Phu Quân Vô Tâm

Chương 4



Ta sững lại.

“Ngươi đã——”

“Ta đã viết xong từ hôm qua.” Hắn rút một tờ tấu chương từ dưới chồng hồ sơ, đưa cho ta xem, “nàng nghĩ ta sẽ để Thẩm gia bị liên lụy vì nàng ta sao?”

Ta nhìn nét chữ ngay ngắn trên tờ tấu, trong lòng nhất thời không biết nói gì.

Bùi Nghiễn Chi khẽ thở dài.

“A Ninh, ta biết nàng cho rằng kiếp trước ta đối với nàng không tốt. Nhưng có một số chuyện——” hắn dừng lại một chút, “không phải ta không để tâm, mà là ta không biết biểu đạt.”

“Bùi Nghiễn Chi——”

“Nàng không cần nói gì.” Hắn cắt ngang lời ta, “lựa chọn của nàng, ta tôn trọng. Tạ Lâm Uyên——quả thật thích hợp với nàng hơn ta.”

Khi nói câu này, giọng hắn rất bình thản.

Nhưng nghiên mực trên bàn hắn, không biết từ lúc nào đã bị hắn siết đến nứt ra một vết.

Ta không vạch trần.

“Cảm ơn ngươi.”

“Ừ.”

Ta xoay người đi đến cửa.

“A Ninh.”

“Ừ?”

“Ngày thành thân tháng chín, ta sẽ không đến.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Vì sao, nàng biết.” hắn nói.

Ta biết.

Đương nhiên biết.

“Vậy thì đừng đến.”

Ta bước ra ngoài.

Sau lưng truyền đến một tiếng thở dài rất khẽ.

Trên đường trở về, ta ngồi trong xe ngựa, nhắm mắt suy nghĩ rất nhiều.

Kiếp trước ta oán hận Bùi Nghiễn Chi, cho rằng hắn hại ta.

Kiếp này làm lại một lần, ta phát hiện hắn không hại ta——là vận mệnh đã hại cả hai chúng ta.

Hắn không đủ tốt, không đủ dũng cảm, cũng không đủ ấm áp.

Nhưng hắn không phải người xấu.

Chỉ là không thích hợp với ta.

20

Ngày hai mươi lăm tháng tám, phán quyết dành cho Thẩm Minh Châu được ban xuống.

Tước bỏ toàn bộ cáo mệnh, vĩnh viễn không được vào kinh.

Triệu gia cầu tình cũng vô dụng——bản thân Triệu gia còn đang tự lo không xong.

Ngày nàng rời đi, ta không tới tiễn.

Nhưng Thanh Hòa đã hỏi thăm được tình hình khi đó.

“Đồ đạc của biểu tiểu thư bị tịch thu sạch rồi. Bùi thiếu khanh ở nha môn, không đến tiễn. Lúc nàng đi chỉ có hai nha hoàn đi theo.”

“Ừ.”

“Tiểu thư không thấy đáng thương sao?”

“Người đáng thương ắt có chỗ đáng hận.” Ta vuốt vuốt con mèo nhỏ trên bệ cửa sổ, “lúc nàng hạ đ/ộ/c ta, đâu có thấy ta đáng thương.”

Thanh Hòa rùng mình một cái.

Thẩm Minh Châu rời khỏi kinh thành, nguy cơ của Thẩm gia cũng tạm thời được giải trừ.

Chức vị của phụ thân được giữ lại, sắc mặt của mẫu thân cũng tốt hơn rất nhiều.

Mọi thứ đều đang đi về hướng tốt.

Mùng một tháng chín, Tạ Lâm Uyên đến phủ Thẩm, mang theo một cành hoa quế.

“Cành đầu tiên nở.” Hắn đưa hoa quế cho ta, cười đến mức đôi mắt cong cong, “tháng chín rồi.”

Tháng chín.

Tháng chúng ta thành thân.

“Có hồi hộp không?” hắn hỏi.

“Không.”

