Mẹ Tôi Không Có Nơi An Nghỉ

Chương 4



Sắc mặt anh ta cứng đờ.

Nước mưa men theo cằm anh ta nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt.

“Anh có phải nhất thời bốc đồng hay không, tôi không quan tâm. Số tiền anh mang đi tặng, tôi sẽ đòi lại từng đồng một.”

“Nếu anh không rời đi ngay, tôi sẽ gọi bảo vệ lên.”

Tôi nhả nút đàm thoại, tắt màn hình giám sát.

Cơn mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng nặng hạt.

Tiếng chuông cửa không còn vang lên nữa.

6

Ngày thứ ba sau khi Tần Tắc Án xảy ra chuyện, tôi bắt đầu nhận được đủ các cuộc gọi.

Đầu tiên là bạn cùng phòng đại học của anh ta, ấp úng nói rằng Tần Tắc Án đã hỏi mượn tiền cậu ta, nhưng giờ cậu ta cũng đang túng thiếu. Trong lời nói ám chỉ rõ ràng là muốn dò hỏi tôi về tình hình hiện tại của Tần Tắc Án.

Tiếp đến là người được gọi là đối tác làm ăn của anh ta, giọng điệu khách sáo nhưng lạnh nhạt, báo rằng khoản thanh toán dự án của sếp Tần tạm thời chưa thể giải ngân.

Cuối cùng là cậu ruột của anh ta, gọi thẳng cho tôi, bảo Tần Tắc Án vừa hỏi vay ông ấy hai mươi vạn, hỏi tôi xem có chuyện gì xảy ra không.

Tôi trả lời từng người một:

Chuyện của anh ta, không liên quan đến tôi.

Sau đó nghe nói anh ta đã tìm đến Lâm Uyển.

Đại ý là hy vọng nhà họ Lâm nhả lại một phần số tiền anh ta đã đưa, để anh ta vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt đã.

Nhưng không ngờ mẹ Lâm, người luôn ra sức xum xoe nịnh bợ Tần Tắc Án, lại lập tức trở mặt.

“Mày không có bản lĩnh giữ được con đàn bà kia thì tự đi mà chịu, lại còn liên lụy đến Uyển Uyển nhà tao!”

Tần Tắc Án kiên nhẫn giải thích.

Nhưng nào ngờ mẹ Lâm cười khẩy.

“Trả tiền? Mấy thứ đó là chúng tao ép mày mua chắc? Có thứ nào không phải mày tự nguyện không? Mày còn có mặt mũi mở miệng đòi à.”

“Tao cho mày biết, con gái tao theo không mày suốt ba năm, tiền bồi thường thanh xuân mày tính chưa? Ít nhất cũng phải hai trăm vạn! Mày thanh toán rành rọt khoản này trước đi đã!”

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tần Tắc Án không những không đòi được tiền, mà còn bị mắng cho vuốt mặt không kịp, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chiều hôm sau, tôi gặp luật sư xong quay về công ty, cô bé lễ tân lén kéo tôi ra một góc với vẻ mặt kỳ lạ.

“Sếp Thẩm, sếp Tần về rồi, đang ở trong văn phòng của chị.”

Từ khi Tần Tắc Án bị đình chỉ công tác, tôi đã tiếp quản các chức vụ và công việc của anh ta, bao gồm cả văn phòng.

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tần Tắc Án đứng bồn chồn trước cửa sổ.

Trên mặt chẳng còn sự ngông cuồng của mấy ngày trước, thay vào đó lại có chút nịnh nọt khúm núm.

“Tình Diên!”

Anh ta sải bước tiến tới, muốn nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi gạt ra.

“Anh biết lỗi rồi, anh đã cắt đứt với Lâm Uyển, chúng ta làm lại từ đầu được không em?”

