Phu Quân Dạy Ta Chiêu Thức

Chương 2



Công tử tức đến mức ba ngày không thèm để ý đến ta.

Nhưng hắn cũng không đuổi ta đi.

Không những không đuổi đi, còn bắt đầu dạy ta nhận mặt chữ, dạy ta đọc sách, dạy ta viết tên của chính mình.

Người ngoài đều nói công tử đối xử với ta rất tốt, nói ta là nha đầu có phúc.

Ta cũng cảm thấy hắn đối với ta không tệ, âm thầm thề sẽ trung thành với hắn đến cùng.

Cho đến đêm hôm đó.

Hắn từ bên ngoài trở về, mang theo cả người mùi son phấn, bảo ta hầu hạ tắm rửa.

“Lại đây.”

Ta bước tới.

Hắn bỗng đưa tay kéo ta vào trong thùng tắm.

Ta không đứng vững, cả người đâm sầm vào ngực hắn, đau đến mức hắn khẽ rên một tiếng.

“Ngươi…”

Hắn nghiến răng.

“Vụng tay vụng chân. Một lát nữa đừng khiến ta thất vọng, phối hợp cho tốt.”

“Phối hợp chuyện gì?”

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt khác hẳn ngày thường, có thứ gì đó mà ta không hiểu nổi.

“Hôm nay bản công tử sẽ dạy ngươi thứ mới.”

Vừa nói, tay hắn vừa đặt lên eo ta, chậm rãi di chuyển lên trên.

Ban đầu ta vẫn chưa phản ứng kịp.

Cho đến khi hắn đột nhiên xoay người ta lại, dùng sức xé y phục của ta.

Ta giật nảy mình, lập tức đẩy hắn ra.

Có lẽ hắn không ngờ ta lại khỏe đến thế.

Cả người bị ta đẩy ngửa ra phía sau.

Ngay cả thùng tắm cũng bị hất đổ, trông vô cùng chật vật.

Ta túm chặt cổ áo đứng tại chỗ, sợ đến mức mặt trắng bệch.

Sắc mặt công tử cực kỳ khó coi.

“Bản công tử đúng là nhìn lầm người.

“Ngốc đến mức này, ngay cả phúc khí cũng không đón nổi, sống cũng chỉ phí cơm phí gạo.

“Cút ra ngoài, gọi A Đàn vào hầu hạ.”

Ta không dám thở mạnh, ngoan ngoãn đi gọi A Đàn vào.

Cũng không biết công tử có phải đã chuyển hết lửa giận sang người A Đàn hay không.

A Đàn vừa vào chưa bao lâu.

Trong phòng đã truyền ra tiếng rên khe khẽ bị cố sức đè nén của nàng ấy.

Từ hôm đó, công tử chẳng còn mấy khi để ý đến ta nữa, cũng không cho ta hầu hạ bên cạnh.

Mãi đến tối hôm qua.

Hắn đột nhiên tìm ta, bảo ta nghe theo chỉ thị của hắn mà bày vài tư thế.

Từ nhỏ tay chân ta đã cứng nhắc.

Dù cố gắng thế nào cũng không thể làm công tử hài lòng.

Sau đó hắn ném quyển sách cùng một thỏi bạc cho ta.

Còn cho ta nghỉ hẳn một tháng, bảo ta tìm người học những chiêu thức trong sách.

Nghĩ kỹ lại.

Chẳng lẽ công tử muốn ta học chút võ công để bảo vệ hắn?

04

“Lục Bái?”

Tiếng lẩm bẩm khe khẽ của tiểu sư phụ kéo suy nghĩ của ta trở về.

“Hừ, hóa ra là hắn.”

“Ơ? Tiểu sư phụ quen công tử nhà ta sao?”

Hắn không trả lời.

“Hắn bảo ngươi học cái này?”

“Đúng vậy.” Ta gật đầu. “Công tử bảo ta đi thỉnh giáo người khác, ta liền nghĩ, muốn thỉnh kinh thì đương nhiên phải đến chùa.”

Ta kéo tay áo hắn, lắc lắc.

“Tiểu sư phụ, xin ngươi đó, dạy ta đi mà.”

“… Không được.”

“Vì sao?”

“Nơi này là Phật môn tịnh địa, sao có thể…”

Hắn rút tay áo về.

“Nữ thí chủ tìm nhầm người rồi.”

“Phật môn tịnh địa thì càng tốt chứ!” Ta vẫn chưa từ bỏ. “Tiểu sư phụ, ta vừa nhìn đã chọn trúng ngươi rồi. Tuy ta ngốc, nhưng nhìn người luôn rất chuẩn. Ngươi chắc chắn rất lợi hại!

“Nếu thật sự thấy khó xử, vậy ngươi chỉ cần dạy ta mấy chiêu đơn giản nhất là được. Ta không yêu cầu cao, có thể qua mặt công tử là đủ.”

“Bần tăng… không thể.”

“Được mà được mà, nhất định được.”

Ta tiến lên một bước.

