Ôm Con Đến Cửa Tập Đoàn Đòi Cha
Chương 2
“Cô gọi báo cho anh ta, con trai anh ta đang ở đây.”
“Nếu trong vòng mười phút nữa anh ta không xuống.”
“Tôi sẽ bế con trai anh ta ngồi lỳ trước cửa tòa nhà.”
“Đợi đến khi tất cả truyền thông kéo đến.”
Sắc mặt cô tiếp tân thay đổi hoàn toàn.
Từ khinh miệt, chuyển sang chấn động, rồi đến vài phần hoảng loạn.
“Cô… cô ơi, chuyện đùa này không thể nói lung tung được đâu!”
“Cô nhìn tôi giống đang đùa lắm sao?”
Tôi vén chiếc chăn nhỏ quấn quanh đứa bé, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào.
Khuôn mặt ấy tuy còn non nớt, nhưng giữa hàng lông mày và ánh mắt đã loáng thoáng hiện lên những đường nét sắc sảo.
Giống hệt người đàn ông tên Cố Dữ Châu mà tôi thấy trên tạp chí tài chính đến bảy phần.
Cô tiếp tân hít một ngụm khí lạnh.
Không dám chậm trễ thêm một giây, cô ta lập tức nhấc điện thoại nội bộ, giọng run rẩy báo cáo lên trên.
Bầu không khí trong các văn phòng xung quanh lập tức trở nên căng thẳng.
Tất cả những người đi ngang qua đều bắt đầu cố ý hay vô tình nhìn về phía tôi.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
Tôi đứng thẳng lưng, kiên cường như một cây bạch dương.
Tôi không quan tâm đến ánh mắt của họ.
Chỉ biết rằng, tôi nhất định phải thắng.
Đây là cơ hội duy nhất để tôi thoát khỏi cái nhà kia.
Chưa đầy năm phút sau.
Vài vệ sĩ mặc vest đen, đeo tai nghe từ thang máy chuyên dụng lao ra.
Họ nhanh chóng tạo thành một vòng tròn quanh tôi, ngăn cách mọi ánh nhìn tò mò.
Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng, sát khí bừng bừng.
Tên vệ sĩ cầm đầu bước đến trước mặt tôi, hơi cúi người nhưng giọng nói lạnh băng:
“Thưa cô, mời cô đi theo chúng tôi.”
Tôi biết, tôi cược thắng rồi.
Tôi ôm đứa bé, theo họ bước vào chiếc thang máy chuyên dụng tượng trưng cho quyền lực.
Thang máy êm ái đi lên.
Vách kim loại lạnh lẽo phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của tôi và đứa trẻ vô tri vô giác trong lòng.
“Ding.”
Cửa thang máy mở ra.
Trước mắt là một văn phòng tầng thượng rộng lớn đến mức có phần trống trải.
Bên ngoài cửa sổ kính sát đất khổng lồ là toàn cảnh thành phố.
Một người đàn ông, quay lưng về phía tôi, đứng chắp tay trước cửa sổ.
Anh ta mặc bộ vest thủ công cắt may vừa vặn, dáng người cao ngất như cây tùng.
Chỉ một bóng lưng thôi cũng đã tỏa ra áp lực bức người đến nghẹt thở.
Anh ta từ từ quay người lại.
Một khuôn mặt đẹp trai đến cực điểm xuất hiện trước mắt tôi.
Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt.
Ánh mắt sắc lạnh như tảng băng ngàn năm không tan, sắc bén đến mức như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Anh ta chính là Cố Dữ Châu.
Ánh mắt anh ta không dừng lại trên mặt tôi dù chỉ một giây.
Mà nhìn thẳng vào đứa bé trong lòng tôi.
Trong đôi mắt lạnh lẽo ấy, lần đầu tiên xuất hiện vài tia rạn nứt.
Anh ta bước về phía tôi.
Từng bước, từng bước một.
Đế giày da giẫm trên mặt sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng vang giòn giã.
Mỗi một nhịp đều như giẫm lên nhịp tim của tôi.
Cuối cùng anh ta dừng lại trước mặt tôi.
