Kiếp Này Ta Không Cứu Người
Chương 2
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mấy vị thái y khác khẽ biến, đầu càng cúi thấp hơn.
Hàn Uyển Nhược càng xấu hổ đến không còn chỗ dung thân, ấp úng nửa ngày cũng không nói nên lời.
Hoàng thượng nổi giận.
“Rốt cuộc ngươi có biết y hay không?”
Hàn Uyển Nhược mặt mày tái nhợt.
“Ta biết… nương nương… nương nương là bị trúng nắng.”
Hoàng thượng nhíu mày.
“Trúng nắng?”
Thái y cuối cùng không nhịn được.
“Người bị trúng nắng thì mạch tượng lớn mà rỗng, mặt đỏ, tự ra mồ hôi. Nương nương không có những triệu chứng này. Huống hồ nếu là trúng nắng, sao chúng ta lại không chẩn ra?”
Hàn Uyển Nhược lại nói:
“Trong núi nhiều độc trùng, nương nương nhất định bị bọ cạp, nhện hoặc thứ độc vật nào đó cắn.”
Các thái y nhìn nhau.
“Y nữ đã kiểm tra, không tìm thấy vết thương. Chúng ta cũng không phát hiện nương nương có dấu hiệu trúng độc.”
Sắc mặt hoàng thượng càng lúc càng khó coi.
Hàn Uyển Nhược hoảng rồi.
Ngay khi nàng ta còn định nói gì đó, Thẩm Hòa Dự lên tiếng:
“Năm đó, các đại phu đều bó tay với vết thương của cô. Chính nàng đã dùng Thập Cửu Kim Châm do Dược Vương Cốc truyền lại để cứu mạng cô.”
“Sau này đại phu hỏi vì sao nàng làm như vậy, nàng cũng không trả lời được.”
“Cứ chữa theo cách nàng nghĩ đi. Cô tin nàng.”
Không trả lời được?
Ta nhíu mày.
Năm đó rõ ràng là vì ta chăm sóc hắn suốt ba ngày, thân tâm đều kiệt quệ, ngay cả nuốt nước cũng khó khăn. Đợi đến khi ta hồi sức định giải thích với đại phu, hắn đã ngủ mất.
Hàn Uyển Nhược như nhận ra điều gì, đôi mắt khôn khéo chuyển sang nhìn ta.
“Kim châm của ta đang ở chỗ tỷ tỷ. Vậy xin tỷ tỷ làm trợ thủ cho ta đi.”
5
Tính toán hay thật.
Chữa khỏi thì công lao là của nàng ta.
Chữa không khỏi thì tội là của ta.
Ta còn chưa kịp phản ứng, cha mẹ đã đẩy ta ra.
Vẻ mặt họ vô cùng nghiêm trọng.
“Uyển Uyển mấy năm nay được nuôi trong Niếp gia, vinh nhục cùng chúng ta. Dù thế nào, con cũng phải giúp nó.”
Nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán họ vì căng thẳng, ta không nhịn được nói:
“Hóa ra các người đã sớm biết Hàn Uyển Nhược mạo nhận công lao của ta.”
Kiếp trước, khi bị Thẩm Hòa Dự hành hạ, ta từng nói cho hắn sự thật. Nhưng hắn chỉ cười mỉa:
“Cha mẹ ngươi đều xác nhận người cứu cô năm đó là Uyển Nhược. Vậy mà ngươi còn muốn mạo nhận. Phẩm hạnh như thế, khó trách không được người nhà thương yêu.”
Hóa ra Hàn Uyển Nhược nhìn trúng vị trí Ninh vương phi, nhưng thân phận thấp kém, ngay cả làm trắc phi của Ninh vương cũng khó.
Cha mẹ ta bèn mang ân cứu mạng đến cầu xin Thẩm Hòa Dự.
Dù Thẩm Hòa Dự không muốn, cũng chỉ có thể xin bệ hạ ban hôn cho Hàn Uyển Nhược và Ninh vương.
Bởi Hàn Uyển Nhược nói:
Nàng ta tuyệt đối không làm thiếp của ai, dù là trắc phi của thái tử, nàng ta cũng chẳng thèm.
Thế là Thẩm Hòa Dự ghi món nợ này lên đầu ta.
Ta cười đến rơi lệ.
Thẩm Hòa Dự đối xử với ta thế nào, ta không tin họ không biết. Nhưng họ vẫn chọn để ta vùng vẫy trong hố lửa.
Thu hồi suy nghĩ, ta áy náy nhìn Hàn Uyển Nhược.
“Muội muội e là hồ đồ rồi. Dược Vương Cốc quy củ nghiêm ngặt, kim châm của đệ tử không được rời người. Ta sao có thể giữ kim châm giúp muội được?”