“Ta hồi hộp.”

“Ngươi hồi hộp cái gì?”

“Sợ nàng đổi ý.”

“……Ngươi có phải quá không tự tin vào bản thân rồi không?”

“Không phải không tự tin vào bản thân.” Hắn gãi gãi sau đầu, “mà là cảm thấy nàng quá tốt, ta sợ không xứng.”

Ta nhìn hắn.

Người này, từng ra chiến trường, từng g/iết đ/ịch, từng trúng ba nhát đ/ao, được Thái tử đích thân kính rượu——vậy mà lại cảm thấy mình không xứng với ta.

“Tạ Lâm Uyên.”

“Ừ?”

“Ngươi xứng.”

Hắn sững lại một chút, rồi bật cười.

Nụ cười đó, giống như cả tháng chín hoa quế đều nở rộ trên gương mặt hắn.

“Vậy ta yên tâm rồi.”

Chuẩn bị cho hôn lễ vô cùng rườm rà.

Bên phủ Tạ do phu nhân Vũ An hầu một tay lo liệu, phô trương cực lớn.

Ta ở phủ Thẩm chuẩn bị của hồi môn, mẫu thân hận không thể dọn cả nửa kho đi theo.

“Phải mang nhiều một chút, không thể để Tạ gia nghĩ chúng ta keo kiệt.”

“Mẫu thân, Tạ gia không phải kiểu người để ý đến của hồi môn.”

“Không được, thể diện phải giữ đủ.”

Thanh Hòa mỗi ngày bận đến chân không chạm đất, lúc thì kiểm kê trang sức, lúc lại sắp xếp y phục, miệng lẩm bẩm: “Tiểu thư, sau này người sang Tạ gia, có mang nô tỳ theo không?”

“Lời thừa.”

“Vậy nô tỳ phải cố gắng thêm rồi.” Nàng nghiêm túc nói, “bên phòng bếp của Tạ công tử nô tỳ phải đi khảo sát trước, kẻo sau này tiểu thư bị đói.”

“Tạ Lâm Uyên nói hắn học nấu ăn rồi.”

“Trình độ của hắn——” Thanh Hòa nhớ lại bát mì cháy đen kia, “tiểu thư, nô tỳ vẫn nên đi khảo sát trước thì hơn.”

Mùng tám tháng chín, trước ngày đại hôn.

Theo quy củ, Tạ Lâm Uyên không thể tới gặp ta.

Nhưng hắn sai Quý An mang đến một bức thư.

Trong thư viết——

“Ngày mai ta sẽ ăn mặc thật đẹp. Nàng cũng phải ăn mặc thật đẹp. Chúng ta cùng đẹp.”

Bên dưới vẫn là khuôn mặt cười xiêu vẹo quen thuộc.

Bên cạnh lại vẽ thêm một người nhỏ——mặt tròn mắt tròn, miệng vẽ lệch, trên trán có hai đốm như bùn.

Chính là “bản nâng cấp” của bức tranh hắn từng vẽ trước đó.

Bên cạnh người nhỏ đó lại có một người nhỏ còn lệch hơn, mặt vuông thân vuông, trông như một cái cây.

Đó đại khái là hắn tự vẽ mình.

Giữa hai người nhỏ còn vẽ một hình trái tim.

Ta cười rất lâu.

Cười đến mức hốc mắt có chút ươn ướt.

21

Mùng chín tháng chín, đại hôn.

Phủ Thẩm từ lúc trời chưa sáng đã bắt đầu bận rộn.

Ta bị mẫu thân và một đám ma ma kéo đi trang điểm. Phượng quan hà bào, mười hai tầng lễ phục, nặng đến mức ta đứng lên cũng phải lảo đảo.

“Tiểu thư thật đẹp.” Thanh Hòa nâng gương đồng cho ta nhìn.

Người trong gương mặt như đào hoa, môi điểm son đỏ——quả thật không tệ.

Kiếp trước gả cho Bùi Nghiễn Chi, ta cũng ăn vận như vậy.

