Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Nhất Định Phải Về Nhà

Chương 2



2

Câu nói vừa thốt ra, giống như nước đổ vào chảo dầu đang sôi, lập tức nổ tung.

Em gái lập tức gào khóc, thét chói tai lao tới cào vào mặt tôi.

“Không được! Không được!”

“Đó là nhà của em! Em không cho chị đến!”

Cơ thể tôi phát triển chậm hơn bạn cùng tuổi, dù em gái nhỏ hơn tôi hai tuổi, nhưng chiều cao cũng xấp xỉ.

Cô ta dùng sức xé quần áo tôi, túm tóc và cào mặt tôi.

Tôi không đứng yên chịu trận, mà lao vào đánh nhau với Tạ Tình.

Nhìn tôi gầy gò, nhưng làm việc đồng áng quen rồi, sức lực lại lớn hơn Tạ Tình nhiều.

Tôi không khách khí mà véo mạnh vào chỗ thịt non dưới lớp quần áo của cô ta.

Chiêu này, vẫn là tôi học từ bà nội.

Quả nhiên Tạ Tình bị tôi véo đến mức gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.

Bố và mẹ mỗi người kéo một đứa, mạnh tay tách tôi và Tạ Tình ra.

Tạ Tình được mẹ ôm trong lòng, mắt khóc sưng đỏ, tóc rối tung, cổ họng cũng khản đặc.

Miệng vẫn không chịu buông tha, tiếp tục mắng.

“Tôi ghét chị, đồ xấu xí, chị cút đi!”

Bố cau mày thật chặt, không vui quát mắng.

“Gọi ai là đồ xấu xí, nó là chị con, Tạ Tình, con làm loạn đủ chưa!”

Bà nội xua tay, “Con lớn tiếng thế làm gì, đừng có dọa trẻ con.”

Miệng nói vậy, nhưng ánh mắt lại lột da tôi, như thể giây sau sẽ xắn tay áo lên đánh tôi.

Tôi đứng yên không phản ứng, chờ đến khi tiếng khóc của Tạ Tình cuối cùng cũng dừng lại.

Bố ngồi xuống bàn ăn, đột nhiên thở dài một tiếng.

“Có chuyện gì lát nữa nói, mọi người ăn cơm trước đi.”

Lại là kéo dài.

Ăn xong, họ dọn dẹp gọn gàng rồi rời đi, còn đâu chuyện của tôi.

Ngực tôi nặng trĩu.

Tôi kéo tay áo và ống quần lên, để lộ làn da đã tím bầm.

Những vết sẹo lớn nhỏ, mới cũ chồng chéo, dày đặc đến mức nhìn mà rợn người.

“Bà nội bạo hành tôi, nếu mọi người không đưa tôi đi, bà sẽ đánh chết tôi.”

Một mảnh yên lặng.

Đôi đũa trong tay mẹ đột ngột rơi xuống bàn.

“Cạch” một tiếng.

Bà kinh ngạc quay đầu nhìn bà nội.

“Mẹ, chuyện này là sao?”

Sắc mặt bố cũng khó coi, ông cẩn thận kiểm tra cơ thể tôi.

“Mẹ, Niếp Niếp nói là thật sao?”

Biểu cảm bà nội cứng lại, “Nó nói bậy thôi, tôi sao có thể đánh trẻ con.”

Tạ Tình chỉ vào tôi, lớn tiếng kêu lên.

“Không phải, bố mẹ đừng bị nó lừa, rõ ràng là đồ xấu xí lúc nãy đánh nhau với con bị thương, không tin mọi người xem con cũng có.”

Nói rồi cô ta cũng vén quần áo lên.

Da Tạ Tình trắng mềm, chỗ bị tôi véo sưng đỏ bầm tím, nhìn còn nghiêm trọng hơn tôi.

“Đồ xấu xí chắc chắn là đánh nhau bị thương, trẻ con trong làng đều bạo lực như vậy.”

