Học Chiêu Thức Cùng Chàng
Chương 3
Trong mắt tiểu sư phụ dường như lóe lên một tia trêu ghẹo.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng mới chỉ một lát như vậy thôi, nhưng chàng dường như đã bớt đi mấy phần nghiêm trang.
“Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Chàng xoay người định rời đi.
“Tiểu sư phụ, ta tên A Mãn, còn ngươi tên gì?”
Ta gọi với theo từ phía sau.
“Pháp hiệu của bần tăng là Tịnh Huyền.
“Ngươi cũng có thể gọi ta là Kỳ Nghiên.”
Kỳ Nghiên?
Cái tên này sao nghe quen đến vậy?
06
Ta nghĩ rất lâu.
Nhưng vẫn không nhớ nổi mình từng nghe thấy cái tên Kỳ Nghiên ở đâu.
Thôi bỏ đi.
Có lẽ lúc ở tiền điện đã nghe vị khách hành hương nào đó nhắc tới một lần thôi, cũng chẳng quan trọng.
Ngày hôm sau, giờ Mão.
Trời vừa hửng sáng.
Ta đã tới hậu sơn.
Kỳ Nghiên đã đứng chờ ở đó từ trước.
Hôm nay chàng không mặc tăng bào.
Mà thay bằng một bộ đoản y màu xám trắng, cổ tay áo buộc gọn, trông vô cùng nhanh nhẹn.
Nếu không phải trên đầu không có lấy một sợi tóc.
Ai mà nhìn ra chàng là hòa thượng chứ?
Ta nhìn đến ngây người.
Cho đến khi Kỳ Nghiên lên tiếng, mới kéo suy nghĩ của ta trở về.
“Muộn một khắc.”
“Không muộn đâu, không muộn đâu.”
Ta vội vàng chạy tới.
“Ta vừa nghe tiếng điểm canh là đã dậy rồi. Chẳng qua chân ngắn nên đi chậm thôi mà.
“Sư phụ, hôm nay chúng ta học chiêu thức gì?”
Kỳ Nghiên cụp mắt nhìn ta.
“Trung bình tấn.”
“Cái này ta biết. Đại ca Kim Thủy trong viện của công tử lúc huấn luyện hộ vệ mới tới cũng bắt đầu từ trung bình tấn.
“Nhưng mà… sư phụ, ta thấy chiêu này đơn giản lắm. Thời gian của ta không nhiều, có thể học luôn mấy chiêu phức tạp được không?”
“Chiêu thức không thể luyện thành trong một ngày.”
Chàng nói:
“Nếu muốn luyện cho tốt, phải bắt đầu từ căn cơ.
“A Mãn, ngươi không muốn học sao?”
Ta nào còn dám nói gì.
Chỉ đành ngoan ngoãn làm theo lời chàng, đứng tấn cho tử tế.
Thứ này nhìn thì đơn giản.
Làm mới biết chẳng dễ chút nào.
Chưa được bao lâu.
Hai chân ta đã run lẩy bẩy vì mỏi.
Kỳ Nghiên đi vòng ra phía sau.
Đột nhiên đưa tay giữ lấy eo ta.
“Hạ thấp xuống.”
Tay chàng rất nóng.
Dù cách lớp y phục, hơi nóng ấy vẫn truyền thẳng sang người ta.
Chân ta càng run dữ hơn.
“Thả lỏng.”
Giọng chàng vang lên từ phía trên đầu.
“Điều hòa hơi thở, đừng nín lại.”
“Ta đâu có nín…”
Ta còn chưa nói hết câu.
Chàng đã dùng đầu gối khẽ thúc vào sau chân ta.
“Xuống thấp thêm.”
Cả người ta mềm nhũn.
Ngã ngửa về phía sau.
Kỳ Nghiên nhanh tay đỡ lấy.
Theo phản xạ, ta ôm chặt lấy chàng.
Cánh tay chàng vắt ngang eo ta.
Khóe môi còn mang theo ý cười nhàn nhạt.
Ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Ai nói công tử là mỹ nam số một Thịnh Kinh chứ?
Rõ ràng Kỳ Nghiên còn hơn chàng ba phần.
“A Mãn, ngươi còn muốn dựa vào người ta bao lâu nữa?”
“Hả? À… phải rồi, xin lỗi sư phụ…”
Ta vội vàng buông chàng ra.
Kỳ Nghiên khẽ hắng giọng.
“Ngay cả trung bình tấn cơ bản cũng đứng không vững.
“Còn muốn học chiêu thức?”
Chàng gõ lên đầu ta một cái.
“Làm lại.”
07
Cứ như vậy luyện suốt nửa tháng.
Từ chỗ chỉ trụ được một khắc.
Ta đã có thể đứng tấn nửa canh giờ.
Kỳ Nghiên bắt đầu dạy ta chiêu thức mới.
Chàng nói bên cạnh ta có quá nhiều sói lang hổ báo, thời gian lại gấp gáp, phải ưu tiên dạy ta những chiêu thích hợp trước.
“Chiêu gì vậy?”
Chàng không trả lời.
Chỉ rút từ phía sau lưng ra một cành cây.
“Đứng dậy.”
Ta ngoan ngoãn đứng lên.
Còn chưa đứng vững.
Cành cây đã quất thẳng về phía cẳng chân ta.
