Phu Nhân Chỉ Mê Đánh Bài
Chương 2
Cố Diên tức giận phất tay áo bỏ đi.
Không tới nửa canh giờ, ta đã nghe nói Cố Diên đem thanh bội kiếm luôn mang theo bên mình đi cầm cố, đổi lấy mấy lượng bạc vụn, sai người tới tửu lâu mua thức ăn đưa sang Tây Sương.
Đúng là tình cảm khiến trời đất cũng phải cảm động.
Ta vừa cắn hạt dưa vừa nói với nha hoàn bên cạnh là Xuân Đào:
“Mau đi, mang cho Liễu di nương hai bộ y phục mới, rồi đưa thêm một hộp son phấn thượng hạng. Cứ bảo là ta ban thưởng.”
Xuân Đào không hiểu:
“Phu nhân, tướng quân đối xử với người như vậy, người còn…”
“Nha đầu ngốc.”
Ta nhổ vỏ hạt dưa vào đĩa.
“Kẻ địch cũng có thể phân hóa từ bên trong. Cố Diên là một tên nghèo rớt mồng tơi, đi theo hắn thì Liễu Nhược có ngày lành gì? Chờ nàng ấy hiểu ai mới là thần tài thật sự trong phủ này, ngươi đoán xem nàng ấy sẽ chọn ai?”
3、
Liễu Nhược là người thông minh.
Sáng sớm ngày hôm sau, nàng đã tới kính trà ta.
Cố Diên không có mặt.
Chắc là đã tới quân doanh điểm danh.
Liễu Nhược ăn mặc giản dị, trên đầu cũng chẳng có mấy món trang sức.
Nhìn qua đúng là dáng vẻ đáng thương khiến người ta mềm lòng.
Nàng quỳ trước mặt ta.
Tay nâng chén trà khẽ run.
“Tỷ tỷ mời dùng trà.”
Ta nhận lấy chén trà, nhưng không uống, chỉ đặt sang một bên.
“Cố Diên không ở đây, không cần diễn nữa.”
Thân thể Liễu Nhược cứng đờ.
Ta đánh giá nàng từ trên xuống dưới.
“Nghe nói ngươi bán thân chôn cha, được Cố Diên cứu về?”
Liễu Nhược cúi đầu:
“Vâng… đại ân đại đức của tướng quân…”
“Được rồi.”
Ta ngắt lời nàng.
“Chút bổng lộc của Cố Diên ngay cả bản thân hắn còn nuôi không nổi, còn muốn nuôi ngươi? Bữa cơm tối qua là hắn đem bội kiếm đi cầm mới đổi được. Thế sáng mai thì sao? Ngày kia thì sao? Hắn còn gì để đem đi cầm nữa?”
Sắc mặt Liễu Nhược trắng bệch.
Ta rút từ trong tay áo ra một tờ ngân phiếu rồi đặt lên bàn.
Một trăm lượng.
Liễu Nhược lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt dán chặt lên tờ ngân phiếu.
“Đây là tiền đặt cọc.”
Ta chậm rãi nói.
“Ta thấy ngón tay ngươi linh hoạt, là một mầm non đáng đào tạo. Chỉ cần ngươi học được mã điếu, sau này mỗi ngày đánh cùng ta hai vòng, bất kể thắng thua, số bạc này đều là của ngươi.”
Liễu Nhược nuốt nước bọt.
“Chỉ… chỉ cần đánh mã điếu thôi sao?”
“Không thì sao?”
Ta bật cười khinh khỉnh.
“Chẳng lẽ còn muốn ngươi thị tẩm? Ta không có hứng thú với nữ nhân, càng không có hứng thú với Cố Diên. Nếu ngươi có thể dỗ hắn xoay vòng vòng, đừng để hắn tới làm phiền ta, ta còn có thưởng thêm.”
Ánh mắt Liễu Nhược thay đổi.
Đó là ánh mắt của người chết đói nhìn thấy thịt kho tàu.
“Thiếp thân… nguyện ý học!”
“Tốt!”
Ta vỗ bàn một cái.
“Xuân Đào, mang bài tới! Hôm nay đặc huấn!”
Sự thật chứng minh ánh mắt của ta không sai.
Liễu Nhược không chỉ học nhanh, mà còn cực kỳ có thiên phú.
Chưa tới nửa ngày, nàng đã nắm rõ luật chơi, thậm chí còn học được cách nhớ bài.
Đến chiều, nàng đã có thể thắng được từ tay ta vài lượng bạc vụn.
Lúc Cố Diên trở về, thứ chàng nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.
Ta và Liễu Nhược, cộng thêm Xuân Đào cùng một nha hoàn khác.
Bốn người vây quanh bàn bài.
Chiến sự vô cùng ác liệt.
Liễu Nhược giẫm một chân lên ghế, tay áo xắn tới khuỷu tay, mặt đỏ bừng lớn tiếng hét:
“Pung! Hai sách! Ta không tin ván này còn không ù!”
Cố Diên đứng ở cửa.
Hóa đá tại chỗ.
“Nhược… Nhược Nhi?”
Liễu Nhược giật mình.
