Mạch Thượng Nhạ Chi

Chương 1



Sau khi trưởng tỷ xuất giá, nàng bị thiếp thất hạ độc mãn tính, cần máu của người thân ruột thịt làm thuốc dẫn.

Nàng khóc lóc cầu xin ta mỗi tháng lấy một chén máu.

Ta sợ đau, không chịu. Chu Phùng Xuân cũng lạnh giọng nói:

“Ngươi bệnh rồi thì có thể lấy mạng phu nhân của ta ra bù sao?”

Nhưng về sau, khi ta rơi xuống nước kêu cứu, hắn lại bế trưởng tỷ đang ngất xỉu vì sợ lên trước, mặc ta ngâm trong nước đến mức hàn khí ngấm vào xương.

Trưởng tỷ ngày một khá lên, còn ta lại không thể có thai được nữa.

Chu Phùng Xuân đêm nào cũng ngủ lại phòng ta, đến lúc tình nồng lại luôn gọi nhũ danh của trưởng tỷ.

Ta hỏi hắn rốt cuộc coi ta là gì.

Hắn lau nước mắt cho ta, dịu giọng nói:

“Thân thể nàng không tốt, đừng nghĩ nhiều.”

Mãi đến trước khi chết, ta nghe thấy hắn dặn đại phu:

“Sau này lấy máu nhẹ tay một chút. Nếu nàng tỉnh lại, lại khóc lóc làm loạn.”

Ta u uất mà chết. Khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày Chu Phùng Xuân đến phủ cầu thân.

Ta giơ tay tát hắn một bạt tai:

“Ngươi là thứ gì, cũng xứng cầu cưới đích nữ phủ Thừa tướng sao?”

1

Mặt Chu Phùng Xuân bị ta đánh lệch sang một bên.

Khắp sảnh yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả chiếc khăn đỏ trong tay bà mối cũng khựng lại giữa không trung.

Hôm nay hắn ăn mặc rất chỉnh tề, áo xanh đai ngọc, bên hông treo một miếng bạch ngọc bội.

Ta nhìn thấy miếng ngọc bội ấy, lòng bàn tay lại bắt đầu tê dại.

Sau này, miếng ngọc bội đó từng được treo trên móc màn bên giường trưởng tỷ.

Nàng bệnh, khuôn mặt trắng bệch đến đáng thương, đưa tay sờ một cái rồi nói miếng ngọc này ấm nhuận, nhìn vào thấy lòng dễ chịu.

Chu Phùng Xuân liền tháo xuống đưa cho nàng.

Khi ấy ta ngồi bên cạnh, cổ tay còn quấn lớp băng vừa thay, đau đến mức ngay cả chén trà cũng cầm không vững, vậy mà hắn không hề liếc nhìn ta một cái.

Giờ đây hắn đứng trước mặt ta, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rất nhanh lại ép cơn giận xuống.

“Nhị cô nương làm vậy là có ý gì?”

Ta vẩy vẩy bàn tay đang đau.

“Chê ngươi bẩn.”

Phụ thân vỗ bàn đứng phắt dậy.

“Minh Vi!”

Mẫu thân sợ đến trắng mặt, vội nhìn sắc mặt bà mối nhà họ Chu.

Trưởng tỷ Thương Minh Châu ngồi bên cạnh mẫu thân. Hôm nay nàng về nhà mẹ đẻ, trên người vẫn mặc váy áo màu hạnh nhạt, cổ tay đeo một chuỗi mã não, cả người gầy yếu đến mức như chỉ cần gió thổi là ngã.

Nàng khẽ nhíu mày, dịu giọng khuyên ta:

“Muội muội, hôm nay Chu công tử đến cửa cầu thân, sao muội có thể sỉ nhục người ta như vậy?”

Ta nhìn nàng.

Lúc này nàng vẫn chưa trúng độc.

Cũng chưa nằm trên giường kéo tay áo ta, khóc lóc cầu xin ta cứu nàng.

Nàng lúc này vẫn là trưởng nữ được cả nhà họ Thương thương xót, là người tỷ tỷ trong miệng mẫu thân có số khổ nhưng hiểu chuyện.

Chu Phùng Xuân chậm rãi quay mặt lại. Trên má hắn hiện rõ dấu tay.

“Nếu nhị cô nương không muốn, Chu mỗ có thể lui một bước. Chỉ là hôm nay nhà họ Chu đến theo đúng lễ nghi, nhà họ Thương dù sao cũng nên cho một lời giải thích.”

Hắn nói chuyện vẫn như vậy.

Ôn hòa, kiềm chế, khiến người ngoài nghe vào chỉ cảm thấy ta không hiểu chuyện.

Ta đi đến trước bàn, cầm lấy tờ hôn thư kia.

Chu thị Phùng Xuân, cầu cưới Thương thị Minh Vi.

Giấy còn mới tinh, nét mực rất đẹp.

Ta từng đặt nó dưới gối. Ban đêm không ngủ được, ta lại lén lấy ra xem mấy lần.