Nhưng khi đó, trong mắt ta đầy chờ mong và bất an.

Còn hiện tại——

Chỉ có chờ mong.

Đội ngũ nghênh thân đến vào giờ Tỵ.

Chiêng trống rộn ràng, pháo nổ vang trời.

Tạ Lâm Uyên cưỡi một con bạch mã buộc tua đỏ, mặc hỷ bào đỏ thẫm, cười đến mức lộ hết răng.

Động tác xuống ngựa của hắn gọn gàng như đang ở trên chiến trường.

“Cửa nhà họ Thẩm đâu? Mở cho ta vào!”

Quý An đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc: “Công tử, phải đối thơ trước đã……”

“Thơ gì?”

“Thúc trang thi đó!”

“Otcay thế nhờ nôn hơn b’anh.m`y.o’t hóng mọi người like bài”

Tạ Lâm Uyên: “……”

Hắn ho khan một tiếng, hướng về phía cánh cửa đóng kín mà gọi lớn: “Thẩm tiểu thư!——hôm nay trời đẹp, hoa cũng nở rồi, nàng mở cửa cho ta vào được không!”

“Ot.cay cũng phụt cười lun rồi…”

Trong sân, mấy vị biểu muội của ta cười nghiêng ngả.

“Cái này cũng gọi là thơ thúc trang sao?”

“Đây là thơ thúc m/ệnh thì có!”

Mẫu thân ở bên cạnh vừa cười vừa mắng: “Đứa nhỏ này——”

Trên cửa ló ra một nha hoàn: “Tạ công tử, ngài ít nhất cũng phải đọc một bài thơ chứ!”

Tạ Lâm Uyên suy nghĩ một hồi.

“Quế hoa nở khắp hương đầy thành, ta đến đón nàng Thẩm Chiêu Ninh. Từ nay về sau đường gió mưa, tất cả đều để ta gánh thay.”

Im lặng ba giây.

Sau đó tất cả đều bật cười.

Cánh cửa mở ra.

Tạ Lâm Uyên sải bước tiến vào, gần như là chạy thẳng tới trước cửa khuê phòng của ta.

Dưới khăn trùm đầu, ta chỉ nhìn thấy đôi ủng đỏ của hắn.

“A Ninh.” Giọng hắn có chút gấp, nhưng không giấu được niềm vui, “ta đến đón nàng rồi.”

“Ừ.”

“Từ giờ trở đi, nàng là người của ta.”

“Còn chưa bái đường.”

“Vậy nhanh lên nhanh lên!”

Hắn cúi người cõng ta lên——theo quy củ phải do huynh đệ cõng ra cửa, nhưng Tạ Lâm Uyên đâu có để ý.

Phía sau truyền đến tiếng Quý An tuyệt vọng: “Công tử! Không phải ngài cõng! Phải để huynh đệ——”

“Ta tự làm! Không ai được chạm vào thê tử của ta!”

Ta nằm trên tấm lưng rộng của hắn, nghe tiếng tim hắn đập thình thịch, không nhịn được bật cười một tiếng.

“Nàng cười cái gì?”

“Cười chàng.”

“Cứ cười đi.” Giọng hắn dịu xuống, “nàng cười ta thấy vui.”

Bái đường.

Kính trà.

Đưa vào động phòng.

Nến đỏ lay động, cả phòng tràn đầy hỷ khí.

Ta ngồi bên giường, trong lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Khoảnh khắc khăn trùm bị vén lên, gương mặt Tạ Lâm Uyên xuất hiện trước mắt.

Ánh mắt hắn sáng đến kinh người.

“Đẹp.”

“Ta biết.”

“Đặc biệt đẹp.”

“Ừ.”

“Ta có thể hôn nàng một cái không?”

“……”

Hắn không đợi ta trả lời, nhanh chóng chạm nhẹ lên trán ta một cái.

Sau đó nhảy lùi lại nửa bước, mặt đỏ đến tận mang tai.

