Lớn Lên Trong Trừng Phạt
Chương 5
Bà ta nhếch mép, giống như rơi vào một hồi ức nào đó chôn sâu tận đáy lòng.
“Bởi vì trước khi cậu con ra đời, đây là tên của mẹ, Vương An Niệm. Nhưng sau khi cậu con ra đời, bà ngoại con nói không thể cho con gái cái tên đẹp như thế, sẽ lấn át con trai bà ta.”
“Cho nên bà ta đã lén cầm sổ hộ khẩu đổi tên cho mẹ thành một cái tên tầm thường là Vương Dung, còn cậu con lại là Vương Thiên Tứ (trời ban).”
Bà ta cười một tiếng, vành mắt đỏ hoe nói tiếp:
“Cho nên, Niệm Niệm, người mẹ yêu nhất từ trước đến nay luôn là con…”
“Chỉ là mẹ chưa từng được yêu thương, nên không biết phải làm thế nào.”
Tôi ngồi xuống cùng bà ta.
Thấy đôi bàn tay run rẩy và ánh mắt không biết làm sao của bà ta.
“Xin lỗi con…”
Chương 8
Tôi không nói câu “không sao đâu”, bởi nói ra chính là sự phản bội đối với bản thân mình trong quá khứ.
Bà ta đưa tay vuốt ve bức ảnh của tôi trên bia mộ.
Đây là ảnh anh trai chọn.
Là bức ảnh chụp khi mặc váy công chúa năm tốt nghiệp cấp hai, cũng là một trong số ít những bức ảnh có thể nhìn được.
“Thật xinh đẹp, con rất giống mẹ.”
“Nhưng có lẽ chính vì quá giống mẹ, nhìn thấy con, mẹ như nhìn thấy chính bản thân mình không biết làm sao, đáng thương của ngày xưa.”
“Cho nên mẹ mới đặc biệt không thích nhìn thấy con, dường như làm vậy thì Vương Dung mới là kẻ thành công vậy.”
Giữa núi rừng vắng lặng thanh vắng, chỉ còn tiếng lảm bẩm và thỉnh thoảng là tiếng nghẹn ngào của bà ta.
Bà ta nói suốt cả đêm, cho đến khi chân trời hửng sáng mới dừng lại.
Bà ta không về nhà mà đi đến kho đông.
Sau khi vào trong, bà ta xoa xoa cánh tay, vô thức đưa tay điều chỉnh tăng nhiệt độ lên, nhưng bảng hiển thị không hề có bất kỳ thay đổi nào.
Bà ta ngẩn người ra giây lát.
Lúc này mới nhớ ra khi tôi ở bên trong, nhiệt độ cũng được cố định ở mức âm ba mươi độ.
Âm ba mươi độ…
Bà ta đột nhiên trợn tròn mắt, hơi thở run rẩy, rồi lại bật cười đau đớn.
“Mẹ quên rồi…”
“Sao mẹ có thể quên được, kho đông đã bị mẹ cải tạo lại mà, sao mẹ có thể quên được chứ!”
Bà ta vừa nói, vừa tự vung tay tát mạnh vào mặt mình một cái.
“Chính mẹ đã hại chết con.”
Bà ta nhặt bộ quần áo đã đông cứng lên, ôm chặt vào lòng, giống như làm vậy có thể ôm lấy tôi, khóc đến run rẩy.
Bà ta như đang tự trừng phạt chính mình.
Đóng chặt cửa lớn lại, ngồi dưới luồng gió lạnh thổi vào.
Chẳng mấy chốc trên lông mày đã phủ một lớp sương băng.
“Mẹ…”
Tôi gọi một tiếng, không nói rõ được là cảm giác gì.
Bà ta lạnh đến mức hơi thở run rẩy, ý thức dần mỏng manh, nhưng vào phút cuối cùng cửa lớn đã mở ra, bà ta bị ba lôi ra ngoài.
“Vương Dung!”
Ông nhìn người phụ nữ đờ đẫn tuyệt vọng mà nộ hử: “Bà muốn tự sát sao? Bà chết rồi thì Niệm Niệm có thể sống lại được không!”
“Muốn chết thì cũng đừng chết ở đây, đừng làm bẩn con đường luân hồi của Niệm Niệm!”
Mẹ cử động một chút.
Không còn gào thét phản bác như mọi khi, chỉ gật đầu: “Phải, tôi nên chết ở một nơi xa một chút.”
Ánh mắt ba ngưng trệ một nhịp.
“Chết rồi thì giải thoát biết bao, Niệm Niệm cũng sẽ không muốn thấy bà ở dưới đó đâu.”
Anh trai lao tới, nhìn người mẹ toàn thân phủ sương băng, đồng tử run rẩy một nhịp.
“Bà không được chết, chết thì dễ dàng quá.”
“Tôi báo cảnh sát rồi, Vương Dung, bà phải vào trong tù mà sám hối!”
Hai cảnh sát ngày hôm qua bước lên, đeo còng tay vào cho người phụ nữ đang đờ đẫn không hề có chút phản kháng nào.
Tôi trơ mắt nhìn bà ta đi xa dần, cũng hoàn toàn bước ra khỏi trái tim tôi.
Bản án nhanh chóng được tuyên xuống.
Phạm tội cố ý ngược đãi, cố ý giết người, tuyên phạt tù chung thân, không được giảm án.
Ngày bị đưa đi giam giữ, ba và anh trai đã đến, họ không nói gì cả, chỉ đưa lên một bản thỏa thuận ly hôn.
Mẹ im lặng nhìn trong hai giây.
Sau đó cười khổ, không nói gì thêm liền ký tên mình vào.
Ba thu dọn đồ đạc lại.
“Sau này, bà hãy tự lo cho mình.”
Anh trai nhìn bà ta sâu sắc một cái, không còn chút luyến tiếc nào, quay người rời đi.
Mẹ nhìn theo bóng lưng ngày càng xa dần, nước mắt thuận thế rơi xuống.
“Báo ứng.”
“Đây đều là báo ứng của tôi.”
Từ đó về sau, bà ta ở trong một phương lao tù, anh trai thi đỗ đại học Hoa Thanh nhưng không đi, mà chọn trường đại học y tốt nhất.
Ba vẫn cần mẫn làm việc như cũ.
Chỉ là mỗi tuần, họ đều mang theo những thứ tôi thích đến thăm tôi.
Anh trai mang đến giấy thông báo nhập học của anh.
Bốn năm sau, là bằng tốt nghiệp.
Năm năm sau, là bạn gái.
Sau đó nữa, là đứa cháu nhỏ của tôi.
“Niệm Niệm,” anh hít một hơi thật sâu, “Em ở bên kia vẫn ổn chứ? Đừng lo cho anh, anh và ba đều ổn cả.”
Tôi nhìn thấy liền mỉm cười, giống như cuối cùng cũng đã hoàn thành tâm nguyện.
Cơ thể bắt đầu tan biến.
Khi mở mắt ra lần nữa, là một khuôn mặt dịu dàng: “Là bảo bối của mẹ, đặt tên là Triều Dương (Ánh nắng ban mai) nhé.”
Hết
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