Ngân Hàng Đòi Lại Tiền Sau 10 Nă M Chuyển Nhầm

Chương 5



Tôi bình tĩnh lên tiếng với đầu dây bên kia.

Phía bên kia điện thoại, lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

Đủ năm giây.

Người phụ nữ đó lúc này mới lại cất giọng, nhưng đã không còn dịu dàng như vừa rồi nữa, mà tràn đầy cảnh giác và hoảng loạn.

“Cô… cô là ai?”

“Tôi là vợ của A Phong, Văn Tĩnh.”

Tôi từng chữ từng chữ nói.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên một tiếng kinh hô ngắn ngủi.

Ngay sau đó là một trận luống cuống, như thể điện thoại đã rơi xuống đất.

Rất nhanh, cuộc gọi bị cúp.

Trong phòng khách, lại trở về sự yên lặng chết chóc.

Tôi nhẹ nhàng đặt điện thoại trở lại bàn trà.

Rồi nhìn về phía Từ Phong.

Đầu anh ta cúi thật sâu giữa hai đầu gối, không dám nhìn tôi.

“Còn gì muốn nói nữa không?” tôi hỏi.

“Tôi… tôi với cô ta, thật sự không có gì.”

Giọng anh ta yếu ớt đến mức như tiếng muỗi vo ve.

“Chúng tôi chỉ… chỉ là nói chuyện khá hợp.”

“Cô ấy rất hiểu tôi, rất hiểu áp lực của tôi.”

“Tôi thật sự, không làm chuyện gì có lỗi với cô.”

Đến lúc này, anh ta vẫn còn biện minh.

Tôi cười.

Nụ cười mang theo vài phần bi thương.

“Từ Phong.”

“Vấn đề lớn nhất của anh, không phải là yếu đuối, cũng không phải là ngu ngốc.”

“Mà là vừa tham lam, vừa hèn nhát.”

“Anh vừa muốn cuộc sống an nhàn mà tôi đã bỏ ra mười năm phấn đấu mới có được, lại vừa không gánh nổi rủi ro đi kèm.”

“Cho nên, anh tự tìm cho mình một đường lui.”

“Thơ Nhã này, chính là đường lui của anh.”

“Nếu tôi thắng kiện, anh có thể yên tâm thoải mái mà tiếp tục làm ông nhà giàu của anh.”

“Nếu tôi thua, anh có thể lập tức cắt đứt với tôi, quay người lao vào lòng cô ta, thậm chí biết đâu còn có thể vì ‘đại nghĩa diệt thân’ mà nhận được một khoản thưởng không nhỏ từ phía ngân hàng.”

“Tôi nói đúng chứ?”

Mỗi câu tôi nói ra, đều như một con dao mổ, chính xác rạch toạc góc tối tăm, bẩn thỉu nhất trong lòng anh ta.

Cơ thể Từ Phong bắt đầu run lên dữ dội.

Anh ta đột ngột ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt, biểu cảm méo mó.

“Không phải! Không phải như vậy!”

Anh ta bò tới, muốn nắm lấy tay tôi.

Tôi ghê tởm tránh sang bên.

“Tĩnh Tĩnh, em tin anh! Anh chưa bao giờ nghĩ như thế!”

“Anh chỉ là nhất thời hồ đồ! Áp lực của anh quá lớn rồi!”

“Anh chỉ muốn tìm một người để nói chuyện thôi!”

“Người anh yêu là em! Anh yêu cái gia đình này mà!”

Anh ta khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, như một đứa trẻ bất lực.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn nôn.

“Cất bộ lời lẽ đó của anh đi.”

Giọng tôi không hề có chút ấm áp nào.

“Từ lúc anh quyết định cấu kết trong ngoài với người của ngân hàng, từ lúc anh quyết định phản bội tôi.”

“Chúng ta, xong rồi.”

Nói xong, tôi đứng dậy, không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.

Tôi đi vào phòng làm việc, lấy ra một xấp giấy đã chuẩn bị từ lâu.

Trở lại phòng khách, tôi ném nó lên bàn trà trước mặt Từ Phong.

“Đây là gì?” Anh ta ngừng khóc, hỏi trong mờ mịt.

“Đơn ly hôn.”

Tôi nói.

“Tôi đã ký tên rồi.”

Cơ thể Từ Phong như bị sét đánh trúng, chợt cứng đờ.

Anh ta không thể tin nổi nhìn tôi, rồi lại nhìn xấp giấy thỏa thuận đó.

“Ly… ly hôn?”

Giọng anh ta đầy sợ hãi và khó hiểu.

“Tại sao? Chỉ vì chuyện này thôi à?”

“Chỉ vì tôi nói chuyện với người phụ nữ khác nhiều thêm mấy câu?”

