Mẫu Thân Của Thái Tử

Chương 2



Tạ Chi Lưu không biết ta từng sinh con, nếu biết, chắc chắn cũng sẽ không đối xử với ta như vậy.

“Triều Triều, cô còn chưa thử với ta, sao đã biết giữa chúng ta không thể nào chứ.

“Cả trấn Phù Dung này cũng không nhỏ, người có thể lọt vào mắt bổn thiếu gia chỉ có mình cô. Nếu cô không gả cho ta, vậy e là ta thật sự phải cô độc đến già mất.”

Tạ Chi Lưu nhìn ta đầy tội nghiệp, dường như muốn khơi gợi lòng thương của ta.

Những năm nay, chiêu số hắn dùng nhiều vô số kể.

Chỉ tiếc là, hắn tìm nhầm người rồi.

“Ngươi đừng có đổ cho ta, người muốn gả cho Tạ Chi Lưu ngươi nhiều lắm. Cho dù đàn ông trên khắp thiên hạ đều cô độc đến già, thì ngươi cũng sẽ không.”

Tạ Chi Lưu đột nhiên nắm lấy tay ta, đặt lên ngực hắn.

“Triều Triều, cô là đang nghi ngờ chân tâm của ta sao? Nhất định là vậy, cô đang muốn thử lòng ta đúng không?”

Có bệnh...

Lời ta còn chưa kịp nói ra, Tạ Chi Lưu đã buông ta ra, ôm chân nhảy dựng lên kêu oai oái.

Kẻ giẫm lên hắn, chính là Chu Cảnh.

Nó trừng mắt nhìn Tạ Chi Lưu.

“Còn dám chạm vào tay mẫu thân ta thử xem, lần sau ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi như thế đâu!”

Tạ Chi Lưu vốn định nói gì đó, cho đến khi ánh mắt hắn chạm phải Chu Thừa Vũ phía sau lưng ta, bỗng chốc câm bặt.

Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến quãng thời gian gió tanh mưa máu trước khi Chu Thừa Vũ lên ngôi.

Thiên tử nổi giận, xác chết chất trăm vạn, máu chảy ngàn dặm.

Tạ Chi Lưu tuy phiền phức, nhưng rốt cuộc cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.

Ta liếc mắt ra hiệu cho hắn, “Chẳng phải ngươi nói Vượng Tài nhà ngươi sắp đẻ rồi sao, còn không mau về đi!”

Tạ Chi Lưu do dự một chút, vẫn còn muốn ghé lại gần.

Đúng lúc ấy, cổ tay ta bị người ta siết lấy.

Giọng Chu Thừa Vũ vang lên từ phía sau, “Không phải chủ ý của ai ngươi cũng có thể đánh.”

Chu Cảnh cũng làm mặt quỷ theo.

Ta nhìn về phía Chu Thừa Vũ, nhất thời sững người.

Đến khi hoàn hồn lại, người đã bị Chu Thừa Vũ kéo đi rất xa.

“Bệ...”

Ta muốn gọi hắn, nhưng hiện tại đang ở giữa con phố đông nghịt người qua lại.

Nếu tùy tiện để lộ thân phận của hắn, e là sẽ gặp nguy hiểm.

Vì thế, ta cứ như vậy bị hắn kéo thẳng về nhà.

Chờ đã, sao hắn biết nhà ta ở đâu?

7

Chu Cảnh thấy bộ dạng chúng ta như vậy, cứ che miệng cười trộm mãi.

Ta muốn rút tay mình ra khỏi tay Chu Thừa Vũ, thử một lần mà không thành.

“Bệ hạ, ta phải mở cửa.”

Lúc này Chu Thừa Vũ mới buông tay.

Chỉ là một lớn một nhỏ ngồi trong nhà ta, rõ ràng chẳng có ý định rời đi.

Ta chỉ đành kéo Chu Cảnh lại hỏi: “Tiểu điện hạ không phải muốn về kinh thành sao?”

Chu Cảnh ghé sát tai ta, thần thần bí bí nói: “Phụ hoàng nghe nói người sắp gả cho Tạ Chi Lưu, nên mới vội vàng đuổi tới đó.”

“Ta khi nào nói muốn gả cho Tạ Chi Lưu chứ?”

“Mẫu thân có phải ngốc không vậy, ta mà không nói thế, phụ hoàng có thể ở lại sao. Vì tìm người, người ấy gần như sắp lật tung cả thiên hạ lên rồi, kết quả là tìm được rồi lại chẳng có hành động gì.”

Chu Thừa Vũ đang tìm ta ư?

Lẽ nào hắn đã sớm biết, Chu Cảnh là do ta sinh ra?

“Tóm lại, nơi nào có mẫu thân, nơi đó chính là nhà của ta.”

Chu Cảnh ôm lấy ta, không chịu buông tay.

“Mẫu thân, ta đói.”

“Con chẳng phải mới ăn cơm xong chưa bao lâu sao.”

Chu Cảnh trợn mắt nhìn ta, “Bảo sao mẫu thân ngốc.”

Ý nó là... Chu Thừa Vũ đói rồi?

May mà trong nhà vẫn còn đồ ăn, sau một hồi bận bịu, ta làm được ba món một canh.

Chu Cảnh đã kéo Chu Thừa Vũ ngồi vào bàn từ sớm.

