Thực Tập Sinh Và Giám Đốc Nhân Sự
Chương 2
Sau đó là một loạt thực tập sinh hùa theo:
【Chị Điềm cố lên!】
【Hóng quá hóng】
【Nhất định phải đi học tập】
Cuối cùng, Phó tổng Trần của mảng kinh doanh xuất hiện: 【Thể hiện cho tốt vào.】
Nhóm chat lập tức náo nhiệt, những câu “Chào Trần tổng”, “Chào Phó tổng” tràn ngập màn hình. Tôi tắt nhóm chat, lấy chiếc thẻ nhân viên chưa bóc vỏ từ trong ngăn kéo ra nhìn. Tôi nhét thẻ vào túi, cầm theo sổ tay và bút rồi đứng dậy.
Tiểu Lưu thấy tôi đứng lên, mắt trợn tròn: “Chị Chu, chị đi thật à?”
“Đi xem chút.” Tôi nói.
“Nhưng mà…” Tiểu Lưu ngập ngừng, cuối cùng thở dài. “Thôi được rồi, nếu chị bị bắt nạt thì đừng nhịn, về nói với em, em mời chị uống trà sữa.”
Tôi mỉm cười, bước về phía phòng họp. Trên hành lang, tôi gặp đúng tên thực tập sinh lúc trưa vừa nói xấu mình. Hắn nhìn thấy cuốn sổ trên tay tôi, nhíu mày: “Cô vào phòng họp làm gì?”
“Nghe báo cáo.” Tôi đáp.
Hắn nhíu mày sâu hơn, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Cô là HR thì đến góp vui làm gì? Hôm nay là đánh giá chuyển chính, không phải họp định kỳ của HR.”
“HR cũng có quyền dự thính mà?” Tôi nói.
Hắn định nói gì đó thì tiếng của Trần Tư Điềm vang lên từ phía sau: “Không sao, cứ để chị ta vào.”
Cô ta đi giày cao gót, tay cầm xấp bản in PPT 80 trang, mặt treo nụ cười giả tạo. Cô ta đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới.
“Dù sao nghe cũng không hại gì, sẵn tiện cho chị ta thấy thế nào là sự chênh lệch.”
Nói xong, cô ta lướt qua tôi, cố tình dùng vai hích tôi một cái. Không đau, nhưng hơi cộm.
3
Tôi theo Trần Tư Điềm vào phòng họp. Bên trong đã ngồi khá đông người. Phó tổng Trần ngồi vị trí chủ tọa, vắt chéo chân lướt điện thoại. Cạnh đó là vài trưởng nhóm và mấy thực tập sinh đến xem náo nhiệt. Tôi tìm một góc ở hàng cuối cùng rồi ngồi xuống.
Trần Tư Điềm đứng trước bục, điều chỉnh máy chiếu. Thấy tôi ngồi cuối phòng, khóe miệng cô ta nhếch lên, dùng khẩu hình nói hai chữ: “Đừng chạy.”
Đúng 3 giờ. Phó tổng Trần đặt điện thoại xuống, hắng giọng: “Bắt đầu đi.”
Trần Tư Điềm hít một hơi thật sâu, gương mặt hiện lên nụ cười đã được luyện tập kỹ càng: “Kính thưa các lãnh đạo, các đồng nghiệp, chào buổi chiều. Tôi là Trần Tư Điềm, hôm nay tôi rất vinh dự được báo cáo kết quả công việc trong thời gian thực tập…”
Lời mở đầu rất trôi chảy, nhấn nhá đúng chỗ. Đến trang thứ ba, một biểu đồ cột lớn hiện ra: “Trong thời gian thực tập, tôi đã hoàn thành 152% chỉ tiêu doanh số, đứng đầu trong số các thực tập sinh cùng kỳ.”
Dưới khán phòng vang lên những tiếng vỗ tay thưa thớt, chủ yếu là mấy đứa thực tập sinh nịnh hót. Phó tổng Trần gật đầu, vẻ mặt hài lòng. Trần Tư Điềm được khích lệ, tốc độ nói ngày càng nhanh, cử chỉ ngày càng khoa trương.