Bóng dáng cao lớn che khuất hoàn toàn cơ thể tôi.
“Cô muốn gì?”
Giọng anh ta còn lạnh hơn cả ánh mắt.
“Tiền? Hay vị trí Cố phu nhân?”
03
Tôi ngẩng đầu đón lấy ánh mắt lạnh lẽo của anh ta.
Không chút sợ hãi.
“Tôi không cần gì cả.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Tôi chỉ cần anh chịu trách nhiệm với đứa bé này.”
Lông mày Cố Dữ Châu hơi nhướng lên.
Có vẻ hơi bất ngờ.
Trợ lý phía sau anh ta lập tức tiến lên một bước, đưa ra một tấm séc.
“Thưa cô, đây là mười triệu tệ.”
“Đủ để cô sống sung sướng cả nửa đời sau.”
“Để đứa bé lại, cô có thể đi.”
Giọng điệu của anh ta giống hệt như đang bố thí cho ăn mày.
Tôi bật cười.
Một nụ cười lạnh lẽo từ tận đáy lòng.
“Tôi đã nói rồi, tôi không cần tiền.”
Tôi nhìn thẳng vào Cố Dữ Châu, gằn từng chữ, vô cùng rõ ràng:
“Thứ nhất, đứa bé này là con trai anh, có thể xét nghiệm ADN bất cứ lúc nào.”
“Thứ hai, nó tên Hứa Nặc, do chị gái tôi là Hứa Thanh sinh ra.”
“Thứ ba, chị tôi ném nó cho tôi rồi tự mình ra nước ngoài rồi.”
“Thứ tư, tôi không có nghĩa vụ, cũng không có khả năng nuôi nấng nó.”
“Nó là trách nhiệm của anh, không phải của tôi.”
Tôi nói xong, cả văn phòng chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Cố Dữ Châu nhìn tôi, trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện ý vị dò xét.
Không còn nhìn như một kẻ gây rắc rối nữa.
Mà là nhìn một… đối thủ.
Anh ta im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ gọi thẳng vệ sĩ ném tôi ra ngoài.
“Hứa Thanh?”
Cuối cùng anh ta cũng mở miệng, trong giọng nói mang theo sự trào phúng.
“Hóa ra là cô ta.”
Xem ra, anh ta chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với chị gái tôi.
Thậm chí, có lẽ sắp quên luôn người này rồi.
Cũng phải thôi.
Người như anh ta, phụ nữ vây quanh nhiều như cá trên sông.
Chị tôi, chẳng qua cũng chỉ là một con cá không mấy nổi bật trong số đó mà thôi.
“Cô muốn tôi chịu trách nhiệm thế nào?” Anh ta hỏi.
“Rất đơn giản.”
Tôi đưa Hứa Nặc trong lòng về phía trước một chút.
“Thằng bé, thuộc về anh.”
“Còn tôi, muốn tự do.”
“Trước khi tôi có đủ khả năng tự lập, anh cần cung cấp cho tôi một nơi ở an toàn, đồng thời lo liệu việc học hành và chi phí sinh hoạt cơ bản cho tôi.”
“Đợi tôi tốt nghiệp đại học, chúng ta ai đi đường nấy, không ai nợ ai.”
Tôi đưa ra điều kiện của mình.
Không phải vì tiền.
Mà là vì cuộc đời của chính tôi.
Tôi không thể cứ thế xách mông đi về được.
Tôi không một xu dính túi, đến việc sinh tồn còn là vấn đề.
Càng đừng nói đến việc hoàn thành việc học.
Cố Dữ Châu, là anh ta khiến tôi rơi vào hoàn cảnh này.
Anh ta có lý do phải cung cấp cho tôi một bàn đạp.
Một bàn đạp để tôi có thể làm lại từ đầu.
Sắc mặt trợ lý phía sau Cố Dữ Châu đã trở nên rất khó coi.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta thấy có người dám mặc cả với sếp mình.
Nhưng Cố Dữ Châu lại cười.
Nụ cười đó rất nhạt, nhưng lại khiến khuôn mặt lạnh băng của anh ta bỗng nhiên bừng sáng.