Nhị công tử phủ Vũ An hầu, người từng ra chiến trường g/iết đ/ịch——một mãnh tướng như vậy mà lại đỏ mặt.

“Cái đó……nàng có đói không?” Hắn xoa xoa tay, “ta đã dặn phòng bếp chuẩn bị bữa khuya rồi.”

“Chàng làm?”

“Không không, là đầu bếp trong phủ làm. Yên tâm, sẽ không bị cháy.”

Ta cầm chén rượu hợp cẩn trên bàn đưa cho hắn.

“Uống cái này trước.”

Hai người giao bôi.

Rượu hơi ngọt, mang theo hương hoa quế.

Uống xong, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc chén trống một lúc.

“A Ninh.”

“Ừ?”

“Sau này mỗi năm mùng chín tháng chín, ta đều sẽ mua hoa quế cho nàng.”

“Được.”

“Mỗi năm làm cho nàng một con hổ giấy.”

“Được.”

“Mỗi năm vẽ cho nàng một bức tranh.”

“……tranh của chàng thì thôi đi.”

“Cái đó không được, đó là tâm ý của ta. Vẽ xấu cũng là tâm ý.”

Ta nhìn gương mặt cười hì hì của hắn, bỗng nhiên cảm thấy chuyện trọng sinh này——thật đáng giá.

Kiếp trước lúc ch /ế/t, ta tưởng rằng tất cả đã kết thúc.

Không ngờ, lại là tất cả vừa mới bắt đầu.

22

Những ngày sau khi thành thân, náo nhiệt hơn ta tưởng rất nhiều.

Phu nhân Vũ An hầu——cũng chính là mẫu thân chồng của ta hiện tại——là một người vô cùng thông tuệ.

Ngày đầu tiên kính trà, bà cười tươi nhận lấy, uống một ngụm, rồi nhét vào tay ta một phong bao đỏ.

“Đứa nhỏ ngoan, gả tới rồi là người một nhà. Thằng nhóc Lâm Uyên nếu dám bắt nạt con, nói với ta, ta sẽ xử lý nó.”

Tạ Lâm Uyên đứng bên cạnh kêu oan: “Mẫu thân! Con làm sao có thể bắt nạt nàng ấy!”

“Trước đây con ở trước mặt ta cũng nói như vậy, kết quả thì sao? Lần trước làm đổ chậu lan ta nuôi, còn nói là do mèo làm.”

“Cái đó thật sự là mèo——”

“Nhà chúng ta không có mèo.”

Tạ Lâm Uyên câm nín.

Ta đứng bên cạnh cười đến mức suýt nữa không giữ nổi chén trà.

Mẫu thân chồng đối với ta cực tốt. Không lập quy củ, không bày uy thế, ba ngày hai bữa kéo ta lại trò chuyện.

“A Ninh à, Lâm Uyên đứa nhỏ này, từ bé đã là một kẻ đầu óc đơn giản. Đọc sách không được, đánh nhau thì giỏi. Ta với phụ thân nó lo đến bạc cả đầu.”

“Sau này sao lại tốt lên?”

“Gửi nó đi Bắc Cương chịu vài nhát đ/ao, trở về liền hiểu chuyện.” Mẫu thân chồng thở dài, “khi đó ta với phụ thân nó suýt nữa bị dọa c/ế/t.”

“Hắn chưa từng nói những chuyện này.”

“Nó không nói là bình thường. Nó ấy à, chuyện gì khổ cũng nuốt vào trong bụng.” Mẫu thân chồng vỗ vỗ tay ta, “sau này có con ở bên, ta cũng yên tâm rồi.”

Sinh hoạt của Tạ Lâm Uyên, đơn giản mà có quy luật.

Buổi sáng luyện võ một canh giờ.

Sau đó tới quân doanh điểm danh——sau vụ án Tề vương, Thái tử càng thêm tín nhiệm phủ Vũ An hầu, Tạ Lâm Uyên được chính thức bổ nhiệm làm Phó thống lĩnh cấm quân.