“Bà nội tốt như thế, sao có thể đánh trẻ con.”

“Huống hồ đồ xấu xí không nghe lời, trẻ con không nghe lời thì phải bị đánh.”

Tim tôi trầm xuống.

Quả nhiên, biểu cảm của bố mẹ có chút dao động.

Bà nội tranh thủ kéo vội quần áo tôi xuống.

“Ôi dào, trẻ con mà, hai đứa cũng biết trẻ con trong làng khỏe lắm, ngày nào cũng chạy nhảy khắp nơi, va va đập đập là chuyện bình thường.”

“Có lúc không nghe lời tôi tức quá mới đánh hai cái, trẻ con trong làng đều nuôi như vậy.”

Bà nội ngồi xuống, xoa xoa mặt, như thể rất tủi thân.

“Tôi già thế này rồi còn giúp các con trông trẻ, trông cũng thôi đi, lại còn trông không tốt, trẻ con thì hận tôi, người lớn các con cũng trách tôi.”

“Cùng lắm thì để Niếp Niếp theo các con về, tôi không nuôi nữa, khỏi phải vất vả mà còn bị oán trách.”

Bố cuống lên, “Không có đâu, mẹ đừng giận.”

Mẹ cũng cười gượng, “Chúng con cũng chỉ là lo quá thôi mà, Niếp Niếp mau xin lỗi bà nội đi!”

Tôi cười lạnh một tiếng, “Mọi người ngu à? Hay là lời trẻ con không đáng tin—”

Chưa nói xong, một cái tát đã giáng xuống thật mạnh.

Nửa bên mặt tôi sưng đau tê dại.

Bố tức đến run người, ép tôi cúi người xin lỗi bà nội.

“Đồ vong ơn, bà nội nuôi mày lớn thế này mà không biết hiếu thuận.”

Bị ép cúi đầu trước người đã áp bức đến chết tôi, tôi đau đớn đến xé lòng, oán hận như độc ăn mòn trái tim.

Tạ Tình nằm trong lòng mẹ sụt sùi, hé một mắt nhìn tôi, khóe môi đắc ý cong lên.

Một màn náo loạn kết thúc, không khí trên bàn ăn tụt xuống đáy.

Bố mặt lạnh, mẹ thì vừa lúng túng vừa có chút không đành.

Bà gắp thức ăn cho tôi.

“Đứa nhỏ này, đừng chỉ ăn cơm trắng, ăn thêm chút thức ăn đi.”

Tôi nhìn móng gà cay trong bát, mặt không cảm xúc.

“Mẹ, đây là lần đầu tiên mẹ gắp thức ăn cho con.”

Đũa của mẹ khựng lại, rồi lại gắp thêm cho tôi rất nhiều.

Trên mặt có áy náy, cũng có chút dịu dàng của người mẹ.

“Thật à? Con muốn ăn gì mẹ gắp cho.”

Tôi cong môi, ăn hết.

Thấy vậy, bố cũng mặt lạnh gắp thức ăn cho tôi.

Tôi không từ chối, từng miếng đều nuốt xuống.

Nhưng trong dạ dày lại cuộn trào, từ cơn đau âm ỉ có thể chịu đựng được, trở nên dữ dội.

Món trên bàn đều là đồ cay, thơm nồng tê cay.

Dạ dày yếu ớt của tôi, vì ăn uống thất thường lâu ngày, bị kích thích mà co thắt dữ dội.

Ép tôi phải nôn ra.

Buồn nôn và đau đớn khiến tôi toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.

Trước đây tôi chỉ ăn một đĩa rau cải xào nhạt trước mặt.

Bây giờ, dưới ánh mắt không vui của bà nội, tôi cực kỳ “không có giáo dưỡng” mà ăn từng miếng lớn món thịt bà chuẩn bị kỹ.

Vẫn chưa đủ, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, tôi làm gì cũng được.

Chương trước Chương tiếp
Loading...