Ta Không Nợ Ai Nữa
Chương 1
Năm ta bảy tuổi, muội muội ngã bệnh, một vị cao tăng nói rằng mệnh cách của ta quá vượng, xung khắc với phúc thọ của muội ấy.
Mẫu thân ôm ta vào lòng, nước mắt nhỏ xuống cổ ta.
Bà nói:
“Ninh Ninh ngoan, phong cảnh ở Ngọc Thanh Quán rất đẹp, con dẫn các ma ma đến đó ở một thời gian nhé.”
Phụ thân chuẩn bị cho ta trọn vẹn mười xe ngựa đầy gấm vóc lụa là, đồ cổ tranh quý, còn để lại vô số lá vàng dùng mãi không hết.
Trước lúc đi, mẫu thân vuốt ve mặt ta, nói đợi đến mùa thu, khi thân thể muội muội khỏe hẳn rồi sẽ đến đón ta về.
Ta rất nghe lời bước lên xe ngựa.
Mỗi ngày ở Ngọc Thanh Quán, ta đều ngoan ngoãn chép kinh văn cầu phúc.
Ma ma nói, ta bớt ăn một viên kẹo thì bệnh của muội muội sẽ mau khỏi hơn một chút.
Vì thế, một viên kẹo ta cũng không ăn.
Mỗi ngày ta đều mang ghế nhỏ ngồi trước sơn môn chờ đợi.
Chỉ mong đến lúc lá thu phủ kín núi, phụ thân và mẫu thân sẽ dẫn theo muội muội cùng đến đón ta về nhà.
Nhưng mãi đến khi ta đính thân, rời khỏi đạo quán, bọn họ vẫn chưa từng xuất hiện.
01
Phu quân của ta tên là Tạ Từ, là con trai độc nhất của Trấn Bắc Hầu.
Tạ Từ rất cố chấp.
Chàng nói, tam môi lục sính, lệnh của phụ mẫu, thứ nào cũng không thể thiếu.
Nhất định phải báo cho phụ thân và mẫu thân biết chuyện hôn sự của chúng ta.
Nếu không sẽ là để ta chịu ấm ức.
Thật ra ta không thấy ấm ức.
Ta ở Ngọc Thanh Quán suốt chín năm, từ năm bảy tuổi cho đến năm mười sáu tuổi.
Sớm đã không còn nhớ rõ dáng vẻ của phụ thân và mẫu thân nữa.
Nếu chàng đã kiên trì như vậy, ta liền cùng chàng xuống núi.
Xe ngựa lắc lư dừng lại trước cổng Trường Bình Hầu Phủ.
Cổng lớn của Trường Bình Hầu Phủ rất cao, hai con sư tử đá trước cửa nhe nanh múa vuốt.
Người gác cổng không nhận ra ta, lập tức xông tới đuổi xe ngựa của chúng ta.
Ta đưa nửa khối ngọc bội năm đó mẫu thân để lại cho ta.
Người gác cổng chỉ nhìn một cái đã lảo đảo chạy vào trong, trên đường còn húc đổ hai chậu hoa.
Một lúc sau, một đoàn người hùng hậu bước ra nghênh đón.
Đi đầu chính là mẫu thân của ta.
Bà đã già đi đôi chút, trên đầu cài trâm điểm thúy, hốc mắt đỏ hoe.
Vừa nhìn thấy ta, bà lập tức kéo ta vào lòng, siết chặt đến mức ta gần như không thở nổi.
Mẫu thân vừa khóc vừa gọi tên ta.
“Ninh Ninh, Ninh Ninh của mẫu thân, con chịu khổ rồi.”
Ta không hiểu mình đã chịu khổ ở đâu.
Năm đó lúc rời đi, bà để lại cho ta trọn vẹn mười xe lá vàng.
Chỉ là trong ba năm đầu, đám ma ma đi theo ta đã lén mang số lá vàng ấy xuống núi đổi lấy rượu thịt.
Bọn họ nói muội muội ở nhà ngày nào cũng phải uống thuốc đắng.
Ta không thể ăn ngon mặc đẹp quá, nếu không sẽ làm tổn hại phúc khí của muội ấy.
Sau này Tạ Từ đuổi hết đám ma ma đó đi.
Số lá vàng còn lại đều thuộc về ta và Tạ Từ.
Chúng ta nướng gà rừng ở hậu sơn Ngọc Thanh Quán, mua thoại bản đọc, cuộc sống vô cùng dư dả.
Lại còn có Bạch gia gia dạy ta y thuật.
Ta sống rất tốt, rất tốt.
Lúc này, phụ thân cũng bước tới, đôi mắt đỏ lên nhìn ta.
Ông thở dài một tiếng rồi nói:
“Trở về là tốt rồi, con cao hơn, cũng khỏe mạnh hơn rồi.”
