Học Chiêu Thức Cùng Chàng

Chương 1



Công tử sau lần đầu nếm trải mây mưa liền nghiện mất rồi, ngày nào cũng kéo ta nghiên cứu trò mới.

Nhưng tay chân ta cứng đờ, không thể khiến chàng tận hứng.

Chàng ghét bỏ ném cho ta một thỏi bạc và một quyển sách:

“Đến Xuân Hương Lâu tìm người thỉnh giáo đi, học cho tử tế những chiêu thức trong quyển sách đó.

“Một tháng sau, ta sẽ đích thân kiểm tra. Nếu dám lười biếng chểnh mảng, ta tuyệt không nương tay.”

Ta nghi ngờ công tử nói nhầm rồi.

Thỉnh kinh rõ ràng phải đến chùa mới đúng.

Vì thế ngày hôm sau, ta đến Phổ Hoa Tự, ngôi chùa nổi danh nhất.

Kéo lấy một tiểu sa di đang gõ mõ.

Rồi nhét quyển sách trong ngực vào tay chàng.

“Tiểu sư phụ, cứu người như cứu hỏa!”

01

Tiểu sư phụ bị hành động của ta dọa giật mình, tiếng mõ cũng ngừng lại.

Chàng ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt tuấn tú vô cùng.

Mày mắt thanh đạm, đường nét xương rõ ràng.

Chàng nhìn ta vẫn còn đang thở hổn hển, khẽ nhíu mày:

“Nữ thí chủ, nơi này là Phật môn thanh tịnh chi địa.”

“Ta biết mà.” Ta nghiêm túc gật đầu. “Chính vì là chùa nên ta mới tới.

“Công tử nhà ta nói rồi, bảo ta đến đây thỉnh kinh học chiêu thức.”

“Học chiêu thức?”

Mày của tiểu sư phụ càng nhíu chặt hơn.

“Chiêu thức gì?”

“Đó.” Ta chỉ vào quyển sách trong tay chàng. “Chính là những thứ trên đó.”

Chàng cụp mắt xuống, mở quyển sách ra.

Chỉ nhìn một cái.

Vành tai đã đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Thần sắc chàng đại biến, vội vàng khép sách lại, đột nhiên nhắm chặt mắt, miệng niệm:

“A Di Đà Phật.”

Tiếng mõ trong tay cũng gõ nhanh hơn.

Ta chẳng hiểu gì cả.

Chẳng lẽ tiểu sư phụ không muốn dạy ta?

“Tiểu sư phụ!”

Ta lên tiếng gọi.

Tiểu sư phụ lại gõ mõ lớn hơn.

Sợ chàng không nghe thấy, ta tiến lại gần thêm một chút.

“Chiêu thức trong sách ngươi đã xem rồi, chắc không khó đâu nhỉ? Có thể dạy ta không?”

Có lẽ hôm nay nhiệm vụ tụng kinh quá nặng.

Tiểu sư phụ vẫn không đáp lời.

Dù sao cũng chẳng gấp một lúc này, ta dứt khoát đứng yên một bên chờ.

Một khắc sau.

Tiếng mõ cuối cùng cũng dừng lại.

Ráng hồng trên mặt tiểu sư phụ cũng đã tan đi, chậm rãi mở mắt.

Ta lập tức bước tới.

“Tiểu sư phụ, giờ có thời gian dạy ta rồi chứ?”

Thần sắc chàng nhàn nhạt.

“Bần tăng không biết.”

“Ngươi còn chưa xem được mấy trang, mới nhìn có một cái thôi mà.”

“A Di Đà Phật, phi lễ chớ nhìn. Một cái là đủ rồi.”

Chàng xoay người định đi.

Áo cà sa rộng lớn khẽ lay theo gió, thổi tung mấy sợi tóc mai bên má ta.

Ta vội đuổi theo kéo lấy tay áo chàng.

Bước chân chàng khựng lại.

Cả người cứng đờ tại chỗ.

“Tiểu sư phụ, đừng vội đi mà.” Ta kéo tay áo chàng không chịu buông. “Ta thật sự rất gấp.

“Công tử nhà ta nói được làm được. Một tháng sau nếu ta vẫn chưa học được, nhất định chàng sẽ nổi giận.”

Chàng giãy một cái.

Không giãy ra được.

Con người ta không có bản lĩnh gì khác, chỉ có sức tay là khá lớn.

Hồi nhỏ ở trong thôn, ngay cả con lừa nhà Vương thẩm ở sát vách cũng không kéo thắng được ta.

“Cô nương.”

Tai chàng lại đỏ lên.

“Cô nương có biết trong quyển sách đó vẽ gì không?”

02

“Chiêu thức mà.”

“Không phải chiêu thức bình thường.”

“Không phải chiêu thức bình thường? Vậy là loại nào?”

Ta ngẩn người.

Dù là chiêu thức bình thường hay khó học, ta cũng nhất định phải học bằng được.