“Chắc muội muội y thuật trác tuyệt, dùng kim gì cũng như nhau thôi.”
Sau đó ta lại hành lễ với thái y.
“Uyển Nhược muội muội quên mang kim châm, vị đại nhân nào có thể cho mượn kim dùng tạm?”
Rất nhanh đã có người rộng lượng cho mượn kim.
Lần này nàng ta không còn lý do thoái thác nữa.
Nàng ta có chút không cam lòng nhìn ta, từng chữ đều chứa đầy tính toán.
“Tỷ tỷ đúng là suy nghĩ chu toàn. Chỉ là hôm qua ta bị phong hàn, sợ khi châm cứu xảy ra sai sót, xin tỷ tỷ ở bên cạnh hỗ trợ.”
Nhưng nàng ta không ngờ.
Thẩm Hòa Dự lạnh lùng liếc ta, không hề che giấu sự chán ghét và cảnh cáo.
“Kẻ phẩm hạnh thấp hèn, lòng đầy tính toán, không xứng đến gần mẫu hậu của cô.”
6
Ta hiểu rồi.
Thẩm Hòa Dự cũng sống lại.
Kiếp trước, vì ân cứu mạng, hoàng hậu rất chăm sóc ta.
Nhiều lần khi Thẩm Hòa Dự muốn phế ta, người đều bảo vệ ta.
Thậm chí còn nói, nếu Thẩm Hòa Dự dám vì Hàn Uyển Nhược mà phế ta, người sẽ đoạn tuyệt tình mẹ con với hắn.
Vì vậy đời này, Thẩm Hòa Dự tuyệt đối sẽ không cho ta cơ hội đến gần hoàng hậu.
Nhưng lời hắn vừa nói ra cũng hoàn toàn cắt đứt khả năng ta gả vào nhà công hầu.
Hắn nhận ra lời nói hành động của mình quá đáng, khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Hắn sai y nữ đi theo Hàn Uyển Nhược vào trướng.
“Nếu nàng không khỏe, chỉ cần nói cách châm cứu cho các nàng ấy làm là được.”
Thấy Hàn Uyển Nhược vẫn chần chừ, hắn lại cười dịu dàng:
“Không cần sợ. Nếu chữa không khỏi, cô cũng sẽ không trách nàng.”
Hàn Uyển Nhược ngẩn ra.
“Điện hạ nói thật sao?”
Khóe môi Thẩm Hòa Dự vẫn treo nụ cười. Rõ ràng hắn không cho rằng Hàn Uyển Nhược sẽ thất bại, nhưng vẫn ôn hòa nói:
“Dù thế nào, cô cũng sẽ bảo vệ nàng. Nàng cứ làm đi. Phụ hoàng bên kia, cô cũng sẽ nói giúp nàng.”
Hàn Uyển Nhược thở phào nhẹ nhõm.
Khi đi ngang qua ta, nàng ta đắc ý nói:
“Khiến tỷ tỷ thất vọng rồi. Dù ta chữa không khỏi, thái tử cũng sẽ bảo vệ ta.”
Ta cười nhạt.
“Vậy cứ chờ xem.”
Nàng ta tức giận bước nhanh vào trong.
7
Khi trong trướng truyền ra tiếng reo mừng vì hoàng hậu đã tỉnh lại.
Thẩm Hòa Dự nhìn ta, đôi mắt phượng tràn đầy vui sướng như thể mọi chuyện đã trở về đúng quỹ đạo.
“Niếp Chiêu Ninh, chuyện cũ đã qua. Từ nay chúng ta cầu về cầu, đường về đường, sống chết không gặp lại.”
“Uyển Nhược sẽ là thê tử của ta, là thái tử phi của ta. Ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi cơ hội bắt nạt nàng ấy nữa.”
Ta cũng nhìn hắn.
“Ta cầu còn không được.”
Sau đó ta dứt khoát xoay người, lên ngựa, phóng đi trong bụi đất.
Cùng lúc ấy, trong trướng vang lên tiếng thét chói tai:
“Mau đến đây! Nương nương nôn ra máu rồi!”
Thẩm Hòa Dự lao vào trướng. Áo gấm mây của hắn tung bay trong gió, ánh mắt dò xét rơi xuống người Hàn Uyển Nhược.
Người vừa rồi còn ôn hòa như ngọc, lúc này quanh thân đã tỏa ra từng tấc lạnh lẽo.
Hàn Uyển Nhược không khỏi run lên, chột dạ nói:
“Ngay cả tỷ tỷ còn không dám chữa, ta sao làm được? Là điện hạ cứ bắt ta vào.”
Tuy không biết y, nhưng Thẩm Hòa Dự là con cháu hoàng gia, cũng hiểu đôi chút y lý.