Buổi chiều trở về, nhất định sẽ mang theo chút đồ.

Có lúc là kẹo đường, có lúc là điểm tâm, có lúc là một con búp bê đất mua ở quầy ven đường.

“Con búp bê này giống nàng.” Hắn giơ con búp bê mặt tròn cho ta xem.

“Giống chỗ nào?”

“Mặt tròn.”

“Mặt ta không tròn!”

“Tròn mà tròn mà, giống bánh trôi.”

“Tạ Lâm Uyên!”

“A Ninh phu nhân bớt giận! Mạt tướng biết sai!”

Hắn cười hì hì giơ hai tay đầu hàng.

Ta dùng quạt đánh hắn một cái.

Hắn khoa trương “ai da” một tiếng, rồi thừa lúc ta không chú ý, từ phía sau lấy ra một hộp điểm tâm.

“Bánh hoa đào. Hôm nay mới ra lò.”

Ta trừng hắn một cái, lấy một miếng.

Hắn đứng bên cạnh nhìn ta ăn, cười ngây ngốc như một kẻ ngốc.

Quý An ở góc sân luyện kiếm, nhìn thấy một màn này, lặng lẽ quay đầu đi.

“Công tử thay đổi rồi.” Quý An nói với Thanh Hòa.

“Thay đổi chỗ nào?”

“Trước đây chỉ biết đ/ánh nhau và ăn cơm. Bây giờ——còn biết dỗ người rồi.”

Thanh Hòa nghĩ một chút: “Như vậy chẳng phải cũng tốt sao?”

“Tốt thì tốt……chỉ là lúc nào cũng sai ta đi xếp hàng mua đồ ăn cho tẩu phu nhân. Lần trước đứng hai canh giờ mua bánh hạt thông. Hai canh giờ.”

“Kaka, ot.cay còn tưởng hắn xếp chứ.”

“Tẩu phu nhân thích ăn mà.”

“Ta cũng thích ăn, ai xếp hàng cho ta?”

“……”

23

Một buổi chiều tháng mười, Tạ Lâm Uyên từ quân doanh trở về, trên người mang theo mùi mồ hôi.

“Hôm nay luyện cái gì?”

“Luyện trận pháp.” Hắn cởi áo ngoài, lộ ra trung y bên trong, “nhưng hôm nay ta có chuyện quan trọng muốn nói với nàng.”

“Chuyện gì?”

“Thái tử nói với ta, cuối năm có thể sẽ có một trận chiến ở Bắc Cương.”

Trong lòng ta trầm xuống.

“Chàng sẽ đi?”

“Chưa biết. Thái tử vẫn còn đang cân nhắc. Nhưng nếu cần, ta có thể phải đi một chuyến.”

“Vết thương ở tay trái của chàng——”

“Khỏi rồi, khỏi từ lâu rồi.” Hắn giơ cánh tay trái lên, lắc lắc trước mặt ta, “nàng xem, có thể đ/ánh mười người.”

Ta không cười.

Hắn nhìn ra ta không vui, tiến lại gần, cẩn thận chọc chọc vào mặt ta.

“A Ninh, đừng lo.”

“Ta không lo.”

“Khóe miệng nàng đang cụp xuống.”

“Không có!”

“Có. Mỗi lần nàng không vui, khóe miệng đều cụp xuống. Ta quan sát ba tháng rồi.”

“Ngươi quan sát ta ba tháng?”

“Không chỉ ba tháng. Từ lần đầu gặp đã bắt đầu rồi.”

Ta bị hắn nói một câu như vậy, nghẹn đến không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, ta buồn bực nói: “Nếu chàng ra chiến trường, không được bị thương.”

“Được.”

“Không được liều lĩnh.”

“Được.”

“Đánh không lại thì chạy.”

“Cái này……được.”

“Phải sống trở về.”

Hắn giơ tay, nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay ta.

“Nhất định sẽ trở về.”

Đêm đó, ta mơ một giấc mộng.

