Ký Tên Rời Đi Tay Trắng

Chương 5



Anh ta chợt nhớ lại chuyện thời đại học.

Bạch Họa khi đó rạng rỡ, xinh đẹp động lòng người.

Anh ta theo đuổi cuồng nhiệt, cô lại luôn lẩn tránh.

Cô nói hoàn cảnh gia đình quá khác biệt, cô sợ một thứ tình cảm bốc đồng nhất thời sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Anh ta luôn nói: “Chỉ cần em có một chút thích anh, hãy cho anh một cơ hội, phần còn lại cứ để anh gánh vác.”

Nhưng cô không dám.

Đêm tiệc tốt nghiệp.

Anh ta uống cạn một ly rượu vang đỏ rồi mất đi ý thức, lúc tỉnh dậy Bạch Họa đang nằm cạnh anh ta, quần áo xộc xệch.

Anh ta chợt cười khẩy một tiếng.

Hóa ra là vậy.

Nói cái gì mà rào cản môn đăng hộ đối, nói cái gì mà sợ không có kết quả.

Giả vờ thanh cao, giả vờ rụt rè, diễn đạt đến mức anh ta còn tưởng mình phải theo đuổi thêm tám trăm hiệp nữa.

Kết quả thì sao?

Chẳng phải cũng nhân lúc tốt nghiệp hạ thuốc, trèo lên giường anh ta sao.

Lúc đó anh ta cho rằng cô tâm cơ thâm hiểm.

Nhưng từ khi phát hiện ra “tâm tư” của Ngô Dĩ Huyên dành cho mình, anh ta cuối cùng cũng xâu chuỗi lại được những chi tiết ngày đó.

Ly rượu hôm ấy, rõ ràng là do Ngô Dĩ Huyên đưa cho anh ta.

Người đàn bà muốn trèo lên giường anh ta hôm đó, chính là cô ta.

Bạch Họa chẳng biết gì cả.

Cô chỉ vô tình đi lạc vào căn phòng đó, trở thành người chịu tội thay cho cô ta.

Sau đó cô mang thai, bố mẹ anh ta xem bát tự bảo cô có tướng vượng phu, liền ép anh ta kết hôn.

Anh ta cảm thấy mình bị gài bẫy, nên sau khi cưới luôn đối xử lạnh nhạt với cô.

Anh ta hận nhầm người, hận suốt bốn năm ròng…

Ba năm sau.

Anh ta dẫn con trai đến tham dự bữa tiệc sinh nhật cháu nội nhà họ Vân.

Thằng bé cao lên nhiều, mặc bộ vest nhỏ trông rất chững chạc.

Không còn vẻ ngang ngược ngạo mạn như hồi bé, ngược lại trở nên trầm mặc hơn.

Lúc Cố Hồi đang nâng ly xã giao, khóe mắt chợt quét qua một bóng người nơi góc phòng.

Người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu xanh lục bảo.

Trong lòng ôm một bé trai khoảng chừng hai tuổi, đang cúi đầu dịu dàng lau miệng cho đứa trẻ.

Động tác ân cần, khóe môi điểm nụ cười nhạt.

Máu trong người Cố Hồi lập tức vọt thẳng lên não.

Bạch Họa.

Anh ta tìm cô suốt ba năm trời.

Báo cảnh sát, đăng báo, thuê thám tử tư, nhưng cô cứ như bốc hơi khỏi thế giới này.

Vậy mà giờ đây cô lại đứng cách anh ta chưa đầy mười bước chân, ôm một đứa trẻ, cười một cách bình yên đến thế?

Cố Thừa An cũng nhìn thấy.

Thằng bé lao sầm tới, ôm chặt lấy chân Bạch Họa: “Mẹ!”

Bạch Họa cúi đầu, nhìn bé trai vừa nhào tới, nụ cười trên mặt nhạt dần.

“Mẹ! Cuối cùng mẹ cũng về rồi! Con nhớ mẹ lắm!”

Cố Thừa An ngửa mặt lên, nước mắt rơi lã chã, “Con bị sốt mẹ cũng không đến thăm con, con bị bạn học mắng là đồ không có mẹ, con…”

“Buông tay.” Giọng người phụ nữ lạnh nhạt.

Cố Thừa An sững sờ, nhưng đôi tay nhỏ vẫn kiên quyết không buông.

“Tôi bảo cậu buông tay ra, cậu làm con tôi sợ rồi đấy.” Bạch Họa lùi về sau một bước, che chắn cho bé trai trong lòng.

