Phật Đài Khóa Xuân
Chương 3
Nhưng mẫu thân vốn không thích ta.
Lời biện bạch của ta, ở đây sẽ biến thành cãi láo.
Đều vô dụng cả.
Ta lặng lẽ đứng im.
Nước mưa từ vạt váy nhỏ giọt xuống thảm.
Loang lổ một màu u ám, giống như máu thẫm.
Trưởng tỷ thấy sắc mặt ta trắng bệch, cả người ướt sũng.
Rốt cuộc vẫn đau lòng.
“Thôi đừng nói những chuyện này nữa, còn không mau cởi áo ướt ra đi, cẩn thận nhiễm phong hàn.”
08
Ta tắm nước nóng xong.
Trưởng tỷ ngồi dưới ánh đèn, đích thân lau tóc cho ta.
Đối xử với ta vẫn thân thiết như bao năm qua.
Trái lại, mẫu thân giống như để che mắt ai đó, lên tiếng giải thích.
Trưởng tỷ bệnh nặng, sáng nay thậm chí còn thổ huyết.
Y tăng hết cách.
Kinh động đến Phật tử, ngài lấy lòng từ bi làm trọng, đích thân đến khám bệnh cho trưởng tỷ.
Ta ngơ ngẩn ngồi một lát.
Cuối cùng mới nhớ ra một câu để hỏi:
“Không bị ai nhìn thấy chứ?”
“Không sao đâu.”
Sắc mặt trưởng tỷ giãn ra nhiều.
Không còn dáng vẻ hoảng hốt lo âu như trước.
Mẫu thân cũng lộ ra vẻ khinh thường vì sự nông cạn của ta.
“Cả chùa Từ Ân đều nằm trong tầm kiểm soát của Huyền Triệt Thiền sư, có thể xảy ra sơ suất gì được?”
Phải rồi.
Ta suýt nữa quên mất thủ đoạn của hắn.
Kiếp trước, nếu không phải Huyền Triệt có duyên với Phật, xuất gia từ sớm.
Người được chọn làm Thái tử lẽ ra phải là hắn.
Chùa Từ Ân là địa bàn của hắn.
Hôm nay hắn đích thân đến thăm bệnh trưởng tỷ.
Sẽ không có nửa chữ nào lọt ra ngoài.
Phật tử vốn thanh lãnh, nhạt nhòa như ánh trăng trên núi tuyết, nay lại vì một nữ tử.
Không kiêng dè gì mà bộc lộ sự sắc bén.
Kiếp này.
Bọn họ đều có thể toại nguyện rồi.
09
Về việc Phật tử phá giới.
Thái tử và hoàng thất đều không thể điều tra ra sự thật.
Bên Huyền Triệt lại nhất mực giữ im lặng.
Chuyện này trở thành một nghi án không lời giải.
Nghi thức cầu phúc không thể kéo dài mãi, đành miễn cưỡng kết thúc.
Nữ quyến các phủ lục tục trở về kinh thành.
Ma ma do Thái tử phái đến đã đứng đợi sẵn trong phủ từ khi xe ngựa của chúng ta còn chưa dừng hẳn.
Mẫu thân ban đầu còn hơi nơm nớp lo sợ.
Nhưng khi đến phòng trong không người, vị ma ma đó liền quỳ xuống trước mặt trưởng tỷ.
Cung kính nói:
“Chủ tử có dặn dò, nhất định phải chăm sóc tốt cho Ngu đại tiểu thư.”
Mấy trái tim đang treo lơ lửng lúc này mới rơi xuống đất.
Huyền Triệt đã tráo người ngay dưới mí mắt của Thái tử.
Hay nói đúng hơn.
Chính Thái tử cũng không biết trong Đông Cung của mình, thực chất đã sớm có người do Huyền Triệt an bài.
Dù là trường hợp nào.
Huyền Triệt Thiền sư cũng đều có bản lĩnh một tay che trời.
Vị pháp sư thanh cao thoát tục, không vương bụi trần.
Ở những nơi tăm tối không ai soi thấu.
Đã sớm lộ ra lớp vảy rồng dữ tợn, móng vuốt nanh nhọn.
10
Trưởng tỷ không còn chuyện gì phải lo âu nữa.
Cả người càng thêm thoải mái, nhu hòa.
Sau khi ma ma truyền tin về, quan hệ giữa Thái tử và trưởng tỷ khôi phục lại như bình thường.
Thậm chí sau khi về kinh.
Hai người còn cùng nhau ra ngoài dạo chơi hai lần.
Mẫu thân lấy cớ trưởng tỷ phải chuẩn bị của hồi môn, cấm ta đến gần tỷ ấy.
Ta ở trong phủ ngày càng mờ nhạt.
Như vậy rất tốt.
Ta gửi thư về Ninh Châu, xin tổ mẫu phái người đến đón ta.
Đã quyết tâm, kiếp này sẽ không bao giờ trở lại kinh thành nữa.
…
Vài ngày sau.
Ta tình cờ nhìn thấy trưởng tỷ đang ngồi thẩn thờ bên khóm hoa mẫu đơn trong vườn.