“Văn Tĩnh, em không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Suốt mười một năm này, tôi đã cùng em chịu bao nhiêu khổ cực! Cái nhà này, tôi cũng có công lao!”

“Bây giờ em có tiền rồi, là muốn đá tôi ra ngoài sao?!”

Anh ta bắt đầu dùng đạo đức để trói buộc tôi.

Đổ hết mọi sai lầm lên sự “tàn nhẫn” của tôi.

“Công lao?”

Tôi như vừa nghe thấy trò cười buồn cười nhất thế kỷ.

“Từ Phong, anh tự hỏi lương tâm mình đi.”

“Nếu mười năm trước, không phải tôi kiên quyết đi ngân hàng làm giấy xác nhận kia, anh có đi không?”

“Nếu không phải tôi quyết đoán, lập tức mua nhà, anh có làm không?”

“Suốt mười năm qua, mười căn nhà cho thuê, quản lý, nộp thuế, việc nào là anh làm?”

“Khi ngân hàng tìm đến tận cửa, là tôi đứng ra cãi lý với bọn họ, anh đang làm gì? Anh đang mềm chân ở phía sau!”

“Khi giấy triệu tập của tòa án tới, là tôi đang tìm luật sư, tích cực ứng kiện, anh đang làm gì? Anh đang mượn rượu giải sầu, tính xem làm sao đầu hàng!”

“Bây giờ, anh còn có mặt mũi mà nói với tôi về công lao sao?”

Giọng tôi càng lúc càng lạnh, càng lúc càng lớn.

Mỗi một chữ, đều như một cái búa nặng nề, hung hăng nện lên lòng tự trọng của Từ Phong.

Bị tôi hỏi đến cứng họng, sắc mặt anh ta từ trắng chuyển đỏ, rồi lại từ đỏ chuyển xanh.

“Tôi…”

Anh ta muốn cãi lại, nhưng không tìm ra được bất kỳ lý do phản bác nào.

“Trên thỏa thuận viết rất rõ ràng.”

Tôi chỉ vào tập giấy đó.

“Căn nhà mà sau khi kết hôn chúng ta cùng ở, thuộc về anh.”

“Tôi sẽ đưa thêm cho anh năm triệu tiền mặt.”

“Xem như là, mua đứt tình nghĩa vợ chồng mười một năm của chúng ta.”

“Ký tên đi.”

“Sáng mai, chúng ta sẽ đến cục dân chính.”

Từ Phong ngẩn ngơ nhìn bản thỏa thuận đó.

Một căn nhà, năm triệu tiền mặt.

Đối với một người bình thường mà nói, đây đã là phí chia tay trên trời rồi.

Đủ để nửa đời sau của anh ta cơm áo không lo.

Nhưng tôi biết, anh ta sẽ không thỏa mãn.

Bởi vì anh ta biết, thứ tôi đang có, gấp hàng chục lần số tiền này.

Quả nhiên.

Anh ta ngẩng đầu lên, trong mắt đã không còn sự hoảng hốt ban nãy, thay vào đó là một loại tham lam và oán độc bị đè nén.

“Văn Tĩnh.”

Anh ta nói từng chữ một.

“Em đừng hòng.”

“Tôi sẽ không ly hôn.”

“Những tài sản này, là tài sản chung trong hôn nhân của chúng ta.”

“Nếu muốn ly, cũng được.”

“Tôi muốn một nửa.”

9

“Một nửa?”

Tôi nhìn Từ Phong, như thể lần đầu tiên mới quen biết anh ta.

Trên mặt anh ta, đã không còn vẻ nhu nhược và ôn hòa ngày trước nữa.

Thay vào đó, là một sự tham lam trần trụi, không hề che giấu.

Rốt cuộc anh ta cũng để lộ ra bộ mặt thật nhất của mình.

“Đúng, một nửa.”

Anh ta đứng dậy, như thể làm vậy có thể tăng thêm cho mình chút tự tin.

“Văn Tĩnh, chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”

“Căn cứ theo luật hôn nhân, mười căn nhà mang tên em, bất kể đăng ký dưới tên ai, đều thuộc tài sản chung trong hôn nhân.”

“Hiện giờ những căn nhà đó có giá trị bao nhiêu, em rõ hơn tôi.”

“Một trăm triệu, còn nhiều hơn.”

“Tôi muốn một nửa, năm mươi triệu, hợp tình hợp lý, cũng hợp pháp.”

Anh ta vậy mà lại nói luật với tôi.

Thật nực cười.

“Từ Phong, anh có phải đã quên rồi không?”

Tôi nhắc anh ta.

“Mười căn nhà đó, là tôi dùng tài sản cá nhân trước hôn nhân mua trả một lần.”