Khi nói đến đoạn “độc lập hoàn thành dự án trọng điểm”, cô ta cố tình nhìn về phía tôi. Ánh mắt đó có nghĩa là: Thấy chưa? Đây chính là sự chênh lệch.
Tôi cúi đầu viết vào sổ tay: Doanh số 152%, cần xác minh.
Cô ta lật tiếp vài trang, trên PPT hiện ra một danh sách khách hàng dài dằng dặc, kèm theo các nhãn như “duy trì chuyên sâu”, “mức độ hài lòng cao”.
“Những khách hàng này đều do tôi theo dõi từ con số không, cuối cùng đạt được thỏa thuận hợp tác dài hạn…”
Buổi báo cáo kéo dài 40 phút cuối cùng cũng kết thúc. Trần Tư Điềm hơi cúi người, gương mặt viết rõ chữ “Tôi thắng rồi”.
Phó tổng Trần là người lên tiếng đầu tiên, giọng điệu thiên vị không hề che giấu: “Nói tốt lắm. Tư Điềm nửa năm qua thực sự rất nỗ lực, tôi đều nhìn thấy.”
Tôn Chí Cường lập tức tiếp lời: “Trần tổng nói đúng, Tư Điềm là thực tập sinh giỏi nhất tôi từng hướng dẫn, không có người thứ hai. Suất chuyển chính này, em ấy hoàn toàn xứng đáng.”
Vài trưởng nhóm nhìn nhau, nhưng không ai dám nói gì. Phó tổng Trần nhìn quanh một lượt: “Những người khác có ý kiến gì không?”
Phòng họp im lặng hai giây. Sau đó, ông ta nhìn về phía tôi. Chính xác là tất cả mọi người đều nhìn tôi.
Trần Tư Điềm mỉm cười, giả vờ tốt bụng: “Đúng rồi, đồng nghiệp HR này hình như có điều muốn nói? Chị ấy hôm nay đặc biệt đến dự thính, đừng để chị ấy đi một chuyến vô ích.”
Tôn Chí Cường cười khẩy: “Cô ta thì có ý kiến gì được? Cô ta chỉ đến để ghi biên bản thôi.”
Phó tổng Trần nhíu mày, đánh giá tôi: “Cô là HR? Thuộc nhóm nào?”
“Nhân sự tổng hợp hành chính.” Tôi đáp.
Phó tổng Trần gật đầu, giọng hời hợt: “Ồ, vậy cô cứ ghi chép đi, không cần phát biểu.”
Trần Tư Điềm che miệng cười. Mấy đứa thực tập sinh cũng xì xào bàn tán. Tôi đóng sổ tay lại, đứng dậy.
“Trần tổng, tôi muốn hỏi Trần Tư Điềm vài câu.”
Phòng họp lập tức im lặng. Phó tổng Trần sầm mặt: “Thời gian hôm nay có hạn, cô có vấn đề gì thì sau buổi họp tìm cô ấy trao đổi riêng.”
Tôi nói: “Chỉ ba câu thôi, rất nhanh.”
Trần Tư Điềm hào phóng xua tay: “Trần tổng, cứ để chị ta hỏi đi, dù sao tôi cũng không làm gì sai.”
Tôi nhìn cô ta, mỉm cười.
“Câu thứ nhất. Số liệu 152% doanh số ở trang 3, dữ liệu gốc ở đâu?”
Nụ cười của Trần Tư Điềm cứng lại: “Tất… tất nhiên là có, lát nữa tôi sẽ tổng hợp lại gửi chị.”
Tôi nói: “Không cần lát nữa, bây giờ tôi có thể nói cho cô biết, khách hàng A trong PPT là hợp đồng người khác ký từ tháng 11 năm ngoái. Khách hàng B là khách quen hợp tác 4 năm của công ty, không cần cô ‘duy trì chuyên sâu’. Còn pháp nhân của khách hàng C cùng họ với cô, và là một công ty ma mới đăng ký được hai tháng.”