Theo bản năng ta né tránh.
Dưới chân loạng choạng, suýt nữa ngã nhào.
“Phản ứng quá chậm.”
Kỳ Nghiên lạnh nhạt nói.
“Lại.”
Lúc này ta mới hiểu.
Thì ra chàng đang dạy ta né tránh.
Nhưng đây đâu phải chiêu thức ta muốn học.
Thứ công tử bảo ta học rõ ràng là chiêu thức có thể bảo vệ chàng cơ mà!
Ta vừa định mở miệng.
Cành cây lại quất về phía vai.
Lần này ta không tránh được.
Lĩnh trọn một đòn.
Không đau.
Nhưng giật mình.
“Kỳ Nghiên! Ngươi…”
“A Mãn, ngươi gọi ta là gì?”
“… Sư phụ.”
“Ừm. Lại.”
Chàng cứ thế luyện ta suốt ba ngày.
Bị chàng đuổi đánh khắp hậu sơn.
Nhưng tay chân ta quả thực linh hoạt hơn trước rất nhiều.
Đến ngày thứ tư.
Cuối cùng chàng cũng đổi cách.
“Lại đây, hôm nay ta dạy ngươi thức thứ nhất.”
Ta mừng rỡ khôn xiết.
Vội vàng chạy tới.
Kỳ Nghiên đứng phía sau ta.
Một tay nắm cổ tay ta.
Tay còn lại đặt bên eo.
“Chiêu này gọi là Lưu Quang Chưởng.”
Chàng ghé bên tai ta nói.
“Thân phải mềm, eo phải linh hoạt thì mới phát huy được lực đạo.”
Bàn tay chàng hơi dùng sức.
Đẩy eo ta về phía trước một chút.
Toàn thân ta lập tức cứng đờ.
“Thả lỏng.”
“Ta…”
Kỳ Nghiên khẽ thở dài.
Buông tay ra rồi vòng tới trước mặt ta.
Chàng nhìn ta.
Bỗng đưa tay nâng cằm ta lên.
“Nhìn vào mắt ta.”
Ta ngẩn người.
Ngẩng đầu nhìn chàng.
Hàng mi của chàng rất dài.
Trong đáy mắt còn cất giấu thứ gì đó mà ta không hiểu nổi.
“A Mãn.”
Chàng nói.
“Ngươi rất sợ ta sao?”
“Không sợ mà.”
“Vậy thì…”
“Vì sao ngươi lại run?”
08
Ta cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Quả thật đang run.
“Ta… ta cũng không biết nữa.
“Sư phụ, hình như… ta trở nên hơi kỳ lạ rồi.”
Kỳ Nghiên nhìn ta chăm chú hai nhịp thở.
Đột nhiên bật cười.
“Được rồi, vậy hôm nay không luyện nữa.”
“Tại sao?”
“Bởi vì ngươi vẫn chưa chuẩn bị xong.”
Ta sốt ruột.
“Ta chuẩn bị xong rồi! Thật đó!
“Sư phụ, ngươi dạy ta thêm một lần nữa đi. Lần này nhất định ta sẽ học thật tốt!”
Chàng không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Ta kéo lấy tay áo chàng.
“Xin ngươi đó. Nếu ta không học tốt chiêu thức, không bảo vệ được công tử, chàng nhất định sẽ…”
“A Mãn.”
“Hửm?”
“Ngươi có từng nghĩ tới hay không…”
Chàng chậm rãi nói:
“Lục Bái bảo ngươi học những chiêu thức đó, vốn không phải để bảo vệ hắn?”
Ta ngẩn người.
Công tử bảo ta học chiêu thức.
Không phải để bảo vệ chàng.
Vậy là vì điều gì?
Kỳ Nghiên nhìn biểu cảm của ta, khẽ thở dài.
“Thôi vậy, không vội.
“Rồi sẽ có ngày ngươi hiểu thôi.”
Vừa nói, chàng vừa đứng trở lại phía sau ta.
“Làm lại một lần nữa.
“Thả lỏng, đi theo lực đạo của ta.”
Ta gật đầu, cố gắng khiến cơ thể mình bớt cứng nhắc.
Bàn tay Kỳ Nghiên một lần nữa đặt lên eo ta.
Lần này động tác của chàng rất chậm.
Từng chút từng chút một dẫn dắt ta hạ thấp người xuống.
“Cảm nhận được chưa?
“Lực đạo này bắt đầu từ lòng bàn chân, đi qua đầu gối, truyền lên eo, rồi truyền tới cánh tay, bàn tay…”
Giọng nói của chàng rất khẽ.
Như sợ làm kinh động điều gì đó.
Ta chậm rãi chuyển động theo sự dẫn dắt của chàng.
Tuy vẫn còn vụng về.
Nhưng ít ra đã khá hơn vừa rồi một chút.
“Đúng rồi, chính là như vậy.”
Trong giọng nói của Kỳ Nghiên mang theo một tia tán thưởng.
“Sau khi nâng được lực đạo của mình lên, hãy tìm đúng điểm yếu của đối phương rồi đánh ra một quyền.”
Ta lập tức vung mạnh về phía trước.
Khúc gỗ trước mặt vậy mà bị bổ đôi ngay tại chỗ.
Đọc tiếp: Chương 4 →