“Quả nhiên núi rừng dưỡng người, không mang nhiều bệnh khí như vậy, mạnh hơn muội muội của con nhiều.”
Vừa nghe hai chữ “bệnh khí”, mẫu thân lập tức buông ta ra.
Bà quay đầu nhìn về phía sau.
Một thiếu nữ khoác áo choàng dày cộm, được hai đại nha hoàn dìu bước ra ngoài.
Nàng thấp hơn ta nửa cái đầu.
Gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Đó là muội muội của ta, Uyển Uyển.
Uyển Uyển vừa bước xuống bậc thềm đã ho dữ dội hai tiếng, nước mắt lập tức rơi lã chã.
“Tỷ tỷ cuối cùng cũng chịu trở về thăm muội rồi.”
“Năm đó tỷ tỷ đến đạo quán cầu phúc cho muội, đi một lần là chín năm, ngay cả một bức thư nhà cũng không gửi. Có phải tỷ tỷ trách Uyển Uyển đã cướp mất sự yêu thương của phụ thân và mẫu thân không?”
Nghe thấy lời ấy, sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi.
Bà lau nước mắt, nhíu mày, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
“Ninh Ninh, con ở trên núi quen hoang dã rồi, ngay cả quy củ cũng quên hết sao?”
“Muội muội con thân thể yếu ớt, không chịu nổi phong hàn, còn không mau qua đó đỡ nó vào nhà!”
Ta đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Nơi này là đất bằng.
Bên cạnh Uyển Uyển còn có hai nha hoàn.
Căn bản không cần ai đỡ.
Đúng lúc ấy, một bàn tay đưa tới từ bên cạnh.
Tạ Từ nắm lấy tay ta.
Bàn tay chàng rất ấm.
Nhưng nhìn gương mặt đầy vẻ trách móc của mẫu thân, trong đầu ta bỗng hiện lên mùa đông năm bảy tuổi ấy.
Năm đó ta sáu tuổi, Uyển Uyển bốn tuổi.
Uyển Uyển nói muốn ăn bánh quế hoa.
Mẫu thân bảo ta đến phòng bếp lấy.
Đường tuyết rất trơn.
Ta ngã một cái, đầu gối đập mạnh vào bậc đá, đau đến mức nước mắt không ngừng rơi xuống.
Nhưng ta vẫn gượng đứng dậy.
Khập khiễng bưng đĩa bánh quế hoa đến trước giường Uyển Uyển.
Uyển Uyển cắn một miếng rồi nói không ngon.
Thuận tay ném luôn xuống đất.
Mẫu thân bước tới.
Bà không hỏi ta có đau hay không.
Chỉ nhíu mày nói:
“Ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, con làm tỷ tỷ kiểu gì vậy?”
Tối hôm đó, ta trốn trong chăn sờ vết thương trên đầu gối.
Máu đã dính chặt ống quần vào da thịt.
Ta phải mất rất lâu mới gỡ ra được.
Một ma ma vào phòng thêm than.
Nhìn thấy vết thương của ta, bà ta chỉ thản nhiên nói một câu:
“Đại tiểu thư da dày thịt thô, vài ngày nữa sẽ khỏi thôi.”
Khi ấy ta vẫn chưa hiểu thế nào là thiên vị.
Ta chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc Uyển Uyển ra đời, ta đã trở thành người vô hình trong gia đình này.
Uyển Uyển khóc, là lỗi của ta.
Uyển Uyển cười, nghĩa là thân thể muội ấy khỏe hơn một chút, cả nhà đều phải ăn mừng.
Còn ta.
Ngay cả bị bệnh cũng là sai.
02
Tạ Từ đặt tay ta vào trong lòng bàn tay mình, lạnh lùng nhìn mẫu thân của ta.
“Nàng dựa vào đâu phải đi đỡ?”
“Trường Bình Hầu Phủ không thuê nổi nha hoàn hay sao? Hay là hạ nhân đều chết sạch rồi, phải để chủ tử đi hầu hạ chủ tử?”
Mẫu thân hoàn toàn sững sờ.
Lúc này bà mới chịu nhìn kỹ Tạ Từ.
Tạ Từ ăn mặc rất giản dị.
Ngọc Thanh Quán là nơi thanh tu của Đạo gia.
Chàng không thích đeo vàng mang bạc.
Hôm nay chỉ mặc một bộ thường phục màu xanh.
Phụ thân không quen biết chàng.
Sắc mặt ông trầm xuống, lập tức bày ra uy nghi của gia chủ.
“Tiểu tử hoang dã từ đâu tới, dám ăn nói ngông cuồng trước Trường Bình Hầu Phủ?”
Tạ Từ cong môi cười.
Ánh mắt sắc bén đến cực điểm.
Chàng còn chưa kịp lên tiếng, Uyển Uyển lại ho lớn.
Nàng ôm ngực, cả người ngả vào người nha hoàn.