Kiếp Này Có Chàng

Chương 1



Cha từ Lĩnh Nam trở về, mang theo một giỏ vải.

Vừa vào phủ, mẫu thân đã sai người đưa hết sang viện của trưởng tỷ.

Ngửi thấy hương vải thơm ngát khắp sân, ta không nhịn được, lén nếm một quả.

Mẫu thân cau mày nói:

“Trưởng tỷ của con thích đồ ngọt, số vải này vốn là mang về cho nó, con tranh cái gì?”

Sau đó ta học được cách không tranh.

Y phục, trang sức, thi hội đều là như vậy.

Phủ Trấn Nam Hầu đến cầu thân.

Trưởng tỷ chê Hầu gia quanh năm đóng giữ biên cương, nơi khổ hàn như thế không chịu nổi ấm ức.

Thế là hôn sự rơi xuống đầu ta.

Sau khi thành thân, chàng đối với ta cũng không thể nói là tệ.

Sau khi giao quyền quản gia cho ta, chàng chưa từng nhúng tay vào.

Cũng chưa từng nạp thiếp, hậu trạch chỉ có một mình ta.

Chỉ là mỗi năm Lĩnh Nam đưa tới hai giỏ vải, ta luôn chỉ được nửa giỏ.

Chàng không thích đồ ngọt.

Ta tò mò hỏi chàng, một giỏ rưỡi còn lại đi đâu.

Chàng chỉ cười mà không đáp.

Sau này ta mới biết, chàng đem tặng trưởng tỷ.

Ngày chàng chiến tử nơi biên quan, di vật được đưa về, bên trong có một bức thư.

Trên phong thư viết nhũ danh của trưởng tỷ.

Trong thư viết:

【Điều tiếc nuối nhất đời này, là chưa từng cưới nàng.】

Mở mắt lần nữa, ta lại trở về ngày phủ Trấn Nam Hầu tới cầu thân.

Mẫu thân nắm tay trưởng tỷ, dịu giọng dỗ dành:

“Không muốn gả thì không gả, Thẩm gia đâu phải chỉ có một nữ nhi là con.”

Ánh mắt bà chuyển sang phía ta.

Ta lùi lại một bước, khẽ nói:

“Mẫu thân, nữ nhi đã có người trong lòng.”

01

Trưởng tỷ tựa bên người mẫu thân, trong tay vẫn cầm một quả vải trong suốt như ngọc, ngẩn ngơ nhìn ta.

Bàn tay mẫu thân cứng lại giữa không trung.

Phó tướng của Hầu gia họ Chu, là một hán tử thô hào khoảng hơn bốn mươi tuổi, lần này vào kinh là để chọn thê tử cho Hầu gia.

Hầu gia trấn thủ biên cương mười năm, Thánh thượng thương xót, ban hôn cho Thẩm gia, người được định sẵn vốn là trưởng tỷ.

Trưởng tỷ dung mạo diễm lệ, kinh thành có ai không khen một câu đại cô nương Thẩm gia nhan sắc xuất chúng.

Nhưng tỷ ấy không muốn.

Tỷ ấy nói biên quan gió cát quá lớn, Hầu gia lại quanh năm không ở trong phủ, gả qua chẳng khác nào sống cảnh thủ tiết khi chồng còn sống.

Khi nói những lời ấy, giọng nàng mềm mại, vành mắt hơi đỏ, giống như một đóa hải đường bị gió mưa vùi dập.

Mẫu thân đau lòng vô cùng, lập tức nói:

“Không muốn gả thì không gả, Thẩm gia đâu phải chỉ có một nữ nhi.”

Ta đứng bên cạnh, trong tay vẫn nâng chén trà vừa mới pha.

Khi ánh mắt mẫu thân chuyển sang, ta đã biết bà muốn nói gì.

Kiếp trước bà cũng nói câu này.

“A Chỉ, con thay tỷ tỷ đi.”

Không có lấy nửa phần thương lượng.

Giống như tất cả mọi chuyện từ nhỏ đến lớn.

Vải đều là tỷ tỷ ăn.

Y phục trang sức cũng đều để tỷ tỷ chọn trước.

Tám năm nơi biên quan, ta thay trưởng tỷ chịu đựng tám năm gió cát.

Hầu gia là người tốt, đối với ta rất tôn trọng, nhưng trong lòng chàng chưa từng có ta.

Mỗi năm chàng nhờ người mang từ Lĩnh Nam về hai giỏ vải, vĩnh viễn đều đưa tới kinh thành cho trưởng tỷ trước.

Trong thư nhà chàng gửi về, cuối thư luôn hỏi một câu:

【Đại cô nương gần đây có khỏe không?】

Bức thư trước lúc lâm chung của chàng, trên phong thư viết:

【A Đàn thân khải】

A Đàn.

Không phải A Chỉ.