“A Ý, muội lại đây.”
Tỷ ấy mỉm cười vẫy tay, đối xử với ta vẫn hiền hòa như cũ.
Còn mang điểm tâm trong cung ra cho ta ăn.
Ta quan sát sắc mặt tỷ ấy.
“Tỷ tỷ có tâm sự gì không vui sao?”
Tỷ ấy thở dài.
“Thái tử đã hoãn ngày cưới.”
Vì chuyện này sao?
Ta cầm một miếng bánh hoa táo trong hộp lên cắn một miếng.
“Tỷ tỷ vẫn còn muốn gả cho Thái tử sao?”
Trưởng tỷ sững người, phì cười.
“Cái con bé ngốc này muội đang nói mớ gì vậy?”
“Ta và Thái tử đã có hôn ước từ trước mà.”
Thì ra là vậy.
“Nhưng muội cứ tưởng, Huyền Triệt Thiền sư động lòng với A tỷ.”
Sắc mặt trưởng tỷ biến đổi, đột ngột đứng phắt dậy.
Ống tay áo gạt đổ cả chén trà.
“Muội cũng…”
Tỷ ấy nuốt lại lời nói.
“Sau này không được nói những lời kỳ quái như vậy nữa.”
“Thiền sư là thánh tăng của Phật môn, chẳng qua là mang lòng từ bi, vô tình nhìn ta đôi lần mà thôi.”
“Sao có thể lấy tư tình nam nữ làm vấy bẩn thánh tâm của ngài ấy?”
Thánh tâm sao?
Ta gật đầu, tiếp tục ăn bánh, không nói thêm gì nữa.
Trưởng tỷ lại nói với ta.
Mấy ngày trước ở trong kinh thành đã vài lần tình cờ gặp Huyền Triệt Thiền sư.
Khi trò chuyện vô tình nhắc tới, thì ra hồi nhỏ họ đã từng gặp nhau.
Cũng coi như có chút duyên phận.
Hắn bắt mạch cho tỷ ấy, nói khí huyết đã thuận lợi hơn nhiều.
Từ lúc trưởng tỷ trở về.
Chùa Từ Ân vẫn luôn gửi thảo dược chữa ho suyễn đến.
Đợi bệnh ho thuyên giảm đi nhiều.
Bây giờ tỷ ấy lại đang uống viên hoàn điều dưỡng thân thể cũng từ chùa Từ Ân gửi tới.
Hắn muốn đối tốt với ai, từng việc từng việc đều được bày ra rõ ràng ngoài sáng.
Khiến người ta muốn phớt lờ cũng khó.
Ta thuận theo lời trưởng tỷ gật đầu.
“Như vậy rất tốt, A tỷ cứ ngoan ngoãn dưỡng bệnh, đó cũng là lòng từ bi của Phật tử.”
Mây bay trên trời che khuất ánh mặt trời.
Trưởng tỷ ngồi đó, không nói thêm câu nào.
Nếu trong lòng thực sự không có chút xao động nào.
Tỷ ấy đã không phiền não đến thế.
11
Vì ngày cưới bị hoãn, ngày hè lại dần kéo dài.
Thái tử liền đề nghị.
Đưa trưởng tỷ đến biệt viện của ngài ở ngoại ô để tạm trú, tránh nóng và tĩnh dưỡng sức khỏe.
Người đi cùng còn có ta.
Mẫu thân từng từ chối.
“Tiểu nữ ngốc nghếch ham chơi, tốt nhất vẫn nên để nó ở nhà, kẻo làm ồn A Tư dưỡng bệnh.”
Nhưng Thái tử lại kiên quyết.
“Mùa hè dài dằng dặc, A Tư luôn cần có người trò chuyện cùng chứ.”
Chọn ngày lành tháng tốt.
Thái tử đích thân đưa trưởng tỷ đến biệt viện.
Trên xe ngựa, ngài mỉm cười nhìn ta.
“Đừng có ham chơi, phải chăm sóc tỷ tỷ của ngươi cho tốt.”
Ta ngồi nép sát vào trưởng tỷ.
Buồn bã gật đầu.
Kiếp trước, trước khi xuất giá, trưởng tỷ chưa từng đến biệt viện của Thái tử.
Tỷ ấy gả vào Đông Cung đúng lúc hoa sen non mới chớm nở.
Ta không dám đa tâm, cũng không dám nghi ngờ liệu Thái tử vẫn còn để bụng chuyện ở chùa Từ Ân hay không.
Nhưng suốt dọc đường đi.
Trông Thái tử vẫn ân cần, dịu dàng.
Trưởng tỷ cũng bẽn lẽn, tình tứ.
Tình cảm của họ dường như chẳng có gì thay đổi.
Ta thầm suy đoán, biến cố này có lẽ là vì Huyền Triệt mà ra.
…
Thái tử công vụ bận rộn.
Đưa tỷ tỷ đến nơi, ngay trong ngày phải quay về kinh thành.
Đưa mắt nhìn xe ngựa của ngài đi khuất.
Đọc tiếp: Chương 4 →