Vội vàng thu chân lại, kéo tay áo xuống.
Chớp mắt đã trở về dáng vẻ tiểu bạch hoa nhu nhược.
“Tướng… tướng quân, người về rồi.”
Ta cười như không cười nhìn Cố Diên.
“Tướng quân về thật đúng lúc. Hôm nay Liễu di nương vận may không tệ, thắng được không ít. Tiền chuộc lại thanh kiếm của tướng quân có chỗ dựa rồi.”
Cố Diên nhìn đống bạc vụn trước mặt Liễu Nhược.
Cơ mặt giật mạnh hai cái.
“Hồ nháo! Đúng là hồ nháo!”
Chàng xông tới kéo Liễu Nhược đứng dậy.
“Theo ta về phòng!”
Liễu Nhược lưu luyến không rời nhìn đống bài trên bàn.
Sau đó bị Cố Diên kéo đi.
Trước khi đi, nàng còn quay đầu nhìn ta một cái.
Trong ánh mắt ấy chỉ viết đầy một câu:
Tỷ tỷ chờ muội, muội nhất định sẽ quay lại!
4、
Cố Diên cố gắng tẩy não Liễu Nhược.
Nghe nói chàng ở trong phòng dạy dỗ nàng suốt một canh giờ.
Nào là nữ đức nữ giới.
Nào là phu vi thê cương.
Liễu Nhược có nghe lọt tai hay không thì ta không biết.
Nhưng sáng hôm sau, nàng đội hai quầng thâm mắt xuất hiện trong viện của ta.
“Tỷ tỷ, ba thiếu một không?”
Ta bật cười.
“Thiếu, thiếu lắm. Mau tới mau tới.”
Từ đó trở đi, phủ tướng quân xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ.
Tướng quân ở tiền viện xử lý quân vụ, mặt mày ủ rũ.
Phu nhân ở hậu viện tụ tập đánh bài, tiếng cười không ngớt.
Liễu Nhược trở thành bạn bài số một của ta.
Nàng không chỉ đánh bài giỏi.
Mà còn biết tính sổ sách.
Không bao lâu sau, nàng lén nói với ta:
“Tỷ tỷ, tối qua tướng quân muốn mượn tiền muội.”
Bàn tay đang sờ bài của ta khựng lại.
“Mượn tiền?”
“Đúng vậy.”
Liễu Nhược mặt đầy ghét bỏ.
“Nói là muốn mời đồng liêu uống rượu nhưng trong tay không có bạc. Muốn muội ứng trước cho hắn.”
“Vậy ngươi cho mượn chưa?”
“Làm sao có thể!”
Liễu Nhược lắc đầu như trống bỏi.
“Tiền của muội đều là dựa vào bản lĩnh thắng được, dựa vào cái gì phải cho hắn? Muội nói hết tiền đã thua tỷ tỷ rồi.”
“Làm đẹp lắm!”
Ta ném cho nàng một thỏi vàng.
“Thưởng ngươi.”
Liễu Nhược ôm thỏi vàng.
Cười đến mức không thấy mắt đâu.
“Tỷ tỷ, thật ra tướng quân còn nói với muội…”
“Nói gì?”
“Hắn nói tỷ đầy mùi tiền bạc, dung tục không chịu nổi, bảo muội đừng học theo tỷ.”
“Ồ?”
Ta nhướng mày.
“Vậy ngươi thấy sao?”
Liễu Nhược nhét thỏi vàng vào ngực áo, vẻ mặt chính khí lẫm liệt:
“Muội thấy mùi tiền là mùi thơm nhất trên đời này. Còn chuyện dung tục không chịu nổi… ai không thích tiền thì kẻ đó mới là đồ ngốc.”
Ta bật cười lớn.
Nha đầu này thật sự quá thông thấu!
Có lẽ nằm mơ Cố Diên cũng không ngờ được.
Chân ái mà chàng cực khổ mang về, đã bị ta dùng tiền bạc ăn mòn đến thủng trăm ngàn lỗ.
Thậm chí ngay cả bà bà cũng phản bội chàng.
Ban đầu bà bà còn giữ giá.
Không coi trọng Liễu Nhược là bình thê.
Sau này phát hiện bài nghệ của Liễu Nhược cực cao, hơn nữa vì muốn lấy lòng bà nên thường xuyên cố ý đút bài.
Bà bà lập tức xem Liễu Nhược như nữ nhi ruột.
Hôm nay, Cố Diên lại tới kiếm chuyện.
Chàng chỉ vào cả sân đầy tiếng cười nói, đau lòng nhức óc:
“Mẫu thân! Người nhìn bọn họ xem! Còn ra thể thống gì nữa!”
Bà bà vừa thắng một ván lớn.
Tâm trạng vô cùng tốt.
Nghe vậy liền mất kiên nhẫn phất tay:
“Đi đi đi, đừng chắn ánh sáng. Nếu con rảnh quá thì đi luyện binh đi, đừng đứng đây chướng mắt.”
Cố Diên:
“…”
Chàng không thể tin nổi nhìn mẫu thân ruột của mình.
“Mẫu thân, trước đây chẳng phải người coi trọng quy củ nhất sao?”