Cả phòng họp xôn xao. Mặt Trần Tư Điềm đỏ bừng: “Cô… cô điều tra tôi? Cô có tư cách gì mà điều tra tôi?”
Tôi không quan tâm.
“Câu thứ hai, các ảnh chụp màn hình tin nhắn trong PPT, phông chữ và định dạng không giống với WeChat chính thức, là cô tự photoshop đúng không?”
Môi Trần Tư Điềm run rẩy. Tôi đóng sổ tay lại.
“Câu thứ ba, trong báo cáo tuần cô ghi là độc lập hoàn thành phát triển module, nhưng thời gian hoàn thành thực tế lệch rất xa so với cô nói. Cô đã lấy công lao của người khác tính cho mình.”
Phòng họp im lặng như tờ. Sắc mặt Trần Tư Điềm chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xanh. Cô ta run rẩy, đột nhiên rưng rưng nước mắt, rồi khóc nức nở. Cô ta quay sang than vãn với Phó tổng Trần:
“Trần tổng! Chị ta nhắm vào tôi! Tôi với chị ta không thù không oán, tại sao chị ta lại nhục mạ tôi như vậy?”
Tôn Chí Cường cũng đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt tôi: “Cô là một HR mới đến, ai cho cô cái gan làm loạn trong buổi báo cáo chuyển chính? Cô có biết Trần Tư Điềm là người của ai không?”
Câu nói không thốt ra, nhưng mọi người đều hiểu. Sắc mặt Phó tổng Trần xanh mét, đập mạnh xuống bàn.
“Đủ rồi!”
Ông ta đứng dậy, nhìn tôi với vẻ bề trên: “Cô tên là gì?”
“Chu Nghiên.”
“Chu Nghiên đúng không? Buổi báo cáo hôm nay kết thúc tại đây. Về việc chuyển chính của Trần Tư Điềm, tôi sẽ trao đổi trực tiếp với Tổng giám đốc HR. Còn cô…” Ông ta dừng lại. “Ngày mai cô không cần đến công ty nữa.”
4
Trần Tư Điềm nấp sau lưng Phó tổng Trần, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc thắng. Tôn Chí Cường khoanh tay, lạnh lùng quan sát. Mấy đứa thực tập sinh không dám thở mạnh.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn ông ta.
“Phó tổng Trần, ông chắc chắn muốn tôi ngày mai không cần đến nữa?”
Phó tổng Trần khẳng định chắc nịch: “Tôi chắc chắn. Một kẻ không hiểu quy tắc cơ bản ở công sở như cô, công ty chúng tôi không cần.”
Tôi gật đầu. Sau đó, tôi rút chiếc thẻ nhân viên chưa bóc vỏ từ trong túi ra. Tôi xé túi nilon, đặt mặt trước của thẻ lên bàn họp. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Phó tổng Trần, ông chắc chắn rằng, một Phó tổng mảng kinh doanh như ông, có quyền đuổi một Tổng giám đốc Nhân sự do đích thân sếp lớn mời về như tôi không?”
Phòng họp im lặng đến đáng sợ. Sắc mặt Phó tổng Trần trong nháy mắt biến thành màu gan heo. Tôn Chí Cường trợn tròn mắt, miệng há hốc không khép lại được. Mấy đứa thực tập sinh đứa thì bịt miệng, đứa thì cúi gằm mặt. Có một đứa vội vàng cất điện thoại, chắc là tin nhắn “Tư Điềm chắc suất rồi” vừa gửi đi chưa kịp thu hồi.
Trần Tư Điềm đứng cạnh bục, vẻ mặt thay đổi liên tục trong vài giây, cuối cùng chốt lại bằng một biểu cảm uất ức chuẩn mực: “Tổng… Tổng giám đốc Chu, tôi thực sự không biết chị là…”
Trợ lý Phương không biết đã xuất hiện ở cửa phòng họp từ lúc nào. Anh nhìn chiếc thẻ trên bàn, rồi nhìn Phó tổng Trần, thở dài: “Tổng giám đốc Chu, chị đến đúng lúc lắm, sếp bảo chị qua văn phòng ông ấy một chuyến.”