hậu nương nương, người ta si tình tới vậy rồi, người còn có gì phải băn khoăn nữa?”

“Giữ hắn ở lại ngự tiền hầu hạ chẳng phải được rồi sao.”

Ta khẽ thở dài.

“Hiện giờ Thẩm Trạch là lang quân như ý trong mắt bao người, chẳng lẽ bà không biết?”

Hà tất phải để hắn phí tâm tư lên người ta.

Ta chỉ mong hắn cưới một cô nương môn đăng hộ đối, dung mạo xinh đẹp.

Có thể sống những ngày phu xướng phụ tùy, bình yên vui vẻ như người thường.

Trần ma ma trợn trắng mắt.

“Thái hậu nương nương, người nghĩ nhiều quá rồi.”

“Lúc nên hưởng thụ thì cứ hưởng thụ.”

Nói xong, bà hạ giọng:

“Người nhìn Vân Thái phi xem, nàng ấy với tên thị vệ trong cung còn làm lớn bụng rồi kìa…”

Ta day day mi tâm.

“Đừng để chuyện này truyền ra ngoài.”

“Tìm cơ hội đưa nàng ấy xuất cung sống đi.”

Ma ma Trần đáp:

“Vâng, người cứ yên tâm.”

“Giờ bệ hạ cũng sắp mười tuổi rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ trưởng thành.”

“Người là Thái hậu, hưởng hết vinh hoa thiên hạ.”

“Nhưng với tư cách một nữ nhân… người cũng đừng quá cố chấp mới phải.”

Nói xong, bà gọi một tiếng:

“Đừng đứng bên ngoài nữa, mau vào đi.”

Ta thoáng sững người.

Chỉ thấy nơi cửa cung, nam nhân kia vẫn mặc thanh sam giản dị, dáng người thẳng tắp như tùng như trúc.

“Nhiều năm không gặp… thần tham kiến Thái hậu nương nương.”

Trong khoảnh khắc ấy, mắt ta bất giác đỏ lên.

Thời gian dường như quay ngược về mười năm trước.

Ngày hôm đó, hắn xuất hiện nơi đầu ngõ.

Tim ta đột nhiên loạn nhịp.

Chỉ muốn hỏi hắn một câu.

“Chàng là thiếu niên lang nhà ai, dung mạo tuấn tú như vậy, đã có hôn phối chưa?”

Câu nói năm xưa chưa từng thốt ra khỏi miệng.

Giờ lại vô thức bật thành lời.

Thẩm Trạch cúi người thật sâu với ta.

“Nương nương… trong lòng thần có một người.”

“Nhiều năm qua thần vẫn không cưới vợ, chỉ vì muốn cùng nàng ấy trùng phùng.”

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...