Hôn Sếp Một Cái, Kiếm 50 Vạn
Chương 3
Mắt sáng, gương mặt sắc nét, áo len cổ lọ đen nhìn là dính luôn!
Số 4: cún con đáng yêu.
Tai ch.ó đuôi nhỏ, vẫy vẫy xin sờ dễ thương muốn xỉu!
“Hay là… giữ hết?”
“Bốn người mày nhắm tao trả nổi không!” – Tôi véo nó:
“Mau chọn đi!”
“Mày chọn trước!”
“Ờm… vậy số 4 đi.” Tôi chỉ vào cậu đeo tai ch.ó.
“Số 1! Tao chọn số 1!”
Anh “cún con” số 4 ngồi xuống cạnh tôi.
“Chị ơi, em là Trạch Trạch. Chị…”
Anh hơi ngẩng cằm.
“Lâm…”
“Lisa!”
Cún con tiến sát lại gần tôi:
“Chị lần đầu tới chỗ này à?”
“Ừ.”
“Hôm nay chị muốn chơi gì?” – Anh lại tiến gần thêm.
“T-thì…” tôi lùi ra:
“Ngồi đàng hoàng! Nói chuyện cho t.ử tế!”
“Nhưng em muốn gần chị hơn một chút…” – Anh tủi thân, lắc đuôi tiến lại.
“Hay là em qua bên kia ngồi đi? Bên đó rộng!”
“Nhưng đó là bàn khác mà…”
“Vậy đứng cũng được!”
Cún con đơ luôn.
Tôi lén nhìn bạn thân.
Nó cười lăn lộn, không biết từ lúc nào nó và số 1 đã ngồi cạnh nhau, nó còn đang xuyên qua lớp áo mỏng sờ cơ bụng người ta.
Cún con nhìn theo ánh mắt tôi, lại nhìn tôi, càng tủi thân hơn.
“Chị thích kiểu đó à?” – Anh chỉ về số 1.
“Nhưng mà…”
Khóe mắt tôi đột nhiên quét qua một bóng người.
Người đó ngồi trên ghế bar, cả người gục trên quầy, đầu vùi trong tay, vai còn run run…
Tôi nheo mắt nhìn kỹ.
Lục tổng!!!
…
Anh ta sao lại ở đây?
Mượn rượu giải sầu à? Vì bạch nguyệt quang à??
“Chị ơi? Chị đang nhìn gì vậy?”
“Không… không có gì.”
Tôi vừa định quay đi thì Lục tổng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng nhìn xung quanh.
Toang rồi, anh ta thấy tôi!
Còn lảo đảo đi về phía này nữa.
“Toang rồi toang rồi toang rồi…”
“Chị ơi, người này là ai vậy?”
“Một… ờ… thần tài.”
Cún con sáng mắt lên:
“Vậy chị cũng làm bên kinh doanh à? Giỏi thật!”
“Ờ đúng, đúng.”
“Chuyên phục vụ thần tài kiểu đó.” – tôi lẩm bẩm.
Vừa dứt lời, Lục tổng đã lảo đảo tới trước bàn.
“Anh…” – Anh chỉ vào cún con bằng ánh mắt say khướt.
Cún con co lại gần tôi.
“Là anh…”
Cún con vô tội.
“Là anh… cướp mất… của tôi… của tôi…”
Tôi: …
Cún con: ?
Chưa nói xong, anh đã đổ sập vào người tôi.
“Chị…” – cún con nhỏ giọng hỏi:
“Anh ta… ngủ rồi à?”
“Ừ.”
“Vậy… em phải làm sao?”
Tôi móc mấy tờ tiền trong túi ra, nhét vào tay cậu ta:
“Lần sau nhé, xin lỗi.”
Cún con nhìn tiền, rồi nhìn tôi, mím môi.
“Vậy lần sau chị còn gọi em không?”
“Lần sau… nhất định.”
Cún con đi rồi, lúc đi ngang còn tiện tay vỗ vai số 1.
