Một Triều Hai Hậu

Chương 1



Trên đường đến chùa cầu phúc cho Thái tử — thanh mai trúc mã của ta — ta đã cứu Tĩnh vương Lý Nghiễn đang bị trọng thương.

Một nữ tử cứu một nam tử, trong chốc lát lời đồn nổi lên khắp nơi.

Phụ thân nổi giận, muốn ta dùng dải lụa trắng tự kết liễu.

Bệ hạ biết chuyện, trực tiếp ban hôn cho ta và Lý Nghiễn.

Thái tử hay tin, nhất thời nóng ruột, ngã ngựa mà hoăng.

Lý Nghiễn giành được thiên hạ, ta cũng nhận mệnh làm hoàng hậu của hắn, cả đời không phạm sai lầm.

Nhưng hắn lại oán ta.

Hắn nạp tiểu muội của ta vào cung, phong nàng ta làm Tây cung Hoàng hậu.

Một triều có hai hậu, ta thành trò cười trong thiên hạ.

Thậm chí trước khi băng hà, hắn còn hại ta một vố.

“Trân Nhi nên làm Thái hậu, có thể buông rèm nhiếp chính.”

“Thôi Mật… ban chết, chôn theo trẫm trong phi lăng.”

Hắn muốn nắm tay ta.

Ta nhíu mày tránh đi.

Hắn thở dài:

“Đây là quả đắng do chính nàng tự chuốc lấy.”

“Năm đó, nàng vốn không nên cứu trẫm.”

Hóa ra hắn vẫn canh cánh chuyện năm xưa.

Ta bật cười, cũng hiểu ra tất cả.

Vậy nên khi trở lại năm ấy, ta không cứu hắn nữa.

Mối nhân quả này, ta không muốn dính vào.

01

Một tiếng chuông chùa vang lên, kéo ý thức của ta tỉnh lại.

Mở mắt nhìn quanh, nơi này không phải cung điện quen thuộc.

Mà là trước tượng Phật.

Bên cạnh là tỳ nữ đang vội vàng bước vào.

“Có một nam tử toàn thân đầy máu ngã ngoài sân viện của chúng ta.”

A Hòa hỏi:

“Tiểu thư, có cứu không?”

Ta chỉ ngẩn ra trong thoáng chốc.

Sau đó lập tức lắc đầu.

“Không cứu.”

Cảnh tượng này…

Ta biết mình đã trọng sinh.

Hơn nữa còn trở về điểm bắt đầu của đoạn nghiệt duyên ấy.

“Tiểu thư, thật sự không cứu sao?”

A Hòa vẫn không hiểu.

Nàng theo ta từ nhỏ, biết ta vốn là người mềm lòng lương thiện nhất.

Nhưng một ta lương thiện như thế, đã chết từ kiếp trước trong thâm cung u tối rồi.

Cách một đời thù hận.

Ta không muốn cứu nữa.

Huống chi…

Ta ngẩng đầu nhìn tượng Phật.

Trong lòng bỗng bình tĩnh đến lạ.

“Không cứu.”

“Sống chết nhân quả của người khác, hà tất phải dính vào.”

Cứ để người mà hắn ngày nhớ đêm mong đi cứu hắn đi.

Quả đắng này.

Ta không nhận nữa.

Cầu xong quẻ trước tượng Phật, ta liền cùng A Hòa rời đi từ cửa hông.

Ta không liếc nhìn người ngã ngoài cửa lấy một lần.

Trực tiếp hồi phủ.

Khoảnh khắc nhìn thấy mẫu thân và huynh trưởng, mắt ta đỏ lên.

“Mẫu thân, ca ca…”

Quay đầu thấy ta, mẫu thân và huynh trưởng đều hoảng hốt.

Một người lau nước mắt cho ta.

Một người dịu giọng hỏi:

“Sao thế này?”

“Bị ai bắt nạt à? Là ai? Ca ca thay muội trút giận.”

Cảnh tượng ấm áp như vậy.

Ta đã mấy chục năm chưa được thấy.

Kiếp trước, mẫu thân và huynh trưởng cũng vì bị ta liên lụy mà…

Ta bình tĩnh lại một lúc mới nói:

“Không có gì, chỉ là lâu rồi không gặp, con nhớ mẫu thân và ca ca.”

Huynh trưởng rất nhạy bén.

Huynh ấy nhíu mày nhìn phía sau ta.

“Có phải Trân Nhi lại nói gì rồi không?”

“Ta đã nói từ lâu rồi, mẫu thân của nàng ta dám làm ra chuyện tráo đổi hài tử thì gốc rễ đã hỏng, nàng ta tự nhiên cũng chẳng thể lớn lên thành người tốt đẹp gì.”

Mẫu thân thở dài.

“Là lỗi của mẫu thân.”

“Mẫu thân nghĩ dù sao cũng là đứa trẻ mình nuôi lớn.”

Huynh trưởng tiếp lời:

“Mẫu thân, Trân Nhi là do nhà ta nuôi lớn, từ nhỏ chưa từng chịu khổ. Còn Mật Nhi thì sao? Muội ấy mới là máu mủ ruột thịt của chúng ta.”

