Lời Từ Biệt Của Tạ Lệnh Tắc

Chương 1



Tạ Lệnh Tắc cả đời quang phong tế nguyệt, làm quan đến bậc cực phẩm.

Vết nhơ duy nhất của chàng.

Chính là năm đó mềm lòng.

Cưới một kẻ ngốc nghếch như ta làm chủ mẫu.

Dẫn đến gia đạo không yên, chê cười không ngớt.

Trước khi chết, Tạ Lệnh Tắc để lại cho ta hai câu.

Một câu là: “Tiểu Hà, ta mệt rồi.”

Một câu khác là: “Nếu có kiếp sau, đừng gả cho ta nữa.”

Thế là ta làm lại một đời.

Trên đường lên kinh thành nương tựa Tạ phủ, ta nghe tin Đoan vương Thế tử bệnh nặng.

Vương phủ muốn tìm một vị nương tử xung hỉ, thưởng ngàn lượng bạc.

Ta không chút do dự, tự bán chính mình.

01

“Nghe nói Đoan vương Thế tử hỉ nộ vô thường, tính tình cổ quái, ăn tươi nuốt sống người khác đấy…”

Có vị đại nương thấy ta còn nhỏ tuổi, kéo tay ta lén lút khuyên nhủ.

“Bạc xung hỉ ấy đâu có dễ lấy thế?”

“Cháu còn trẻ, giữ cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.”

Đại nương tốt bụng, lải nhải dặn dò rất nhiều.

Ta yên lặng nghe hết, rồi vẫn nghiêm túc đáp: “Ta phải đi.”

Bởi vì, ta không thể đến Tạ gia được nữa.

A nương ta từng cứu Tạ phu nhân một mạng. Hai người kết nghĩa kim lan, chỉ phúc vi hôn (hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ). Nhưng lúc đó, không ai ngờ rằng một người thông minh như A nương ta lại sinh ra một đứa con gái khờ khạo, chậm chạp.

Kiếp trước, sau khi A nương qua đời, ta lên kinh thành nương tựa. Tạ Lệnh Tắc đối đãi với ta rất chu đáo, mọi bề thỏa đáng, chưa từng chậm trễ nửa phần. Nhưng ta nhìn ra được, chàng rất do dự về cuộc hôn nhân này. Suy cho cùng, chẳng ai muốn cưới một kẻ ngốc làm chủ mẫu cả.

Ta rất thấu hiểu. Vì vậy ta bảo Tạ Lệnh Tắc không cần cưới ta, chỉ cần cho ta một mảnh đất, chút tiền mọn là ta có thể tự nuôi sống mình.

Nhưng ta không ngờ, kẻ thù trên quan trường lại mượn ta để tính kế chàng.

Đêm tiệc Trung thu.

Có kẻ đánh ngất ta trên đường về phòng. Khi tỉnh lại, ta đã nằm trên giường của Tạ Lệnh Tắc, trên người không mảnh vải che thân.

Ta nhìn thấy đôi mày cau lại của Tạ Lệnh Tắc.

“Sao nàng lại…”

Chưa dứt lời, cửa phòng đã bị người bên ngoài phá mở.

Ánh trăng chiếu rọi những gương mặt ngỡ ngàng của khách khứa. Ta sợ hãi bật khóc. Tạ Lệnh Tắc lúc này mới phản ứng lại, lao tới dùng áo khoác che kín lấy ta.

Thế nhưng, mọi chuyện đã muộn. Thanh danh của ta bị hủy hoại chỉ trong một đêm.

Cuối cùng, Tạ Lệnh Tắc vẫn phải cưới ta. Chàng đối xử với ta rất tốt. Ta gây họa, chàng dọn dẹp thay ta. Ta lỡ lời, chàng nói đỡ cho ta. Đám hạ nhân lén lút nói xấu ta, cũng là Tạ Lệnh Tắc đứng ra bảo vệ, không cho phép bất cứ ai khinh mạn.

Ta từng lén hỏi chàng: “Tạ Lệnh Tắc, sao chàng lại đối xử tốt với ta như vậy?”

Chàng nói: “Ta không muốn nhìn thấy nàng khóc.”

Thế nhưng lòng người, ân tình và sự thương xót… đều là những thứ sẽ bị hao mòn. Một Tạ Lệnh Tắc tốt đẹp như vậy, rốt cuộc vào một ngày rất lâu sau đó, cũng đã cảm thấy chán ngán người thê tử vụng về của mình.

02

Ta đã rất nỗ lực học cách làm Tạ phu nhân.

Nhưng học bao nhiêu năm, vẫn làm không đủ tốt. Dù có luyện tập bao nhiêu lần, trên yến tiệc, cứ đối mặt với ánh mắt của mọi người là đầu óc ta lại trống rỗng. Không quên lời thì cũng nói sai.