Đứa bé chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò nhìn Cố Thừa An, cất giọng non nớt: “Mẹ ơi, anh ấy là ai vậy?”

Mẹ.

Một tiếng này như lưỡi dao cắm thẳng vào tai Cố Thừa An.

Thằng bé trợn tròn mắt nhìn đứa trẻ trong lòng Bạch Họa.

“Mẹ… sao mẹ lại bế em bé khác?” Giọng thằng bé lạc đi, “Mẹ từng nói cả đời này mẹ chỉ có mình con là con thôi mà! Mẹ từng nói mà!”

Bạch Họa nhìn nó, chợt mỉm cười.

Nụ cười như đang dành cho một người lạ không quan trọng.

“Hóa ra cậu là một đứa trẻ không có mẹ cần à.” Cô buông lời, giọng nói nhẹ bẫng, “Vậy cậu thật thảm.”

Nước mắt Cố Thừa An trào ra như vỡ đê, cả người chết trân tại chỗ.

Cố Hồi sải bước lớn lao tới, “Sao em có thể nói ra những lời như vậy? Thằng bé là do em đẻ ra cơ mà!”

Bạch Họa ngẩng đầu lên, nhìn Cố Hồi.

Ba năm không gặp, anh ta tiều tụy đến không nhận ra.

“Tôi chỉ có một đứa con ruột thịt duy nhất thôi!” Cô cúi xuống hôn lên trán bé trai trong lòng.

Rồi cô ôm con quay lưng định bước đi.

Cố Thừa An òa khóc nức nở, nhào tới ôm chặt lấy chân cô:

“Mẹ đừng đi! Con sai rồi! Con không nên làm vỡ vòng của mẹ! Con không nên mắng bà ngoại! Mẹ ơi—”

“Cậu bé à, cháu nhận nhầm người rồi!” Một người đàn ông trẻ tuổi bước tới, dang tay che chắn cho Bạch Họa và đứa trẻ ở phía sau.

Anh ta gật đầu với người bên cạnh, “Đưa phu nhân và tiểu thiếu gia xuống nghỉ ngơi.”

Bạch Họa không quay đầu lại, ôm con đi khuất.

Cố Hồi ngẩn người đứng tại chỗ.

Vân Ngưỡng?

Cậu út nhà họ Vân, người gần như chưa bao giờ xuất đầu lộ diện?

Cậu ta vừa gọi Bạch Họa là gì? Phu nhân?

Anh ta bỗng nhớ lại những năm qua, vài dự án trọng điểm của công ty luôn bị đối thủ nắm thóp đâm trúng tử huyệt. Anh ta điều tra tới lui, tất cả manh mối đều chỉ về nhà họ Vân.

Anh ta từng nghĩ đó là cạnh tranh thương mại, bây giờ mới vỡ lẽ — là do Bạch Họa.

Cô làm dâu nhà anh ta bốn năm, báo cáo tài chính, lỗ hổng dự án, mạng lưới quan hệ cốt lõi của Cố thị, cô ít nhiều đều nắm được.

Những con số anh ta vô tình nhắc đến khi nghe điện thoại trong phòng làm việc.

Những điều khoản hợp đồng cô liếc thấy khi giúp anh ta dọn dẹp tài liệu…

Anh ta chưa bao giờ phòng bị cô.

Trái tim Cố Hồi co rút dữ dội.

Anh ta cứ ngỡ cô mãi mãi không thể buông bỏ đứa con trai, ngỡ cô không thể rời xa mình.

Thế nhưng cô sớm đã ở một nơi không có bóng dáng hai bố con họ, có một đứa con mới, một cuộc đời mới, thậm chí không tiếc công sức đánh sập sự nghiệp của anh ta.

Anh ta nhìn bóng lưng Vân Ngưỡng, dường như có một ký ức mờ nhạt nào đó lướt qua…

Nhưng giữa tiếng khóc xé ruột xé gan của con trai, anh ta không thể nào nhớ rõ được.

Để được gặp Bạch Họa thêm một lần, Cố Hồi hao tâm tổn trí.

Cuối cùng anh ta tung tin “Làm thủ tục ly hôn chính thức” đến tai cô.

Cuối cùng, cô cũng xuất hiện.

Trước cửa Cục Dân chính, Bạch Họa mặc một chiếc áo khoác gió màu đen.

Ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước giếng khơi.