Sau này khi ta bệnh đến hồ đồ, A La muốn thay ta đốt hết đồ cũ, chỉ riêng tờ hôn thư này là nàng không dám động vào.

Nàng nói, đây là thứ cô nương thích nhất năm xưa.

Thứ từng thích nhất, cũng có thể mục ruỗng đến tận cùng.

Ngay trước mặt Chu Phùng Xuân, ta xé rách tờ hôn thư.

Tiếng giấy rách vừa vang lên, bà mối đã khẽ kêu một tiếng.

Mẫu thân suýt nữa đứng không vững.

Sắc mặt phụ thân trầm xuống đáng sợ.

Chu Phùng Xuân cuối cùng cũng đổi sắc mặt.

“Thương Minh Vi, nàng thật sự muốn làm đến mức này sao?”

Ta ném mảnh giấy rách xuống chân hắn.

“Không thì sao? Giữ lại để lau giày cho ngươi à?”

Trong phòng có người hít sâu một hơi.

Trưởng tỷ vội lên tiếng:

“Muội muội, hôm nay có phải thân thể muội không khỏe không? Chu công tử xưa nay phẩm hạnh đoan chính, trong kinh ai cũng khen ngợi. Dù muội không muốn gả, cũng không nên nói những lời như vậy.”

Ta bật cười.

“Tỷ tỷ thấy hắn tốt à?”

Nàng hơi sững lại.

Ta tiến nửa bước về phía nàng.

“Vậy tỷ gả đi.”

Sắc mặt trưởng tỷ lập tức trắng bệch.

Mẫu thân quát ta:

“Tỷ tỷ con đã thành thân rồi, con đang nói bậy gì thế?”

Ta nhìn trưởng tỷ.

Nàng cúi đầu, chiếc khăn trong tay bị vò đến nhăn nhúm.

Chu Phùng Xuân liếc nhìn nàng rất nhanh.

Nhưng ta nhìn thấy.

Ánh mắt thương tiếc trong mắt hắn, giống hệt lúc kiếp trước hắn bế nàng lên.

Hôm đó ta rơi xuống hồ, nước lạnh thấu xương, ta liều mạng gọi hắn.

Chu Phùng Xuân chạy đến, nhưng lại bế Thương Minh Châu đang ngất bên bờ lên trước.

Trước khi chìm xuống, ta nghe thấy hắn nói:

“Minh Châu đừng sợ.”

Không ai bảo ta đừng sợ.

Ta thu hồi ánh mắt, nói với phụ thân:

“Mối hôn sự này, ta không nhận.”

Phụ thân tức quá hóa cười.

“Con không nhận? Vậy hôm nay con nói cho ta một lý do đứng đắn xem nào.”

Ta giơ tay lên.

Lòng bàn tay đỏ rát.

“Ta đánh cũng đã đánh rồi, phụ thân còn cần lý do gì nữa?”

Sắc mặt Chu Phùng Xuân lúc xanh lúc trắng.

Ta lại nói:

“Nếu nhất định phải nói thì cũng được. Ta sợ gả qua đó sẽ đoản mệnh.”

2

Người nhà họ Chu bị mời ra khỏi phủ khi trời còn sớm.

Nhưng ngoài cửa đã có không ít người vây xem.

Chu Phùng Xuân đi đến cổng, bỗng quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt ấy rất nặng, như muốn đóng đinh ta tại chỗ.

Trước kia ta rất sợ hắn nhìn ta như vậy.

Mỗi lần hắn sa sầm mặt, ta đã yếu thế trước ba phần.

Giờ đây ta chỉ thấy phiền.

Ta giơ tay lên, vẫy vẫy về phía hắn.

Bàn tay vừa đánh hắn vẫn còn đỏ.

Sắc mặt Chu Phùng Xuân càng khó coi hơn.

Người vừa đi, phụ thân lập tức ra lệnh bắt ta quỳ xuống.

Ta nhìn mặt đất.

Trên gạch xanh không có mảnh sứ vỡ, thế là ta quỳ xuống.

Đầu gối vừa chạm đất, ta đau đến hoa mắt.

Chút đau này không nặng.

Nhưng thân thể ta như vẫn còn nhớ những vết thương cũ.

Mỗi tháng đến ngày mười lăm, mùi thuốc lan khắp phòng, hai bà tử giữ chặt vai ta.

Đại phu dùng dao bạc rạch miệng vết thương cũ nơi cổ tay, máu theo chén sứ trắng nhỏ xuống từng giọt.

Lần nào ta cũng khóc.

Chu Phùng Xuân ngồi ngoài bình phong, giọng ôn hòa bảo người ta nhẹ tay một chút.

Khi ấy ta còn tưởng, rốt cuộc hắn vẫn thương xót ta.

Mãi đến trước khi chết, ta nghe thấy câu “Nếu nàng tỉnh lại, lại khóc lóc làm loạn” mới hiểu cái gọi là thương xót, chẳng qua chỉ là sợ vị thuốc dẫn không nghe lời mà thôi.

Phụ thân ngồi phía trên tức giận nói:

Chương tiếp
Loading...