Mỹ Nhân Xà Trùng Sinh
Chương 5
Ánh mắt tham lam của bà ta khóa chặt trên người tôi: “Cơ thể của cô tốt hơn cơ thể của mụ ta nhiều.”
Tôi sững người.
Thầy pháp liếm đôi môi khô nứt nẻ: “Cô để tôi nhập vào cơ thể, tôi sẽ tha cho con gái cô, thấy sao?”
Bà ta giơ tay ra, lòng bàn tay hiện lên một phù văn màu đỏ như máu, tỏa ra mùi hôi thối thối rữa.
“Cô có ba giây để suy nghĩ.”
“Ba…”
Tôi cúi đầu nhìn luồng sương màu hồng cuộn trào trong bình thủy tinh.
“Hai…”
Lại nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Doanh Doanh đang nằm trên giường.
“Một…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt mụ thầy pháp.
“Tôi đồng ý.”
Bà ta cười cợt: “Lựa chọn sáng suốt đấy.”
Mụ giơ tay về phía tôi, phù văn trong lòng bàn tay đột ngột sáng bừng lên, hóa thành vô số những sợi chỉ đỏ như máu quấn lấy cổ tay tôi.
Những sợi chỉ đó như có sinh mệnh, chui tọt vào da thịt tôi, men theo mạch máu leo dần lên trên. Cơn đau dữ dội khiến tôi suýt chút nữa không đứng vững.
“Đừng giãy giụa…” Giọng nói của thầy pháp mang theo sự hưng phấn điên cuồng, “Nhanh thôi là xong rồi, cơ thể của đại tiểu thư nhà họ Lâm, sắp trở thành của tao rồi…”
Nhưng đúng lúc này, một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Ngay giây phút những sợi chỉ đỏ chui vào cơ thể tôi, chúng giống như bị lửa thiêu, lập tức bật ngược trở lại.
Thầy pháp hét lên thảm thiết, lùi lại liên tục, trên bàn tay bốc lên khói đen.
“Chuyện gì thế này?!”
Bà ta trợn tròn mắt nhìn bàn tay tôi, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Tôi cúi xuống nhìn, ở những chỗ bị sợi chỉ chui vào, thoang thoảng phát ra một vầng sáng màu vàng nhạt.
Ánh sáng đó càng lúc càng chói, lan từ cổ tay lên cả cánh tay, rồi từ cánh tay lan ra toàn thân.
Mụ thầy pháp chỉ tay vào tôi, giọng run lẩy bẩy: “Trên người cô giấu bùa hộ mệnh… Đó không phải là loại bùa bình thường! Ai cho cô, rốt cuộc cô là người thế nào?!”
Tôi vô thức đưa tay sờ vào túi áo tìm tấm bùa.
Đó là di vật mẹ để lại cho tôi.
Năm tôi mười tám tuổi, mẹ qua đời. Trước lúc lâm chung, bà giao tấm bùa này cho tôi, chỉ dặn một câu duy nhất: “Ngọc An, khi nào con gặp nguy hiểm tột độ, hãy đốt tấm bùa này đi, nó sẽ giúp con giải quyết mọi rắc rối.”
Tôi vẫn luôn nghĩ đó chỉ là lời chúc phúc của mẹ, không ngờ nó thực sự có linh tính.
“Mẹ… là mẹ…” Tôi lẩm bẩm.
Thảo nào tôi có thể đột ngột nghe hiểu tiếng rắn, cũng nghe được tiếng lòng của Phó Kinh Xuyên. Hóa ra mẹ vẫn luôn ở bên bảo vệ tôi.
Dù bà không còn nữa, tình yêu của bà chưa bao giờ rời xa.
Nhìn ánh sáng vàng trên người tôi ngày càng rực rỡ, biểu cảm trên mặt mụ thầy pháp càng trở nên méo mó đáng sợ.
“Không… không thể nào… Lâm Ngọc An làm sao có thể giữ bùa hộ mệnh của Thiên sư? Phó Kinh Xuyên chưa bao giờ nói với tao chuyện này!”
Mụ thầy pháp lùi lại một bước, đụng trúng tế đàn, nến trên đó đổ rạp xuống đất.
“Cô… cô định làm gì?”
Tôi bước đến trước mặt bà ta, gằn từng chữ: “Bà và gia đình Phó Kinh Xuyên là lũ sài lang cấu kết với nhau, các người không đáng tồn tại trên thế giới này nữa.”