Cố Thừa An nép chặt vào người bố, rụt rè gọi một tiếng “Mẹ”.

Bạch Họa liếc nhìn nó một cái, không đáp lại.

Cố Hồi tung tin chỉ để ép cô ra mặt, chứ không hề muốn ly hôn thật.

Anh ta vẫn đang cố gắng níu kéo:

“Họa Họa, bản thỏa thuận ly hôn năm đó, thực ra anh vẫn chưa hề ký.”

“Anh và con vẫn luôn đợi em quay về, nhưng sao em có thể với người khác…”

Giọng anh ta nghẹn lại, “Nhà họ Vân ngay cả nhà họ Cố chúng ta cũng phải nể nang ba phần, sao em dám dan díu với Vân Ngưỡng? Em có biết…”

“Anh sắp xếp ba vụ bắt gian đó, chẳng phải là vì muốn kết cục thế này sao?” Bạch Họa cắt ngang, giọng điệu nhẹ bẫng.

Mắt Cố Hồi trừng lớn: “Em nói gì cơ?”

“Gã đàn ông đó, gã đàn ông đầu tiên ấy, chính là anh ấy. Anh ấy uống say, đi nhầm vào phòng tôi.” Bạch Họa nhìn thẳng vào biểu cảm của anh ta, chậm rãi nhả từng chữ, “Chẳng phải do anh sắp xếp sao?”

Mắt Cố Hồi mở trừng trừng.

Ký ức nháy mắt ùa về…

Gã đàn ông đó, cái bóng lưng trên camera giám sát đó, chính là Vân Ngưỡng.

“Không… Họa Họa, anh không sắp xếp chuyện đó!”

“Vậy anh nhìn không ra sao?” Cô ghim chặt ánh mắt vào anh ta, từng chữ đanh thép, “Ba lần, Cố Hồi, tròn ba lần. Anh chưa từng nghĩ đến việc điều tra đàng hoàng một chút sao?”

Môi Cố Hồi mấp máy, thứ gì đó dưới đáy mắt đang vỡ nát.

“Anh không sắp xếp, nhưng anh đã dung túng.” Giọng Bạch Họa không cao, nhưng như thể sớm đã chẳng còn bận tâm, “Nếu không, những chuyện thế này không thể nào xảy ra đến lần thứ ba.”

Cổ họng anh ta như bị ai đó bóp nghẹt.

Trầm mặc hồi lâu, một giọng nói khàn đặc mới vang lên:

“Chuyện này… và cả chuyện của mẹ em… anh xin lỗi!”

Nhắc đến mẹ, hốc mắt Bạch Họa đỏ lên trong một chớp mắt, hàng mi khẽ run rẩy.

“Cố Hồi, làm thủ tục đi.”

Đây là lần cuối cùng cô gọi tên anh ta.

Yết hầu Cố Hồi lăn lộn.

Anh ta bật khóc.

Tiếng con dấu nện xuống vang lên thật khẽ.

Nhưng lại giống như một nhát dao, cắt đứt chút liên hệ cuối cùng còn sót lại.

Cô đứng dậy, xoay người rời đi.

Cố Thừa An cuối cùng cũng òa khóc nức nở, “Mẹ ơi… Mẹ đừng đi mà! Con sẽ nghe lời, con không chửi bậy nữa, sau này con đều nghe lời mẹ—”

Bạch Họa không dừng lại dù chỉ nửa bước.

Cố Hồi bước lên giữ chặt lấy Cố Thừa An.

Bạch Họa bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, ánh nắng chói chang khiến cô nheo mắt lại.

Cô đưa tay lau đi khóe mắt, động tác dứt khoát và nhanh gọn.

Cô rút điện thoại gọi một cuộc: “Ly hôn xong rồi, tung tin ra đi.”

“Tung cả đoạn video đêm đó của hắn ta và Ngô Dĩ Huyên lên nữa, tôi muốn hắn thân bại danh liệt!”

Mất ba năm trời, từng bước tằm ăn rỗi, chèn ép thế lực nhà họ Cố, dồn chúng vào bước đường cùng như ngày hôm nay.

Bây giờ, đã đến lúc cất mẻ lưới cuối.

Tiếng khóc của đứa con trai phía sau ngày một xa dần.

Cô không hề ngoảnh đầu lại.

Cô đã nói rồi, lần này, đầu gối của cô sẽ không bao giờ cong xuống vì bọn họ thêm một lần nào nữa.

-HẾT-

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...