Trong mộng không phải ký ức kiếp trước, mà là một cảnh tượng ta chưa từng thấy——

Tạ Lâm Uyên mặc giáp bạc, đứng giữa một vùng tuyết trắng. Bắc phong gào thét, ánh đ/ao lạnh như sương.

Cánh tay trái hắn đang chảy m/á/u, nhưng hắn vẫn cầm trường thương lao về phía trước.

Sau lưng hắn, là hàng vạn quân địch.

Ta bừng tỉnh từ trong mộng.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như sương.

Tạ Lâm Uyên ngủ bên cạnh ta, hô hấp đều đặn.

Ta nhìn nghiêng gương mặt hắn, đưa tay ra, khẽ chạm vào vết sẹo mờ giữa trán hắn.

Đó là vết đ/ao để lại ở Bắc Cương.

“Đừng đi nữa.” Giọng ta nhẹ đến mức chính mình cũng không nghe rõ.

Hắn trở mình, vô thức đặt tay lên eo ta, mơ hồ lẩm bẩm một câu.

“A Ninh……ngủ thêm một chút.”

Ta nhắm mắt lại, nắm chặt tay hắn.

24

Đầu tháng mười một, trong triều quả nhiên bắt đầu bàn luận về chiến sự Bắc Cương.

Man tộc biên cảnh rục rịch, Thái tử chủ chiến, một bộ phận văn thần chủ hòa.

Tạ Lâm Uyên không tỏ thái độ, nhưng ta biết hắn đang chuẩn bị.

Thời gian luyện võ mỗi ngày của hắn từ một canh giờ tăng lên hai canh giờ. Trong tủ y phục xuất hiện thêm một bộ giáp mới.

Ta giả vờ như không nhìn thấy.

Ngày mười lăm tháng mười một, trên triều, Thái tử điểm danh ba người——ứng cử viên dẫn quân Bắc phạt.

Tên của Tạ Lâm Uyên nằm trong đó.

Tin tức truyền về phủ, sắc mặt mẫu thân chồng thoáng chốc trắng bệch.

“Lại đi nữa sao?”

Hầu gia ở bên cạnh trầm giọng nói: “Thái tử tín nhiệm Lâm Uyên, đây là chuyện tốt.”

“Chuyện tốt? Lần trước nó suýt ch /ế/t ở đó rồi!” Mẫu thân chồng siết chặt khăn tay.

Tạ Lâm Uyên đứng bên cạnh gãi đầu: “Mẫu thân, còn chưa quyết định mà——”

“Chưa quyết định mà ngươi đã bắt đầu mài đ/ao rồi? Ngươi tưởng ta điếc à?”

Hắn bị mắng đến không dám lên tiếng.

Ta ngồi bên cạnh, lặng lẽ không nói gì.

Buổi tối trở về phòng, Tạ Lâm Uyên do dự mãi mới mở lời.

“Nàng nói đi.” ta để hắn ngồi xuống.

“Nếu Thái tử chọn ta——”

“Chàng đi.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta.

“Bản lĩnh của chàng ta biết.” cổ họng ta hơi nghẹn, nhưng vẫn nói hết lời, “chàng là võ tướng, chiến trường mới là nơi chàng nên ở. Ta không ngăn được chàng, cũng không nên ngăn chàng.”

“A Ninh——”

“Nhưng chàng phải đáp ứng ta ba chuyện.”

“Nàng nói.”

“Thứ nhất, cứ ba ngày viết một bức thư gửi về.”

“Được.”

“Thứ hai, vết thương cũ ở tay trái không được cố gắng quá sức.”

“Được.”

“Thứ ba——”

Ta nhìn hắn thật sâu.

“Phải sống trở về.”

Hắn đưa tay ôm ta vào lòng.

Trước ngực hắn bị thứ gì đó làm ướt.

Hắn không cúi đầu nhìn.

Chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, từng nhịp từng nhịp.