“Khoản ‘tặng cho’ tám triệu hai trăm sáu mươi nghìn đó, là phát sinh sau khi chúng ta kết hôn, nhưng nguồn gốc của nó là được chuyển vào tài khoản cá nhân của tôi.”

“Về mặt pháp luật, rốt cuộc phải định nghĩa nó thế nào, e là còn đáng bàn.”

“Đáng bàn?”

Từ Phong cười lạnh một tiếng, như thể đã túm được điểm yếu gì của tôi.

“Văn Tĩnh, cô đừng quên, số tiền đó, hiện giờ ngân hàng đã xác định là ‘chiếm hữu không có căn cứ’!”

“Nó căn bản không phải là ‘tặng cho’ hợp pháp!”

“Nói cách khác, chúng ta đã cùng chiếm hữu số tiền này của ngân hàng, rồi dùng nó để đầu tư sinh lời.”

“Lợi nhuận sinh ra từ hành vi đó, đương nhiên, thuộc tài sản chung của vợ chồng chúng ta!”

“Cho nên, tôi chia một nửa, là thiên kinh địa nghĩa!”

Anh ta nói năng đầy lý lẽ, logic rõ ràng.

Tôi suýt nữa đã vỗ tay cho anh ta rồi.

Xem ra, trong khoảng thời gian này, anh ta chắc hẳn đã được cái gã quản lý ngân hàng tên Thơ Nhã “phổ cập” không ít kiến thức pháp luật.

Bọn họ từ lâu đã bày sẵn cho tôi một cái bẫy liên hoàn.

Đầu tiên là khuyên tôi hòa giải, thừa nhận “chiếm hữu không có căn cứ”, để tôi trả tiền lại cho ngân hàng.

Nếu tôi không chịu.

Bọn họ sẽ xúi giục Từ Phong, lấy cớ “tài sản chung trong hôn nhân”, kiện ly hôn với tôi, chia đi một nửa gia sản.

Bất kể tôi chọn thế nào, bọn họ đều chỉ có lãi chứ không lỗ.

Hay cho một chiêu một mũi tên trúng hai con chim.

“Cho nên, anh là nhất định muốn trở mặt với tôi rồi?” Tôi hỏi.

“Là cô ép tôi trước!”

Sắc mặt Từ Phong trở nên có phần dữ tợn.

“Văn Tĩnh, tôi không muốn đi đến bước đó.”

“Tôi cho cô cơ hội cuối cùng.”

“Hoặc là, bây giờ cô đi hòa giải với ngân hàng, chúng ta trả tiền lại, tiếp tục sống tử tế với nhau.”

“Hoặc là, chúng ta ra tòa gặp nhau.”

“Không chỉ là vụ ly hôn, còn có vụ kiện với ngân hàng.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ ra làm nhân chứng trước tòa, nói với thẩm phán rằng, lúc đầu khi chúng ta nhận được khoản tiền đó, cả hai chúng ta đều biết rõ, đó chính là một khoản tiền phi nghĩa!”

“Là cô, Văn Tĩnh, là cô tham lam không biết đủ, nhất định muốn giữ lại khoản tiền này!”

“Tôi muốn để thẩm phán biết, ngay từ đầu cô đã là chiếm đoạt với ác ý!”

Đây là uy hiếp.

Một lời uy hiếp trần trụi, đến từ người chồng đã chung chăn gối với tôi suốt mười một năm.

Anh ta muốn đứng về phía ngân hàng, đi làm nhân chứng bất lợi.

Chỉ để có thể xé thêm từ người tôi nhiều thịt hơn.

Trái tim tôi, hoàn toàn lạnh đi.

“Nói xong chưa?”

Tôi nhìn anh ta, hơi ấm cuối cùng trong ánh mắt cũng biến mất.

“Nói xong rồi.”

“Được.”

Tôi gật đầu.

Sau đó, ngay trước mặt anh ta, tôi lấy từ trong túi ra một thứ.

Một chiếc máy ghi âm màu đen, trông rất bình thường.

Tôi nhấn nút phát.

Từng câu từng chữ Từ Phong vừa nói, đều từ chiếc máy ghi âm nhỏ bé đó, truyền ra rõ ràng.

“…Tôi muốn một nửa, năm mươi triệu, hợp tình hợp lý, cũng hợp pháp.”

“…Chúng ta đã cùng chiếm hữu số tiền này của ngân hàng…”

“…Đến lúc đó, tôi sẽ ra làm nhân chứng trước tòa, nói với thẩm phán… là cô tham lam không biết đủ, nhất định muốn giữ lại khoản tiền này…”

Trong phòng khách, vang vọng tiếng nói tham lam và độc địa của chính anh ta.

