SAU KHI CHIA TAY BẠN TRAI CŨ, TÔI MANG SONG THAI

Chương 5



Tôi chưa kịp mở lời, Chu Hoài An đã cười. Anh nhìn Tần Phi với vẻ thương hại: “Chỉ dựa vào việc cô ấy là người đầu tiên tôi định sẵn cho đời mình.”

“Dựa vào việc điều cô ấy muốn chưa bao giờ là tiền của nhà họ Chu, cũng không phải danh phận con dâu nhà họ Chu, mà chỉ là một mái ấm bình yên.”

“Dựa vào việc khi tôi không có gì trong tay, cô ấy cũng sẽ không ngần ngại chọn tôi.”

“Còn cô,” anh lắc đầu, “Đến cả chồng mình tên là Chu Hoài Đình hay Chu Hoài An, đôi khi cô còn nhầm đúng không?”

Mặt Tần Phi không còn một giọt máu. Chu Hoài An không thèm để ý đến họ nữa, ôm tôi bước ra khỏi cánh cổng nhà chính. Ánh nắng bên ngoài thật đẹp, chiếu lên người ấm áp. Tôi tựa vào lòng anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, lòng tràn ngập an nhiên.

Tôi biết, từ ngày hôm nay, không còn ai có thể quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa. Cuộc chiến này, chúng tôi thắng.

10

Sau khi chúng tôi rời đi, vở kịch nhà họ Chu kết thúc ra sao tôi không biết và cũng chẳng quan tâm. Vài ngày sau, Chu Hoài An cho tôi biết Chu Hoài Đình và Tần Phi đã ly hôn. Tần Phi ra đi tay trắng, từ một thiếu phu nhân danh giá trở thành kẻ bị mọi người phỉ nhổ. Nghe nói gã họ Triệu kia cũng bị vợ làm cho thân bại danh liệt, công ty phá sản.

Còn Chu Hoài Đình, sau cú sốc này thì suy sụp hoàn toàn. Chu Kính Tông thất vọng tột cùng, thu hồi hầu hết quyền lực. Chu Kính Tông và Vương Nhã Chi sai người gửi rất nhiều thuốc bổ và đồ dùng cho trẻ sơ sinh, nhưng đều bị Chu Hoài An trả lại nguyên vẹn. Anh còn gửi kèm một lời nhắn: “Trước khi con chào đời, đừng đến làm phiền. Sau khi con ra đời, tùy tâm trạng vợ tôi.”

Từ đó, phía nhà chính thực sự không còn động tĩnh gì nữa. Thế giới của tôi hoàn toàn thanh tịnh.

Vụ án của Lục Trạch cũng có phán quyết. Vì số tiền trốn thuế quá lớn và tình tiết nghiêm trọng, anh ta bị kết án mười năm tù. Lý Ngọc Mai không chịu nổi cú sốc mà bị đột quỵ, nửa thân người liệt, nằm trong bệnh viện không ai chăm sóc.

Tất cả những kẻ từng tổn thương tôi đều nhận lấy kết cục xứng đáng. Tôi không đi thăm họ, thậm chí khi nghe tin, lòng tôi không chút gợn sóng. Chu Hoài An nói đúng, họ là những thứ bẩn thỉu, không đáng để tôi lãng phí một chút cảm xúc nào.

Cuộc sống của tôi bước vào giai đoạn hạnh phúc nhất. Cuối thai kỳ, bụng tôi to như quả bóng, đi lại chậm chạp. Chu Hoài An dời văn phòng về nhà. Hàng ngày, xen giữa những lúc xử lý công việc, anh dành thời gian massage bắp chân bị sưng cho tôi, trò chuyện cùng tôi, đọc tin tức tài chính để thai giáo cho con.

Tôi thường tựa vào lòng anh, cảm nhận hai nhóc tì đạp trong bụng, nhìn góc nghiêng dịu dàng của anh mà thấy như không thực.

“Chu Hoài An.”

“Ơi?”

“Anh không sợ sao?”

“Sợ gì?”

