Sống Lại Tôi Chọn Cách Tránh Xa Anh Ta
Chương 3
Sau khi bọn họ đi khỏi.
Lâm Hủ có chút ảo não nhìn tôi:
“Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, hại cậu chọc giận Giang Ký Duật rồi, hay là để tớ đi xin lỗi Giang Nghiên, bọn họ đánh tớ mắng tớ tớ đều nhận hết!”
Trong ánh mắt Lâm Hủ là sự lo lắng thực sự.
Cô ấy biết Giang Ký Duật quan trọng với tôi như thế nào.
Tôi có thể vì anh ta mà làm bất cứ điều gì.
Nhưng đó là chuyện trước kia.
Tôi kéo cô ấy lại.
“Không cần đi, tớ và Giang Ký Duật đã chia tay rồi.”
Lâm Hủ trừng to mắt.
“Hả? Thật sao?”
“Đúng, thật đấy.”
Tôi bỗng nhiên nhẹ nhàng ôm Lâm Hủ 1 cái.
Cằm tựa lên bờ vai mềm mại của cô ấy, tôi có chút muốn khóc.
Tôi và Lâm Hủ quen biết nhau từ khi còn nhỏ.
Hồi nhỏ cô ấy vì sinh bệnh phải uống thuốc, tóc rụng sạch trơn, ở trường thường xuyên bị người ta chế giễu.
Còn tôi là kiểu tính cách vô tư lự, đứa nào dám cười nhạo cô ấy tôi liền đánh đứa đó.
Lâm Hủ rất ỷ lại vào tôi.
Hơn nữa chúng tôi còn rất hợp tính nhau.
Đều thích những môn thể thao như trượt tuyết, lướt sóng.
Dần dần, chúng tôi trở thành bạn rất thân.
Nhưng khi tôi gặp Giang Ký Duật, mọi thứ đều thay đổi.
Tôi nuôi tóc dài, trở nên dịu dàng điềm đạm.
Không đi lướt sóng, không đi trượt tuyết, không đi nhảy múa nữa.
Bạn bè vì sự thay đổi của tôi mà từng người một rời bỏ tôi.
Chỉ có Lâm Hủ là vẫn ở lại.
Tình bạn không cần nói nhiều.
“Hủ Hủ, cảm ơn cậu đã không từ bỏ tớ.”
Lâm Hủ ngược lại có chút ngại ngùng.
Cô ấy làm bộ làm tịch vỗ vỗ vai tôi.
“Chẳng phải chỉ là thất tình thôi sao, cậu yên tâm, đàn ông tốt trên thế giới này còn nhiều lắm, tớ sẽ tìm cho cậu 1 người tốt hơn!”
Chương 8
Tôi không để tâm đến lời của Lâm Hủ.
Việc đầu tiên khi trở lại trường, tôi rút khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, gia nhập câu lạc bộ nhảy đường phố.
Khi tôi nộp đơn xin rút khỏi câu lạc bộ bằng giấy cho giáo viên phụ trách, các thành viên khác đều ở bên cạnh.
Bao gồm cả Giang Nghiên.
Có thành viên hỏi: “Tại sao Kiều Diệc Nhiễm lại rút khỏi câu lạc bộ? Cô ta không biết rút lui sẽ bị trừ tín chỉ sao?”
Một người khác trả lời.
“Còn vì sao nữa, cô ta một lòng muốn bắt chước Nghiên Nghiên nhưng ngược lại bị cậu ấy áp đảo, tâm lý sụp đổ rồi chứ sao.”
Người đó là bạn cùng phòng của Giang Nghiên, rất tự nhiên nói đỡ cho Giang Nghiên.
Trên mặt Giang Nghiên mang theo vẻ đắc ý, nhưng lại không quá đắc ý.
Tôi biết, cô ta không muốn tôi rời khỏi câu lạc bộ.
Bởi vì đây là vùng an toàn của cô ta.
Là nơi cô ta có thể vững vàng vượt trội hơn tôi.
Giang Nghiên học vẽ từ nhỏ, trình độ rất tốt.
Còn tôi chỉ là tay ngang.
Hồi đầu khi ở bên Giang Ký Duật, anh ta nói nếu con gái biết vẽ tranh sẽ trông nhã nhặn và có khí chất.
Vì vậy tôi đã từ bỏ các sở thích khác.
Chuyên tâm học vẽ.
Nhưng dù sao thì thời gian tôi học cũng ngắn.
So với Giang Nghiên đã học nhiều năm, tự nhiên khắp nơi đều không bằng.
Câu lạc bộ ở trường đại học là 1 nơi rất thực tế.
Đặc biệt là có rất nhiều hoạt động còn gắn liền với tín chỉ.
Giang Nghiên với tư cách là người có trình độ xuất sắc trong câu lạc bộ, có thể nghiễm nhiên sắp xếp rất nhiều việc.
Ví dụ có 1 lần cô ta bảo tôi đi lấy giấy vẽ, kết quả bị “không cẩn thận” hất cả 1 người đầy màu nước.
Bức ảnh toàn thân nhếch nhác của tôi bị đăng lên diễn đàn trường, trở thành trò cười cho mọi người.
Bây giờ tôi muốn rời khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, đương nhiên cô ta không muốn.
Cô ta không nhịn được hỏi tôi:
“Chị muốn rút khỏi câu lạc bộ mỹ thuật, anh Ký Duật có biết không?”
“Liên quan mẹ gì đến anh ta!” Tôi đáp trả.
Giang Nghiên không ngờ tôi lại không khách sáo như vậy.
Tôi cũng không cho cô ta cơ hội đáp trả.
Cầm lấy giấy chấp thuận của giáo viên ung dung rời đi.
Mấy ngày tiếp theo tôi hiếm khi được yên bình.
Tập trung làm việc của mình, không còn suy xét đến chuyện khác nữa.
Thi thoảng sẽ tụ tập với Lâm Hủ và mấy người bạn khác.
Vào 1 buổi tối nọ, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của Giang Ký Duật.
Giọng điệu của anh ta mang theo vài phần đáng thương.
“Nhiễm Nhiễm, anh bị đau dạ dày, em mang cho anh chút thuốc qua đây đi.”
Giang Ký Duật có dạ dày không tốt.
Anh ta thường xuyên bị đau dạ dày nhưng lại quên mang thuốc, đều sẽ gọi điện thoại bảo tôi mang đến cho anh ta.
Tôi lạnh lùng nói:
“Giang Ký Duật, có phải anh quên rằng chúng ta đã chia tay rồi không?”
Giang Ký Duật im lặng 1 lúc.
Giống như rất bất lực.
“Em vừa phải thôi, anh đã cho em bậc thang bước xuống rồi, em đừng có bám riết không buông nữa được không.”
“Hôm đó là anh không đúng, anh không nên trước mặt mọi người nói em khó coi.”
“Em muốn dỗi, thời gian lâu như vậy cũng đủ rồi, anh xin lỗi em.”
Cái giọng điệu cao cao tại thượng như ban phát đó, giống như anh ta xin lỗi tôi là 1 chuyện vô cùng khó có được.
Tôi không tức giận.
Có lẽ khi đã thất vọng tột cùng về 1 người, thì sẽ không còn dao động trước bất kỳ lời nói hay hành động nào của người đó nữa.
“Giang Ký Duật, tôi đã chia tay với anh rồi, tôi nói thật đấy.”
Nói xong, tôi không đợi anh ta có phản ứng gì.
Trực tiếp cúp máy.
Tự mình lặng lẽ ngồi 1 lúc.
Nhẹ nhàng thở phào 1 hơi.
Đọc tiếp: Chương 4 →