“Tiểu sư phụ, ngươi đừng thấy ta là nữ tử mà xem thường.” Ta ưỡn ngực. “Ta học rất nhanh, thân thể cũng khỏe mạnh, không sợ chịu khổ.”

Tiểu sư phụ nhìn ta rất lâu.

Giống như đang xác nhận xem lời ta nói là thật hay giả.

“Ngươi không tin?” Ta sốt ruột. “Vậy trả sách cho ta, ta học ngay một chiêu cho ngươi xem!”

Ta đưa tay định moi quyển sách trong ngực chàng ra.

Tiểu sư phụ tránh đi, xoay người bỏ chạy.

Lần này bước chân chàng cực lớn.

Nhìn thế nào cũng giống đang chạy trối chết.

“Tiểu sư phụ!”

Ta đuổi theo.

Chàng vòng quanh chùa hai vòng, ta mới bắt kịp.

Không còn cách nào.

Ta chân ngắn, chàng chân dài.

Nhưng chàng mặc tăng bào nên không tiện chạy, còn ta từ nhỏ đã luyện được tốc độ đuổi thỏ khắp núi.

“Sư phụ!”

Ta chặn trước mặt chàng, thở hổn hển.

“Ngươi chạy cái gì vậy?”

Biểu cảm của chàng cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

“Nữ thí chủ, vì sao cứ nhất quyết quấn lấy bần tăng?”

“Vì ngươi là người đẹp nhất trong ngôi chùa này.”

Chàng ngây người.

“Không phải.” Ta vội vàng giải thích. “Ý ta là, người đẹp thường đều rất có bản lĩnh.

“Ngươi đẹp thế này, chắc chắn rất thông minh. Dạy ta mấy chiêu trong sách chắc chắn sẽ rất nhanh. Ngươi không biết đâu, công tử chỉ cho ta một tháng thôi. Một tháng sau nếu ta vẫn chưa học được, chàng sẽ phạt ta!”

Chàng cụp mắt xuống.

“Bần tăng là người xuất gia.”

“Ta tìm chính là người xuất gia đó! Người ta đều nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa phù đồ. Công tử ghét nhất loại người ngu ngốc như ta, tiểu sư phụ, ngươi nhất định không thể thấy chết mà không cứu!”

“Công tử mà ngươi nhắc đến…”

Tiểu sư phụ đột nhiên ngẩng đầu hỏi ta:

“Là ai?”

03

Công tử họ Lục, tên Bái, là đích tử của Thành An Bá phủ, cũng là mỹ nam đứng đầu Thịnh Kinh.

Ta ở bên cạnh chàng ba năm.

Số lần được chàng khen đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng lúc mắng ta thì chưa từng nương miệng.

“Ngu.”

“Ngốc.”

“Khúc gỗ còn biết hầu hạ người hơn ngươi.”

Ban đầu ta cũng buồn lắm.

Sau này phát hiện mỗi lần làm sai chuyện, ngoài việc mắng ta ngu ngốc, chàng cũng không trừ tiền công tháng.

Ta liền nghĩ.

Hình như công tử cũng không phải người quá khó gần?

Có lẽ chỉ là ghét ta không đủ thông minh?

Chuyện này cũng chẳng thể trách chàng.

Ta đúng là không thông minh lắm.

Hồi nhỏ người trong thôn ai cũng nói vậy.

Cha ta cũng bảo đầu óc ta thiếu mất một sợi gân, ngày nào cũng chỉ biết đuổi thỏ bắt cá, chẳng có chút đứng đắn nào.

Sau này trong nhà không còn nổi nồi cơm.

Cha mẹ đem ta bán vào Thành An Bá phủ làm nha hoàn.

Ma ma quản sự nói tuy ta vụng tay vụng chân, nhưng được cái thật thà bổn phận.

Vì thế lại chuyển ta sang cho công tử làm nha đầu thô sử.

Công tử giữ ta lại.

Có lẽ vì dung mạo ta còn coi như vừa mắt.

Nhưng chẳng bao lâu sau chàng đã hối hận.

Ta không biết đốt hương.

Không biết pha trà.

Không biết hầu hạ thay y phục.

Ngay cả một ánh mắt của chàng có ý gì ta cũng không hiểu nổi.

Có một lần chàng ho một tiếng.

Ta tưởng cổ họng chàng không khỏe.

Liền chạy đi bưng cho chàng một bát cao tỳ bà.

Chàng nhìn chằm chằm bát cao tỳ bà rất lâu.

Mặt cũng xanh cả đi.

“Ngươi là đầu heo sao?”

Sau này ta mới biết.

Tiếng ho hôm đó là vì Bá gia đột nhiên tới kiểm tra bài vở.

Chàng ra hiệu cho ta cất quyển sổ nhỏ trên bàn đi.

Chính vì sự ngu ngốc của ta mà Bá gia đã nhìn thấy quyển sổ đó.

Ông đỏ mặt quở trách công tử uổng công đọc sách thánh hiền, phạt chàng quỳ trong từ đường.

Chương tiếp
Loading...