“Vạn nhất… vạn nhất em không phải là không sinh được, mà thực sự là mang thai con của người khác, anh sẽ làm gì?” Tôi không nhịn được mà hỏi câu hỏi luôn ám ảnh trong lòng.

Chu Hoài An đặt tài liệu xuống, nâng mặt tôi lên, nhìn tôi thật nghiêm túc: “Thứ nhất, anh tin em. Thứ hai, giả sử trường hợp xấu nhất, dù con không phải của anh, nhưng em là của anh. Chừng nào em còn là vợ anh, anh sẽ bảo vệ em và con của em. Cùng lắm thì anh coi hai nhóc này là món quà thượng đế ban tặng. Dù sao, anh cũng từng định nhận con nuôi mà.”

Ánh mắt anh không một chút do dự. Tôi nhìn anh, nước mắt lại rơi. Tôi thật may mắn khi gặp được người đàn ông này. Anh không yêu tôi vì tôi có thể sinh con. Điều anh yêu, từ đầu đến cuối, chính là con người tôi.

“Chu Hoài An,” tôi nghẹn ngào, “Em yêu anh.”

Anh ngẩn ra, rồi hốc mắt cũng đỏ lên. Anh cúi đầu, đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu. Đó là một nụ hôn dịu dàng và đầy trân trọng. Nắng ngoài cửa sổ thật đẹp, năm tháng bình yên.

11

Một tuần trước ngày dự sinh, tôi bị Chu Hoài An “áp giải” vào phòng sinh VIP của bệnh viện. Ngày sinh, anh còn căng thẳng hơn cả tôi, cứ đi đi lại lại trước cửa phòng sinh, lo lắng không yên.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi. Khi tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh, câu đầu tiên tôi nghe thấy là giọng nói run run của anh: “Vợ ơi, em vất vả rồi.”

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, mỉm cười: “Con đâu?”

“Ở… ở kia!” Anh chỉ vào hai chiếc lồng ấp mà y tá đang đẩy tới, xúc động đến mức nói không thành lời.

Y tá mỉm cười đẩy hai thiên thần nhỏ đến trước mặt tôi. Một trai một gái, nhăn nheo như hai chú khỉ con, nhưng trong mắt tôi, các con là những thiên thần đáng yêu nhất thế giới. Anh trai rất trầm tĩnh, còn em gái lại hoạt bát, cái miệng nhỏ cứ đóng mở như đang phản đối điều gì đó.

Chu Hoài An rụt rè đưa tay chạm vào má con gái, lập tức nước mắt rơi lã chã. Một người đàn ông quyết đoán trên thương trường, lúc này lại khóc như một đứa trẻ. Tôi mỉm cười, nước mắt cũng rơi theo. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tên của các con là do chúng tôi bàn bạc từ trước. Anh trai tên Chu Niệm An, em gái tên Chu Mộ Diên. Niệm An là nhớ về bình an. Mộ Diên là ngưỡng mộ, yêu thương Hứa Diên.

Chu Hoài An nói: “Anh muốn cả thế giới biết anh yêu em nhường nào.”

Hết tháng ở cữ, gia đình bốn người chúng tôi dọn về nhà. Cuộc sống trở nên bận rộn nhưng ngọt ngào. Chu Hoài An trở thành một “ông bố cuồng con gái” chính hiệu. Việc đầu tiên khi đi làm về là lao vào phòng em bé, bế con gái lên hôn lấy hôn để. Đối với con trai, anh không ưu ái bằng, thường chỉ liếc nhìn một cái rồi hỏi: “Hôm nay không quậy chứ?”, thế là xong.

Tôi thường trêu anh thiên vị. Anh thì lý luận hùng hồn: “Con trai phải nuôi kiểu nghèo, sau này phải tự lập như bố. Con gái phải nuôi kiểu giàu, cho con những thứ tốt nhất thế giới, để sau này không bị tên nhóc tồi nào lừa dễ dàng.”