“Ta hứa với nàng.”…

Mùng một tháng mười hai, Thái tử chính thức hạ chỉ, lệnh cho Tạ Lâm Uyên dẫn ba vạn tinh binh Bắc phạt.

Ngày xuất chinh, cả kinh thành tiễn đưa.

Ta đứng trước cổng thành, tự tay buộc lại dây áo choàng cho hắn.

Tạ Lâm Uyên mặc giáp bạc, cưỡi trên chiến mã, anh dũng đến mức không giống người vẫn ngày ngày cười đùa bên ta.

“A Ninh.” Hắn cúi đầu nhìn ta, “đợi ta trở về, ta sẽ mua đặc sản Bắc Cương cho nàng.”

“Ta không cần đặc sản.”

“Vậy nàng muốn gì?”

“Chàng.”

Hắn sững lại một chút.

Sau đó bật cười——vẫn là nụ cười lộ hết răng quen thuộc, chỉ là lần này hốc mắt đã đỏ lên.

Hắn cúi người, khẽ chạm lên trán ta.

“Đợi ta.”

Đại quân xuất phát.

Bụi bay mịt mù.

Thân ảnh của hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất nơi cuối con đường.

Ta đứng ở cổng thành, đến khi tất cả mọi người đã rời đi, ta vẫn đứng đó.

Thanh Hòa khẽ nói: “Phu nhân, về thôi.”

“Chờ thêm một chút.”

“Nhưng đã không còn nhìn thấy nữa rồi——”

“Chờ thêm một chút.”

Gió thổi khô nước mắt ta rồi lại làm ướt.

25

Những ngày sau khi Tạ Lâm Uyên rời đi vô cùng khó chịu.

Không phải vì thiếu thốn vật chất——phủ Vũ An hầu không thiếu thứ gì.

Mà là trong lòng như bị khoét mất một mảnh.

Mỗi sáng tỉnh dậy đều theo thói quen nhìn sang bên cạnh, trống không.

Sau đó mới nhớ ra hắn đã đi rồi.

Mẫu thân chồng nhìn ra ta u sầu, mỗi ngày đều kéo ta trò chuyện, có khi còn đưa ta đi chùa thắp hương.

“Năm đó phụ thân chồng con cũng từng ra chiến trường.” mẫu thân chồng dâng ba nén hương trước tượng Phật, “khi ấy ta còn trẻ, khóc suốt ba ngày ba đêm. Sau đó phụ thân chồng con trở về.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó mỗi lần ông xuất chinh ta đều không khóc nữa.”

“Vì đã quen rồi sao?”

“Vì khóc cũng vô ích.” mẫu thân chồng cười cười, “chi bằng tiết kiệm ba ngày đó, may cho ông hai bộ y phục gửi đi.”

Ta trở về liền bắt đầu may y phục.

Từng mũi kim đường chỉ, làm vô cùng cẩn thận.

May xong liền nhờ Quý An mang tới Bắc Cương.

Quý An đi một chuyến, mang về bức thư đầu tiên của Tạ Lâm Uyên.

Bức thư rất ngắn——

“A Ninh: đã tới nơi, mọi thứ đều ổn. Trời rất lạnh nhưng ta đã mặc áo dày. Bộ y phục nàng gửi hôm qua ta nhận được rồi, rất ấm. Nhớ nàng.”

Bên dưới vẽ xiêu vẹo hai người nhỏ.

Bên cạnh còn viết: ta và nàng.

Ta lật đi lật lại bức thư xem ba lần.

Sau đó cẩn thận gấp lại, đặt vào đáy hòm trang sức.

Ba ngày sau, thư thứ hai đến.

“A Ninh: đánh một trận nhỏ, thắng rồi. Ta không bị thương, đừng lo. Hôm qua ăn một con cừu nướng nguyên con, ta giữ lại miếng đùi ngon nhất——sau đó bị gió thổi nguội, không kịp ăn. Nhưng không sao, sau này nàng đi cùng ta ăn đồ mới nướng. Nhớ nàng.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...