Sắc mặt Từ Phong, trong nháy mắt trắng bệch.

Anh ta như nhìn thấy ma, chết trân nhìn chằm chằm vào chiếc máy ghi âm trong tay tôi.

“Cô… cô ghi âm rồi?”

Giọng anh ta run đến không ra hình dáng.

“Không chỉ tôi đã ghi âm.”

Tôi tắt máy ghi âm, bỏ nó trở lại vào túi.

“Tôi còn quay video nữa.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng đó lên.

Sau đó, xoay màn hình về phía anh ta.

Trên màn hình chính là hình ảnh thời gian thực của phòng khách nhà tôi.

Cũng ghi lại rõ ràng toàn bộ những gì vừa xảy ra.

Tham lam trên mặt anh ta, vẻ dữ tợn méo mó trong biểu cảm, bộ mặt xấu xí lúc nói chuyện của anh ta.

Rõ ràng từng ly từng tí.

“Từ Phong.”

Tôi đứng trước mặt anh ta, cúi đầu nhìn xuống.

Người đàn ông này, trước bằng chứng sắt như núi, đã hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta mềm nhũn ngồi bệt trên sofa, như một đống bùn nhão.

“Bây giờ, tôi cho anh hai lựa chọn.”

“Thứ nhất, ký vào bản thỏa thuận ly hôn này, cầm lấy căn nhà và năm triệu tệ của anh, biến khỏi thế giới của tôi, biến mất sạch sẽ.”

“Thứ hai, chúng ta gặp nhau ở tòa.”

“Tôi sẽ đưa đoạn ghi âm và video này, làm bằng chứng, nộp cho tòa.”

“Không chỉ là tòa án xử ly hôn, mà còn cả tòa án của vụ ngân hàng đó.”

“Tôi muốn cho tất cả mọi người xem, anh, Từ Phong, rốt cuộc là một người đàn ông như thế nào.”

“Một người vì tiền, không tiếc tống tiền chính vợ mình, thậm chí không tiếc cấu kết với người ngoài, làm chứng giả.”

“Đến lúc đó, anh đoán xem, thẩm phán sẽ tin lời khai của anh chứ?”

“Anh đoán xem, năm triệu tệ ‘hợp lý hợp pháp’ của anh, còn có lấy được không?”

“Anh đoán xem, sau này anh còn làm sao ngẩng đầu sống ở thành phố này?”

Từng chữ tôi nói ra, đều như một con dao lạnh băng, đâm vào phòng tuyến đã sớm tan vỡ của anh ta.

Toàn thân anh ta run như cầy sấy.

Môi tái xanh, không thốt ra nổi một chữ.

Sợ hãi, như thủy triều, nhấn chìm toàn bộ lòng tham và toan tính của anh ta.

Tôi đẩy lại bản thỏa thuận ly hôn cùng một cây bút đến trước mặt anh ta.

“Ký đi.”

Tôi chỉ nói một chữ.

Từ Phong ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn tôi.

Trong ánh mắt anh ta, có sợ hãi, có hối hận, có không cam lòng.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều hóa thành một mảnh chết lặng.

Anh ta biết, anh ta thua rồi.

Thua đến thất bại thảm hại.

Anh ta run rẩy đưa tay, cầm lấy cây bút đó.

10

Đầu bút chạm xuống mặt giấy, phát ra tiếng sột soạt.

Trong phòng khách yên tĩnh, nghe như khúc bi ai của một cuộc hôn nhân dài đằng đẵng.

Từ Phong ký xuống tên mình.

Nét chữ xiêu vẹo ngoằn ngoèo, như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực trên người.

Ký xong, anh ta ném bút đi, cả người ngã vật lên sofa, như thể linh hồn đã bị rút mất.

Tôi cầm bản thỏa thuận lên, liếc nhìn một cái.

Xác nhận không sai sót, tôi bỏ nó vào túi.

“Sáng mai chín giờ, cổng cục dân chính, đừng đến muộn.”

Tôi bỏ lại câu đó, không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, quay người trở về phòng.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi tựa lưng vào cánh cửa, lúc đó mới cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm.

Cuộc đối đầu vừa rồi, nhìn bề ngoài có vẻ tôi luôn áp đảo, ung dung ứng phó.

Nhưng thực tế, tim tôi cũng luôn treo lơ lửng nơi cổ họng.

Đó là người đàn ông tôi đã yêu mười một năm.

Tự tay xé toạc bộ mặt xấu xí nhất, không chịu nổi nhất của anh ta ra, rồi hung hăng đạp dưới chân.

Cảm giác này, không hề sảng khoái.

Chỉ có một nỗi bi ai và ghê tởm thấm tận xương tủy.

-HẾT-

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...