Ta múc cho mỗi người bọn họ một bát canh xong mới nói:

“Không thể sánh bằng trong cung, Bệ hạ tạm dùng vậy.”

Chu Thừa Vũ mặt không cảm xúc nhận lấy, “Đa tạ.”

Đa tạ?

Ta có chút muốn cười.

Đúng vậy, giữa ta và Chu Thừa Vũ, ngoài những đêm triền miên phóng túng kia ra, thì chỉ còn lại sự xa lạ ngăn cách bởi quân thần tôn ti, đến ánh mắt cũng chẳng dám nán lại thêm nửa phần.

Thân phận khác biệt như mây với bùn, vốn dĩ nên rạch ròi như vậy mới phải.

Ăn xong, trời cũng dần tối xuống.

Ta do dự hỏi: “Các người không về khách điếm sao?”

Chu Cảnh nằm bò trên giường ta, thân hình nhỏ bé lăn qua lăn lại bên trên.

“Chăn của mẫu thân thơm quá, ta muốn ngủ với mẫu thân.”

Chu Thừa Vũ cũng hiếm khi mở miệng: “Chỗ nàng chẳng phải có hai gian phòng sao.”

Ta triệt để hết cách rồi.

Một lớn một nhỏ đều là nhân vật mà ta không đắc tội nổi, muốn ngủ thì cứ ngủ vậy.

Chỉ là tối nay Chu Cảnh có chút quấn người, vẻ mặt đầy hưng phấn nhảy nhót trong chăn.

“Mẫu thân, ta rất thích nơi này. Nếu người không muốn theo chúng ta trở về, vậy sau này khi ta có thời gian, ta sẽ đến đây thăm người, được không?”

Ta không biết vì sao Chu Cảnh lại thay đổi chủ ý nhanh như vậy.

Nhưng hoàng cung kia, đời này ta không muốn trở về nữa.

Nhớ lại mấy năm ấy, ta chưa từng có nổi một ngày ngủ yên giấc.

Trong cung quy củ nghiêm ngặt, nhất là hạng nô tài như chúng ta, chỉ cần đi sai một bước là muôn kiếp không thể quay đầu.

Khó khăn lắm mới thoát ra được, làm một bá tánh bình thường, sống cả đời bình đạm chẳng phải rất tốt sao.

Ta đưa tay vuốt vuốt hàng mày khóe mắt của Chu Cảnh, gật đầu.

“Được.”

Đứa trẻ này cứ một tiếng mẫu thân, hai tiếng mẫu thân gọi ta, nếu ta cứ mãi phủ nhận, có lẽ nó cũng sẽ buồn lòng.

Quả nhiên, được ta đồng ý rồi, Chu Cảnh giống như được cổ vũ.

Nó ghé sát lại, thật nhanh hôn lên má ta một cái.

Sau đó lại xấu hổ chui tọt vào trong chăn.

Ta bị một chuỗi động tác ấy của nó chọc cười.

Bèn duỗi tay ra, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng.

Chẳng bao lâu, người trong lòng ta đã ngủ mất.

Ta nhắm mắt lại, từ thân đến tâm đều cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Khi ấy lúc ta rời đi, nó còn chưa đầy tháng.

Suốt sáu năm nay, chưa có ngày nào ta không nhớ đến nó.

Mỗi lần nghe được tin tức liên quan đến nó, ta đều ghi chép lại thật cẩn thận.

Vừa tưởng tượng dáng vẻ của nó, vừa sợ rằng nó sẽ lớn lên giống ta.

Cũng may, nó vẫn giống Chu Thừa Vũ nhiều hơn.

8

Nửa đêm, lúc đang ngủ mơ mơ màng màng, ta cảm thấy cơ thể mình dường như bỗng chốc lơ lửng.

Ta giật mình mở mắt, phát hiện mình bị người ta bế lên.

Trong nhà chỉ có ba người chúng ta, người đang ôm ta là ai, không cần nói cũng biết.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Ta sợ đến mức giọng nói cũng run lên, tay theo bản năng túm chặt lấy cổ áo Chu Thừa Vũ.

Dẫu là trong bóng tối, ta vẫn cảm nhận được ánh mắt kia, rõ ràng đến mức không thể xem nhẹ.

“Sang chỗ ta ngủ.”

Chu Thừa Vũ nói ngắn gọn.

Ta nghĩ cũng không nghĩ, lập tức đáp: “Không, không được.”

Ta đã không còn bán mạng cho hoàng gia bọn họ nữa, vậy thì việc làm thế thân, đương nhiên cũng không làm nữa.

“Ngươi thả ta xuống!”

Thế nhưng Chu Thừa Vũ ôm ta, bước chân không hề dừng lại dù chỉ một chút.

“Sao nào, trước kia ngủ được, bây giờ lại không được?”

Hắn nói cái thứ lời hỗn trướng gì vậy?

Ta đã xuất cung rồi, hắn cho dù là Hoàng đế, cũng không thể cưỡng ép dân nữ nhà lành.

“Chu Thừa Vũ, ngươi khốn kiếp!”

“Không tệ, lá gan lớn hơn không ít, đến cả ta mà cũng dám mắng rồi.”

Ta bị Chu Thừa Vũ ném lên giường.

Chương trước Chương tiếp
Loading...