“Tình Diên, anh thật sự chỉ là một phút hồ đồ, anh tuyệt đối không có ý định cưới cô ta, là mẹ cô ta tự suy diễn sai lệch. Anh thật lòng muốn đăng ký kết hôn với em, đời này kiếp này anh cũng chỉ muốn kết hôn với một mình em thôi.”

Anh ta nói một tràng rất nhanh.

Thực ra tôi luôn biết, Tần Tắc Án coi tôi là ứng cử viên duy nhất cho vị trí làm vợ anh ta.

Điều đó không sai.

Chỉ là bây giờ tôi cuối cùng cũng nhìn thấu rồi.

Vợ và nhân tình vốn dĩ chẳng hề xung đột.

Tôi là người vợ duy nhất, nhưng anh ta có thể có vô số nhân tình.

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được cười khẩy.

“Làm lại từ đầu?”

Chương 8

Anh ta gật đầu, môi run rẩy, như túm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Được thôi. Anh cứ đến trước mộ mẹ tôi, quỳ đủ ba ngày. Nói trước bia mộ của bà rằng, anh là đồ cầm thú, anh tới sám hối với bà đi đã, nếu bà tha thứ cho anh, tôi sẽ không tính toán nữa.”

Anh ta sững người.

“Em nhất định phải sỉ nhục anh thế này sao?”

Tôi nhìn anh ta.

“Sỉ nhục ư? Tôi không thấy vậy, ít nhất vẫn còn đàng hoàng hơn cái cách anh định ném tro cốt của mẹ tôi xuống sông.”

Anh ta như bị tát cho một cái, viền mắt đỏ bừng lên ngay lập tức, giống như vừa phải chịu nỗi oan ức tày trời.

“Tần Tắc Án, ngàn vạn lần đừng khóc, nước mắt của anh chỉ khiến tôi buồn nôn thôi.”

Tôi gọi bảo vệ đến đuổi anh ta ra ngoài.

Tôi tưởng nói đến mức này rồi anh ta sẽ không đến quấy rầy nữa.

Chẳng ngờ anh ta đi quỳ thật.

Cảnh Tần Tắc Án quỳ trước mộ mẹ tôi đã bị người ta chụp ảnh lại.

Anh ta quỳ rất thẳng trước mộ, không ngừng sám hối, tự chửi mình là đồ cầm thú.

Dưới phần bình luận nói gì cũng có, người thì chửi anh ta làm màu giả tạo, kẻ thì bảo đáng đời, cũng có người nói lãng tử quay đầu ngàn vàng không đổi.

Tôi chẳng thèm bấm vào xem.

Trần Lẫm cũng lướt thấy video, đặc biệt gọi điện nhắc nhở tôi.

“Cẩn thận gã chó cùng dứt giậu, hay là dạo này tôi tiện đường đón cô đi làm về nhé?”

Tôi ngớ ra một chốc, lẽ nào vì tôi là đương sự nên anh ấy mới bảo vệ tôi?

Đợi khi tôi kịp phản ứng lại, thì câu nói đó đã buột miệng thốt ra mất rồi.

Tôi nghe thấy tiếng cười của Trần Lẫm vang lên từ trong ống nghe.

“Cô nói vậy, tự dưng lại thành ra tôi là kẻ có tư tâm quá lớn rồi.”

Tôi không dám đi sâu tìm hiểu ẩn ý đằng sau câu nói của anh, trả lời đối phó vài câu rồi định cúp máy.

Trước khi tắt điện thoại, tôi gọi giật anh lại.

“Trần Lẫm.”

“Hửm?”

“Tại sao anh lại giúp tôi?”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.

“Chắc là do bộ dạng liều mạng dứt khoát của cô ở cục dân chính hôm đó khá ngầu.”

Tôi khẽ giật mình, rồi bật cười.

Anh ấy cũng cười.

Cách một lớp sóng điện thoại, tôi vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh đang tựa vào cửa xe, khóe môi khẽ nhếch lên.

Lúc tan sở hôm đó, xe của Trần Lẫm đỗ dưới lầu công ty.