…
Bạn thân cuối cùng cũng chú ý tới bên này.
“Đệt!” – nó ghé lại:
“Đây… đây không phải sếp mày à?!”
“Ừ.”
“Sao anh ta lại ở đây?!”
“Uống say.”
“Thế giờ… mày định làm gì?”
“Tao cũng không biết.”
“Hay vứt ở đây?”
“Vứt ở đây xảy ra chuyện thì sao?”
“Thế đưa khách sạn?”
“Tao không có CMND của anh ta.”
“Vậy… nhà mày?”
“Mày đùa à?!”
Nó chỉ vào Lục tổng đang đè lên người tôi.
Tôi cúi xuống nhìn…
“Được rồi, về nhà tao.”
Chương 3
Nó trợn mắt:
“Mày nghĩ kỹ chưa?”
“Không thì sao?” Tôi vác tay anh lên vai, lôi đi:
“200.000 tệ đã nhận rồi, cái này coi như dịch vụ hậu mãi.”
“Thế tao…” – nó quay đầu nhìn bàn.
Số 1 đang nhìn chằm chằm bên này, kiểu “chị xong chưa, em đợi nãy giờ rồi”.
“Muốn tiếp tục?” – tôi hỏi.
Nó gật đầu như điên.
Tôi giơ ngón cái:
“Chơi tiếp đi.”
“Chơi cho đáng tiền.”
“Hôm nay phải sờ cho đủ.”
Mặt nó đỏ lên.
Rồi hí hửng chạy về.
Số 1 thấy nó quay lại, mắt sáng rực như đèn pha.
Tôi vác Lục tổng đi ra ngoài, phía sau còn nghe loáng thoáng:
“Nào nào, vừa nãy sờ đến múi thứ mấy rồi??”
…
Trên taxi.
Lục tổng tựa đầu lên vai tôi, ngủ ngon lành.
Chỉ là đầu anh theo xe lắc qua lắc lại, tóc mềm mềm cứ cọ vào cổ tôi.
Ngứa c.h.ế.t đi được!
Tôi đưa tay đẩy anh một cái.
Ai ngờ anh càng quá đáng, chôn luôn đầu vào cổ tôi.
Hơi thở nhẹ mà nóng, tôi cứng đờ cả người.
“Lục tổng?” – tôi gọi nhỏ.
Không phản ứng.
“Lục Ngôn?”
Vẫn không phản ứng.
Được, anh giỏi.
Tôi không dám động nữa.
Cứ thế cứng đờ suốt quãng đường về tới nhà.
Xuống xe, tôi hối hận.
Cao mét chín, nặng kinh khủng.
Tôi nửa vác nửa kéo, lảo đảo vào thang máy, ra thang máy, mở cửa…
“Rầm!”
Quăng lên sofa.
Sofa nhỏ, chân anh dài quá, thò ra ngoài một nửa.
Kệ.
Ngủ được là được.
Tôi đứng bên cạnh thở hồng hộc, trong đầu lẩm bẩm: 200.000… 200.000… 200.000…
Thở xong, tôi cúi xuống nhìn anh.
Mặt còn đỏ, mày hơi nhíu, lẩm bẩm gì đó rồi xoay người.
Áo khoác nhăn nhúm, sơ mi cũng tuột khỏi thắt lưng, lộ ra một góc…
Một múi… hai múi…
Tôi đang đếm cái gì vậy!!!
Phi lễ chớ nhìn! Phi lễ chớ nhìn!!
Tôi quay vào phòng lấy chăn, đắp bừa lên người anh.
Không hiểu sao lại nhìn thêm hai giây.
Lông mi dài.
Chóp mũi đỏ.
Môi hơi hé…
Tôi đang nhìn cái gì vậy!!!
Tôi lập tức chạy về phòng.
Đóng cửa.
Khóa trái.
…
Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh dậy.
Lục Ngôn đứng trước mặt, vẻ mặt nghiêm túc:
“Trả tiền.”
Đọc tiếp: Chương 4 →