Huynh trưởng vẫn luôn không thích Thôi Trân.

Từ sau khi phát hiện nàng ta là đứa bị tráo đổi, nàng ta hành xử càng ngày càng vô lễ.

Nàng ta hãm hại thân muội của huynh ấy, còn nửa đêm xông vào thư phòng của huynh ấy.

Những chuyện này, vốn dĩ huynh ấy không muốn nói ra để làm tổn thương tình thân trong nhà.

Nhưng một muội muội như vậy, huynh ấy thật sự không muốn nhận nữa.

“Vậy đi, mấy hôm nữa đưa nàng ta đến biệt phủ ở. Sau đó chọn cho nàng ta một hôn sự tốt, cũng coi như đã làm tròn trách nhiệm của mẫu thân rồi.”

Ta không ngăn cản.

Kiếp trước, ta từng ngăn lại.

Kết quả thì sao?

Thôi Trân hận ta.

Cũng hận thấu mẫu thân và huynh trưởng.

Hại ta, giết chí thân của ta, nàng ta chẳng hề nương tay.

Lời huynh trưởng nói là đúng.

Có vài kẻ sinh ra đã mang trái tim đen tối.

Khi ta trở về viện, có người gọi ta lại.

Là Thôi Trân.

Nàng ta do dự mở miệng:

“Mật tỷ tỷ, nếu có một người toàn thân đầy máu ngã trước cửa tỷ…”

“Tỷ có cứu không?”

Ta suýt nữa không nhịn được mà bật cười.

Xem ra, người lương thiện mà Lý Nghiễn ngày nhớ đêm mong cũng vẫn chưa cứu hắn.

Vết thương kia tuy không chí mạng.

Nhưng kéo dài từng ấy canh giờ.

Không biết có để lại di chứng gì không.

Thôi Trân thấy ta không đáp, trong mắt hiện vẻ bất mãn.

“Mật tỷ tỷ, tỷ…”

“Nên cứu.”

Ta chỉ đáp hai chữ.

Nên cứu.

Nên là nàng ta đi cứu.

Thôi Trân như có điều suy nghĩ rồi rời đi.

Sau đó A Hòa nói, nàng nhìn thấy nha hoàn trong viện của nhị tiểu thư ra khỏi phủ.

“Bóng lưng của Tiểu Nguyệt rất giống nhị tiểu thư.”

Giống?

E là chính nàng ta.

Ta không để ý nữa, tắt đèn đi ngủ.

Nhưng sau canh ba.

Một tiếng thở dài rơi bên tai ta.

Giọng nói ấy âm u cất lên:

“Nên cứu?”

“Phu nhân của ta, vậy vì sao nàng không cứu vi phu?”

02

Kiếp trước, ta đến chùa Tĩnh An cầu phúc cho người trong lòng, tiện tay cứu Lý Nghiễn đang bị trọng thương.

Khi ấy, trong tay hắn nắm một chiếc khăn.

Trông rất quen mắt.

Nhưng ta sốt ruột vì mạng người, không nhận ra chiếc khăn ấy là của Thôi Trân.

Cũng không nhận ra hắn là Tĩnh vương Lý Nghiễn.

Vì lo cho danh tiết, chuyện này vốn không truyền ra ngoài.

Chỉ có ta, hắn, A Hòa và Thôi Trân biết.

Nhưng chưa đến ba ngày.

Khắp kinh thành đều truyền chuyện ta cứu hắn.

Một việc thiện, lại trở thành tai họa của ta.

Nếu là anh hùng cứu mỹ nhân, mọi người chẳng qua chỉ cười cho qua.

Nhưng cố tình lại là nữ tử cứu nam tử.

Lời đồn nổi lên khắp nơi, không ngoài việc cho rằng nữ tử nhất định đã mất đi trong sạch.

Phụ thân nổi giận.

Muốn ta dùng dải lụa trắng tự kết liễu.

Là mẫu thân và huynh trưởng liều chết ngăn lại.

Ta vừa hoảng vừa hối hận.

Ngất đi, mê man suốt bảy ngày.

Khi tỉnh lại, mẫu thân tiều tụy đầy mặt.

Bà nói, trong bảy ngày đó đã xảy ra ba chuyện.

“Bệ hạ biết con cứu Tĩnh vương, đặc biệt ban hôn.”

“Thái tử đại thắng nơi biên cảnh, ít ngày nữa sẽ hồi kinh. Chuyện… cầu hôn, Hoàng hậu đã đồng ý, nhưng người được chỉ là Trân Nhi.”

“Thái tử biết mọi chuyện trong kinh, nhất thời sơ suất, ngã ngựa. Hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh.”

Ta phun ra một ngụm máu.

Vùng vẫy muốn đứng dậy.

Mẫu thân khóc lóc giữ ta lại.

“Mật Nhi! Con không đi được!”

“Thánh chỉ đã ban, ván đã đóng thuyền rồi.”

Ta đau buồn đến tột cùng.

Gần như mất nửa cái mạng.

Mẫu thân biết tâm ý của ta.

Chương tiếp
Loading...