“Sư phụ, khả năng lĩnh ngộ của ta không kém đâu. Hay thế này nhé, ngươi dạy ta tư thế ở trang đầu tiên thử xem?

“Vừa rồi ta nhìn thoáng qua, thấy hình như cũng không khó lắm. Có phải nằm xuống rồi giơ chân lên…”

“Im miệng.”

Giọng nói của hắn cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động.

Tai lại đỏ lên.

Ta ngẩn người.

Tiểu sư phụ này tính khí cũng lớn thật.

Thôi vậy.

Hắn không dạy ta thì ta tìm người khác dạy.

Dù sao cũng không thể khiến công tử thất vọng được.

Ta đảo mắt nhìn quanh.

Đúng lúc thấy một tiểu sa di đi ngang phía xa.

Tuy nhìn không đẹp bằng vị trước mặt này.

Nhưng đều là người trong chùa cả, công phu chắc chắn cũng không kém.

“Tiểu sư phụ bên kia, xin chờ một chút!”

Ta vừa nói vừa định bước tới.

“Ngươi!”

Phía sau vang lên tiếng gọi gấp gáp.

Ngay sau đó.

Cổ tay ta bị người giữ chặt.

Cả người bị kéo ngược về sau.

Lưng đập vào một lồng ngực rắn chắc.

Dưới lớp tăng bào, nhiệt độ cơ thể hắn nóng đến kinh người.

“Tiểu sư phụ? Ngươi làm sao vậy?”

Hắn không đáp.

Ta nghiêng đầu định nhìn hắn.

Hắn khẽ thở dài.

Một bàn tay đột nhiên che lên mắt ta.

Lòng bàn tay hơi đẫm mồ hôi.

“Đừng động.”

Hơi thở của hắn phả lên vùng da sau tai ta.

“Ta đổi ý rồi.”

05

“Hả?”

“Những chiêu thức ngươi muốn học…”

Hắn nói:

“Ta dạy.”

“Thật sao?”

Ta vui mừng đến mức nhảy dựng lên.

Nhưng ngay lập tức lại bị hắn kéo trở về trong lòng.

Bên tai vang lên tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực hắn.

“Nhưng mà…”

Hắn dừng một chút.

“Ta có một điều kiện.”

“Ta đồng ý! Ta đồng ý!”

Ta cuống quýt lên tiếng.

“Đừng nói một điều kiện, dù là mười điều kiện ta cũng đồng ý!”

Tiểu sư phụ khẽ cười.

Đột nhiên đưa tay gõ nhẹ lên trán ta.

“Ngốc nghếch thật. Chẳng trách lại hiểu sai ý của người đó.”

“Hả? Hiểu sai ý gì?”

“Không có gì.”

Tiểu sư phụ cuối cùng cũng buông ta ra.

Hắn chăm chú nhìn ta.

“Điều kiện của ta là…

“Những chiêu thức này, ngươi chỉ được học với ta, không được tìm người khác.”

Ta ngẩn ra.

Chưa kịp trả lời.

Hắn đã nói thêm một câu:

“Ai cũng không được.”

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu sư phụ, ngươi cứ yên tâm. Ta làm việc trước nay luôn trước sau như một. Đã chọn ngươi rồi thì đương nhiên sẽ không tìm người khác nữa.

“Có điều, tiểu sư phụ, có lẽ ngươi phải giúp ta một việc.”

“Việc gì?”

“Mấy ngày này… ta có thể ở lại trong chùa được không?

“Như vậy vừa tiện học chiêu thức với ngươi, lại vừa… công tử hôm đó chắc bị ta chọc tức không nhẹ. Ta cũng không cần quay về làm hắn thêm phiền lòng.”

“Dù ngươi không nói, ta cũng định sắp xếp như vậy.”

“Dù sao để ngươi ở cạnh tên cầm thú khoác áo người đó, ta cũng không yên tâm.”

Tiểu sư phụ khẽ đáp lại vài câu.

Ta không hiểu.

“Hả?”

“Không có gì.”

“Đi thôi, ta đưa ngươi đến thiền phòng nghỉ ngơi.”

Tiểu sư phụ đưa ta tới thiền phòng ở hậu viện, nơi dành cho khách hành hương từ phương xa tạm trú.

“Hôm nay cứ nghỉ ngơi cho tốt.

“Ngày mai giờ Mão, tới hậu sơn tìm ta.”

Ta gật đầu.

“Đúng rồi, tiểu sư phụ, có thể trả quyển sổ nhỏ cho ta trước được không? Ta muốn ôn tập trước một chút.”

Tiểu sư phụ lại gõ lên đầu ta một cái.

“Quyển sổ đó bị tịch thu rồi.

“Ngày mai cứ trực tiếp tới tìm ta là được.”

Ta đau đến nhe răng trợn mắt.

Hóa ra người này gõ mõ quen rồi, coi đầu ta như mõ gỗ luôn sao?

Không biết có phải ảo giác của ta hay không.

Chương trước Chương tiếp
Loading...