Từ đầu đến cuối, ngay cả tên của ta cũng chưa từng bước vào lòng chàng.

Giờ đây mẫu thân lại muốn đẩy ta ra.

Trong hoa sảnh, than hồng cháy rất vượng, hun đến mức mắt người khô rát.

Chu phó tướng vẫn ngồi ở ghế khách, trên gương mặt thô kệch mang theo vài phần lúng túng.

Có lẽ ông ấy cũng không ngờ đại cô nương Thẩm gia lại từ hôn ngay tại chỗ.

Mẫu thân nắm tay trưởng tỷ, khẽ giọng an ủi:

“A Đàn thân thể yếu, không chịu nổi cái lạnh khổ nơi biên quan, là người làm mẹ như ta không nỡ.”

Nói rồi, bà lại nhìn ta một cái.

Ý tứ trong ánh mắt ấy vô cùng rõ ràng.

A Đàn không đi được.

Vậy thì A Chỉ đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ, lòng bàn tay đầy mồ hôi khiến chén trà trơn nhẫy.

Kiếp trước ta không hề do dự.

Trưởng tỷ khóc thành như vậy.

Mẫu thân sốt ruột thành như vậy.

Ta cảm thấy mình nên hiểu chuyện.

Cho nên ta nói:

“Nữ nhi nguyện ý.”

Lần này, ta nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, lùi về sau nửa bước.

“Mẫu thân, nữ nhi đã có người trong lòng.”

Cả sảnh đường lặng ngắt.

Trưởng tỷ là người đầu tiên phản ứng lại.

Nàng buông tay mẫu thân ra, nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt mang theo một chút tò mò.

“A Chỉ từ khi nào đã có hôn ước vậy? Sao tỷ không biết?”

Sắc mặt mẫu thân đã trầm xuống.

“Con đang nói bậy cái gì? Suốt ngày ở trong phủ, lấy đâu ra người để đính ước?”

Ta cụp mắt, giọng rất khẽ:

“Mẫu thân nếu không tin, có thể hỏi Chu phó tướng.”

Chu phó tướng sửng sốt.

Ta ngẩng đầu nhìn ông ấy.

“Yến tiệc mùa xuân ở phủ tướng quân tháng trước, nữ nhi không may rơi xuống nước, được một vị công tử cứu lên.

“Vị công tử ấy họ Vệ, tên Cẩn, là nhi tử của Vệ viện phán Thái y viện.

“Khi cứu nữ nhi, y phục của chàng đã ướt đẫm. Danh tiết của nữ nhi đã buộc trên người chàng. Mẫu thân nếu không tin, có thể sai người đến Thái y viện hỏi thăm.”

Những lời này nửa thật nửa giả.

Rơi xuống nước là thật.

Chàng cứu ta cũng là thật.

Chỉ là kiếp trước chuyện này đã bị mẫu thân ép xuống.

Bà nói:

“Một nhi tử của y quan, không xứng với đích nữ Thẩm gia.”

Quay đầu đã gả ta tới biên quan.

Vệ Cẩn.

Cái tên này được ta cất giấu trong lòng suốt hai đời.

Kiếp trước, chàng bị mẫu thân tìm cách đuổi tới Lĩnh Nam.

Sau khi ta gả tới biên quan, nghe nói chàng từ bỏ chức ở Thái y viện, xuống phía nam hành y, không bao giờ trở lại nữa.

Ta không biết sau đó chàng thế nào.

Ta chỉ biết tối hôm cứu ta, chàng khoác ngoại bào của mình lên người ta, nói một câu:

“Cô nương đừng sợ.”

Giọng nói rất khẽ.

Như sợ làm kinh động điều gì đó.

Sắc mặt mẫu thân thay đổi liên tục.

Ánh mắt bà quét qua lại giữa ta và Chu phó tướng, cuối cùng dừng trên người trưởng tỷ.

Trưởng tỷ cắn môi, thần sắc có phần phức tạp.

Chu phó tướng đứng dậy, cất giọng sang sảng:

“Nếu nhị cô nương đã có người trong lòng, chuyện này quả thực không tiện nhắc lại. Mỗ sẽ lập tức trở về bẩm báo Hầu gia, rồi tính tiếp.”

Mẫu thân vội vàng đứng dậy:

“Chu phó tướng xin dừng bước. A Chỉ còn nhỏ, không hiểu chuyện, lời này chưa chắc đã là thật…”

Ta ngắt lời bà.

“Mẫu thân, nữ nhi không dám lấy danh tiết ra đùa giỡn.”

Mẫu thân quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt sắc như dao.

Ta không tránh.

Chu phó tướng chắp tay thi lễ, sải bước rời đi.

Trong hoa sảnh chỉ còn lại người trong nhà.

Mẫu thân đập mạnh một cái lên bàn.

Chiếc hũ mứt trên bàn cũng bị chấn động đến rung lên.

Chương tiếp
Loading...