Các quý phụ trong kinh thành đều chê cười ta. Chê bai sau lưng rằng ta không thể đường hoàng ra mặt tiếp khách. Nhưng Tạ Lệnh Tắc chưa bao giờ trách ta.

Cho đến ngày hôm đó.

Trong bữa tiệc ngắm hoa, ta cứu được vị tiểu quận chúa bị ngã xuống nước, được Trưởng công chúa khen ngợi. Ta hớn hở chạy đến thư phòng tìm Tạ Lệnh Tắc để tranh công. Bỗng nhiên nghe thấy tiếng nói vọng ra.

“Lệnh Tắc, đệ định cứ như vậy mà sống cả đời sao?”

Người lên tiếng là hảo hữu của Tạ Lệnh Tắc.

Trong phòng im lặng một lát. Rồi Tạ Lệnh Tắc đáp:

“Nàng ấy vì ta mà mất đi danh tiết. Ta đã cưới nàng ấy, tự nhiên sẽ bảo vệ nàng ấy chu toàn.”

Người bạn thở dài.

“Ta không nói chuyện đó. Ta hỏi đệ, trong lòng đệ thật sự không có lấy nửa điểm không cam lòng sao? Nếu không phải nàng ta cậy ân ép cưới, người đệ vốn dĩ nên cưới phải là…”

Những lời phía sau đã bị Tạ Lệnh Tắc ngắt lời.

Người nữ tử mà chàng vốn dĩ nên cưới, là ai?

Ta rất nhanh đã được gặp nàng ấy.

Trong yến tiệc mùa xuân, nha hoàn lén chỉ cho ta nhận mặt: “Đó là Lục đại cô nương, Lục Minh Uyển.”

Ta gật đầu. Quả là một cái tên rất êm tai.

Sau đó mọi người bắt đầu nói cười, ta mới dần nghe hiểu. Nàng ấy và Tạ Lệnh Tắc là thanh mai trúc mã nhiều năm, vốn là đệ nhất tài nữ kinh thành. Trước khi ta bước qua cửa Tạ gia, nàng ấy từng là vị Tạ phu nhân tương lai mà mọi người đều ngầm công nhận.

Giữa bữa tiệc, không biết ai cất tiếng cười hỏi: “Nhắc mới nhớ, sao Lục cô nương vẫn chưa nghị thân? Nghe nói bà mối sắp giẫm nát bậc cửa nhà cô nương rồi.”

Lục Minh Uyển cũng không giận, rộng rãi đáp:

“Chuyện hôn nhân đại sự, vốn không đến lượt ta lên tiếng. Chỉ là hồi nhỏ ta từng gặp một người, sau này mới cảm thấy, nếu không thể gả cho người như vậy, thì gả cho ai cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”

Lời này vừa dứt, có người cười mờ ám: “Nếu người đó đã lấy vợ rồi thì sao?”

Lục Minh Uyển im lặng một thoáng, giọng nói nhẹ đi vài phần: “Vậy thì chung thân không gả.”

Mọi người trao nhau ánh mắt hiểu ý rồi thở dài. Tạ Lệnh Tắc cụp mắt không nói gì.

Ta bỗng thấy vô cùng nan kham.

Hóa ra trong mắt thế nhân, người thê tử mà Tạ Lệnh Tắc vốn dĩ nên có, là như vậy. Thông minh, xinh đẹp, gia thế tương xứng. Có thể sóng vai sát cánh cùng chàng.

Không giống như ta. Ngay cả những lời ẩn ý của người khác cũng nghe không hiểu.

Ta buồn bã suốt một ngày.

Đến đêm, ta vẫn không nhịn được mà hỏi Tạ Lệnh Tắc: “Chàng có từng hối hận vì đã cưới ta không?”

Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Rất lâu sau, chàng đáp: “Đừng suy nghĩ lung tung.”

Nhưng khoảnh khắc đó, ta đã biết được câu trả lời.

03

Ta gả vào Tạ gia năm thứ mười, vẫn không có con.

Mỗi năm vào dịp Tết, các vị đại nhân thuộc bàng chi Tạ gia lại dẫn theo con cái đến chúc Tết Tạ Lệnh Tắc.

Ta rất thích những đứa trẻ đó. Chúng mặc áo mới màu đỏ, đứa nào đứa nấy trắng trẻo đáng yêu như tiên đồng trong tranh. Khi chúng đi khỏi, ta luôn buồn bã rất lâu.

Ta cũng muốn có một đứa con của riêng mình. Nhưng bụng ta trước nay chưa từng có động tĩnh.

Mỗi lần sau khi viên phòng, Tạ Lệnh Tắc đều sai người bưng lên một bát thuốc đắng ép ta uống. Ban đầu ta cũng nghi ngờ, nhưng chàng nói, uống vào rồi sẽ tốt lên.

Chương tiếp
Loading...