Tôi nhìn anh bế con gái, cười ngây ngô, vừa thấy buồn cười vừa thấy thương. Cuộc sống như một bức tranh, được lấp đầy bởi tiếng khóc, tiếng cười của hai nhóc tì với những gam màu ấm áp.

Đôi khi tôi nhớ về bản thân ba năm trước. Cô gái đứng ở hành lang bệnh viện, tay chân lạnh ngắt, ngỡ rằng cuộc đời mình đã rơi xuống đáy vực. Nếu cô ấy nhìn thấy hiện tại, chắc chắn sẽ kinh ngạc lắm.

Hóa ra, định mệnh lấy đi của bạn một thứ là để trong tương lai bù đắp cho bạn những điều tốt đẹp hơn, gấp bội lần. Hóa ra, phải từ biệt người sai thì mới có thể gặp được người đúng. Và Chu Hoài An chính là người đúng nhất trong cuộc đời tôi.

12

Ngày Niệm An và Mộ Diên tròn một tuổi, Chu Hoài An tổ chức một bữa tiệc thôi nôi hoành tráng. Khách khứa đông đúc. Tôi bế Mộ Diên, Chu Hoài An bế Niệm An, cùng đứng trên sân khấu nhận lời chúc phúc.

Chu Kính Tông và Vương Nhã Chi cũng đến. Nhìn hai đứa cháu bụ bẫm, mắt họ không giấu nổi sự yêu thích và… hối hận. Họ đưa cho tôi một phong bao lì xì khổng lồ, Vương Nhã Chi còn nắm tay tôi nói lời xin lỗi. Tôi chỉ mỉm cười nhạt, không nhận cũng không từ chối.

Chu Hoài An thay tôi chặn lại: “Mẹ, chuyện cũ cứ để nó trôi qua đi. Sau này, Diên Diên vui vẻ là quan trọng nhất.”

Anh luôn đứng về phía tôi, bảo vệ mọi thể diện và kiêu hãnh của tôi.

Giữa bữa tiệc, Chu Hoài An bế Mộ Diên, còn tôi bế Niệm An ra vườn hóng mát. Mộ Diên nắm lấy cà vạt của bố, cười khanh khách. Niệm An thì tựa vào lòng tôi, lặng lẽ ngắm những ngôi sao trên trời.

“Đang nghĩ gì thế?” Chu Hoài An hỏi.

“Em đang nghĩ, nếu ba năm trước em không bị ‘tuyên án’ vô sinh, không chia tay Lục Trạch, thì giờ em sẽ ra sao.”

Chu Hoài An im lặng. Tôi mỉm cười, tự trả lời: “Có lẽ sẽ là một người vợ bị mẹ chồng ghét bỏ, bị chồng phớt lờ, mỗi ngày vì cơm áo gạo tiền và những chuyện vặt vãnh mà gào thét tuyệt vọng chăng.”

“Vì vậy,” tôi quay sang nhìn anh, “Chu Hoài An, cảm ơn anh. Cảm ơn lời nói dối năm đó của anh, và cảm ơn sự thành thật sau này. Cảm ơn anh đã cho em biết rằng em xứng đáng được yêu, xứng đáng có được tất cả những điều này.”

Chu Hoài An không nói gì. Anh chỉ đưa một bàn tay ra, nắm chặt lấy tay tôi. Mười ngón tay đan vào nhau.

Phía xa, sảnh tiệc đèn hoa rực rỡ, tiếng người náo nhiệt. Còn trong góc nhỏ của chúng tôi, chỉ có tôi, anh, hai thiên thần nhỏ và bầu trời đầy sao.

Khoảnh khắc này, trái tim tôi được lấp đầy. Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, hạnh phúc không phải là sở hữu bao nhiêu tiền bạc, cũng không phải là chiến thắng bao nhiêu kẻ thù. Hạnh phúc là khi ngoảnh lại, mọi vết thương đều đã lành. Khi nhìn về phía trước, người mình yêu vẫn luôn ở bên cạnh. Và tương lai, tràn đầy hy vọng, ngay trong tầm tay.

Thế là đủ rồi.

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...