Chưa để thầy pháp kịp phản ứng, tôi cầm nến lên và châm lửa đốt tấm bùa.
Ánh sáng vàng bùng nổ, hóa thành vô số xiềng xích ánh sáng phóng ra tứ phía bủa vây lấy mụ thầy pháp.
Bà ta hét thảm một tiếng, định quay người bỏ chạy nhưng xiềng xích đã trói chặt tay chân, cổ và toàn bộ cơ thể.
Chỉ trong tích tắc, bà ta hóa thành một làn khói đen.
Giây tiếp theo, làn sương màu hồng trong bình thủy tinh bay vọt ra ngoài.
Lúc này điện thoại tôi dồn dập reo lên, giọng nói mừng rỡ của bảo mẫu truyền vào tai: “Ngọc An ơi, Doanh Doanh tỉnh rồi, Doanh Doanh tỉnh rồi!”
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Tôi bước ra khỏi xưởng hoang, phía chân trời đã hửng sáng.
Ánh nắng ban mai rọi vào người tôi, ấm áp vô cùng.
Tôi lái xe về nhà, Doanh Doanh đang ngồi trên giường húp cháo.
Nhìn thấy tôi, con bé bỏ bát xuống, nhào vào lòng tôi: “Mẹ! Con vừa mơ một giấc mơ dài lắm, con mơ thấy có rất nhiều người đuổi theo con, con sợ lắm…”
Tôi ôm chặt lấy con, khóc òa lên như một đứa trẻ: “Không sợ nữa, không sợ nữa, có mẹ đây rồi, mẹ sẽ không để ai làm hại con nữa đâu.”
Một tuần sau, mọi chuyện đã ngã ngũ.
Đám họ hàng của Phó Kinh Xuyên, vì tội tự ý xâm nhập nhà dân, có ý đồ chiếm đoạt tài sản, tất cả đều bị cảnh cáo nghiêm trọng.
Tôi cũng nhờ luật sư khởi kiện, đòi lại toàn bộ những khoản lợi ích đã ban phát cho bọn họ trước đây.
Lưu Quế Lan bị cảnh sát bắt giữ vì nghi ngờ có liên quan đến âm mưu giết người.
Bà ta ở trong trại tạm giam vẫn còn gào thét: “Con trai tôi sẽ đến cứu tôi! Con trai tôi sẽ cứu tôi!”
Nhưng bà ta không biết, con trai bà ta chẳng bao giờ cứu được bà ta nữa.
Phó Kinh Xuyên thực sự vì cường độ nghiên cứu quá lớn nên tìm cách bỏ trốn, kết cục bị xe cán chết.
Thẩm Nhược Đường thì vẫn kẹt trong cơ thể con lợn nái kia, tiếp tục công cuộc phối giống.
“Con lợn này đẻ mắn thật,” chú tôi cười hề hề trong điện thoại: “Đã phối mười mấy lứa rồi, lợn con sinh ra con nào con nấy chắc nịch.”
Còn Điềm Điềm mang thân xác của Phó Kinh Xuyên thì bị nhốt trong phòng giám hộ đặc biệt của viện tâm thần phía nam thành phố.
Nó ngày nào cũng la hét, đập phá, chửi rủa, nhưng chẳng ai tin nó là Điềm Điềm.
Tất cả đều cho rằng Phó Kinh Xuyên đã phát điên.
Một tháng sau, tôi dẫn Doanh Doanh ra mộ mẹ.
Trên bia mộ, nụ cười của mẹ vẫn hiền từ như trước.
Tôi quỳ trước mộ, kể cho bà nghe toàn bộ những chuyện xảy ra trong thời gian qua.
“Mẹ, cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn bảo vệ con.”
Doanh Doanh cũng học theo tôi quỳ xuống, giọng trẻ con non nớt vang lên: “Bà ngoại ơi,
cháu cảm ơn bà đã bảo vệ mẹ con cháu ạ.”
Cơn gió thoảng qua, nhành hoa trước bia mộ khẽ đung đưa.
Tôi biết, đó là lời đáp lại của mẹ.
Con người sống một đời khó tránh khỏi gặp phải đủ hạng người xấu xa. Trước kia có mẹ bảo vệ tôi.
Từ nay về sau, tôi sẽ lau sáng đôi mắt, tự bảo vệ chính mình và bảo vệ con gái.
Nếu còn kẻ nào có ý đồ làm hại mẹ con tôi, tôi sẽ cho tất cả bọn chúng biết—
Tôi không phải là kẻ dễ trêu vào đâu.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