Tôi mở cửa xe bước vào, anh ấy đưa cho tôi một ly trà sữa nóng.

“Bố của Lâm Uyển có manh mối mới, ông ta dùng số tiền Tần Tắc Án biển thủ để đi đánh bạc, nợ tín dụng đen hai mươi vạn, hôm qua chủ nợ đã tìm tới tận cửa rồi.”

Tôi không nói gì.

Điện thoại rung lên một tiếng.

Một tin nhắn từ số lạ gửi đến.

“Chị Thẩm, gặp nhau một lát được không? Em có chuyện muốn nói với chị.”

Là Lâm Uyển.

Chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê.

Cô ta đến sớm hơn tôi.

Tôi vừa ngồi xuống, cô ta đã đẩy ly cà phê qua.

“Không cần đâu, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.”

Tay cô ta rụt lại, bấu chặt vào nhau.

“Chị Thẩm, em biết chị hận em.”

Hốc mắt cô ta đỏ hoe.

“Nhưng em cũng bị anh Tắc Án lừa. Anh ấy bảo tình cảm của hai người đã cạn từ lâu, bảo số tiền đó là của riêng anh ấy, bảo—”

Tôi lười nghe mấy lời rác rưởi này, cầm lấy túi đứng dậy định rời đi, Trần Lẫm vẫn đang chờ ở ngoài.

Cô ta sững người, nước mắt rơi xuống.

“Chị đừng đi vội, em có thể làm chứng, em có thể thừa nhận chúng em có quan hệ bất chính, ra tòa làm nhân chứng cho chị.”

“Chỉ cần chị không truy cứu trách nhiệm liên đới của em. Xe với nhà em cũng không cần nữa, tám mươi vạn kia cũng có thể trả lại chị, liệu có thể đừng tống em vào tù không, em không muốn đi tù, em vẫn còn trẻ mà.”

Cô ta ngước mắt lên, nước mắt vương trên hàng mi.

“Chị Thẩm, chị cũng là phụ nữ, chị hiểu em mà, đúng không?”

“Em nghe Tần Tắc Án nói, gia cảnh chị rất tốt, nếu không phải bố mẹ chị liên tiếp xảy ra chuyện, thì bây giờ chị vẫn là đại tiểu thư nhà giàu, chị chắc chắn sẽ không chấp nhặt với em đâu, đúng không?”

Nước mắt vẫn vương trên mặt cô ta, trông rõ là đáng thương.

Làm như thể nếu tôi nói sẽ truy cứu, thì tôi chính là một kẻ tội đồ mười phần độc ác vậy.

Tôi tức đến bật cười.

Chương 9

“Cô Lâm, cô không cần dùng đạo đức ra để bắt cóc tôi. Việc cô làm chẳng liên quan gì đến gia cảnh của tôi, hay tôi có phải là phụ nữ hay không.”

“Cô đúng là còn trẻ, nhưng cô không phải đứa bé hai tuổi, cô hai mươi hai tuổi rồi, phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình đi.”

“Hơn nữa, tôi không thiếu nhân chứng.”

Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.

Tiếng khóc lóc vọng lại từ phía sau.

7

Ngày chủ nợ tín dụng đen tới gõ cửa, chiếc tivi ở phòng khách nhà họ Lâm bị đập thủng một lỗ.

Bố Lâm chắn phía trước, bị phang một gậy vào vai, cả người ngã nhào vào bàn trà, mảnh kính vỡ cắm đầy mặt.

Tiếng hét chói tai của mẹ Lâm vang vọng khắp cả tòa nhà.

Lâm Uyển co rụt trong phòng ngủ, khóa trái cửa.

Bố Lâm được đưa vào viện, gãy xương vai trái, gãy ba chiếc xương sườn.

Sáng sớm hôm sau, mẹ Lâm xuất hiện trước cổng công ty.

Chương trước Chương tiếp
Loading...