Thực Tập Sinh Và Giám Đốc Nhân Sự

Chương 4



Tôi nhìn cô ta, đưa ảnh chụp màn hình link ẩn danh ra: “Cái này là cô gửi đúng không?”

Mặt Trần Tư Điềm trắng bệch trong nháy mắt: “Tôi… tôi không có…”

“Tra ra hết rồi, cô dùng tài khoản của Tôn Chí Cường, phòng an ninh có camera ghi lại hết. Cô muốn tôi gửi bằng chứng vào nhóm chat cho mọi người cùng giám định không?”

Môi Trần Tư Điềm run run, nước mắt lại bắt đầu rơi: “Tổng giám đốc Chu, tôi… tôi chỉ nhất thời hồ đồ, tôi quá tức giận nên mới…”

Tôi ngắt lời: “Cô tức giận thì có quyền bịa chuyện vu khống?”

“Cô khai khống số liệu, tôi có thể chỉ sa thải cô mà không truy cứu trách nhiệm khác. Nhưng cô vu khống cán bộ quản lý công ty, chuyện này tôi sẽ giao cho pháp chế xử lý.”

Trần Tư Điềm khuỵu xuống sàn: “Tổng giám đốc Chu, cầu xin chị, cho tôi một cơ hội nữa…”

Tôi nói: “Tôi cho cô cơ hội rồi. Trong buổi báo cáo, tôi chỉ nói số liệu của cô có vấn đề, không nói chuyện cô giả mạo tin nhắn. Nhưng cô không những không phản tỉnh mà còn làm tới.”

Trần Tư Điềm khóc không thành tiếng. Tôi đứng dậy nhìn cô ta: “Trần Tư Điềm, những bài học cần học cô không bỏ sót bài nào. Nhưng có những bài học, học xong là phải đóng học phí.”

7

Khi Trần Tư Điềm bị pháp chế đưa đi làm việc, Phó tổng Trần đi đến trước bàn xếp của tôi. Sắc mặt ông ta rất tệ.

“Tổng giám đốc Chu, cô nhất định phải làm tuyệt tình thế sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta: “Trần tổng, việc vu khống là do cô ta tự làm. Tôi chỉ xử lý theo quy trình.”

Giọng Phó tổng Trần cao lên vài tông: “Quy trình, quy trình, cô chỉ biết quy trình! Cô có nghĩ đến việc cô ta là họ hàng của tôi không, cô làm thế này thì mặt mũi tôi để đâu?”

Tôi đặt bút xuống, đứng dậy: “Trần tổng, mặt mũi của ông không phải do cô ta đem lại, mà là do doanh số và phẩm hạnh của chính ông tạo nên.”

Mặt Phó tổng Trần đỏ gay: “Cô—”

Tôi ngắt lời: “Hơn nữa, chuyện ông vi phạm quy định can thiệp chuyển chính, sếp đã biết rồi. Ông thấy bây giờ mình còn tư cách để xin cho cô ta không?”

Phó tổng Trần sững sờ: “Sếp biết rồi?”

Tôi hỏi ngược lại: “Ông nghĩ sao? Lúc ông đánh tiếng cho cô ta, ông dùng email công ty hay WeChat? Ông nghĩ sếp không tra ra được sao?”

Sắc mặt Phó tổng Trần chuyển từ đỏ sang trắng. Ông ta há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng im lặng, quay người bỏ đi. Đi được hai bước, ông ta khựng lại, quay đầu nói: “Chu Nghiên, cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

“Đa tạ lời chúc của ông,” tôi đáp.

Ông ta đi rồi. Tiểu Lưu ghé đầu sang, rụt rè hỏi: “Chị Chu, chị không sao chứ?”

“Không sao.”

Tôi ngồi xuống, tiếp tục cắn hạt hướng dương. Tiểu Lưu cảm thán: “Tâm lý chị tốt thật đấy, là em thì em khóc rồi.”

Tôi nói: “Khóc gì chứ, tôi có làm gì sai đâu.”

4 giờ chiều, kết quả từ phòng pháp chế được đưa ra:

Trần Tư Điềm: Khai khống số liệu trong thời gian thực tập, sau khi bị sa thải đã lợi dụng tài khoản người khác đăng tin vu khống trong mạng nội bộ công ty, tính chất nghiêm trọng. Công ty quyết định không làm thủ tục nghỉ việc thông thường mà trực tiếp sa thải kỷ luật, bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Tôn Chí Cường: Do quản lý tài khoản không tốt để người khác lợi dụng, bị cảnh cáo thêm một lần.

Thông báo vừa gửi, nhóm công ty im lặng đúng một tiếng đồng hồ. Sau đó có người nhắn: 【Tổng giám đốc Chu, đỉnh vcl.】

Tiếp theo là một loạt icon “đỉnh” và “like”. Tôi tắt nhóm chat, không trả lời.

Tiểu Lưu cười không ngậm được mồm: “Chị Chu, giờ chị là người nổi tiếng của công ty rồi!”

Tôi nói: “Nổi tiếng thì có ích gì, có ăn được không?”

“Ăn được chứ! Chị xem bao nhiêu người muốn mời chị đi ăn này!”

Tôi nhìn điện thoại, đúng là có 7-8 tin nhắn mời mọc, có người quen, có người lạ. Tôi không trả lời ai cả. Không phải tôi cao ngạo, mà là tôi lười xã giao.

8

Một tuần sau. Chuyện của Trần Tư Điềm không còn ai nhắc đến nữa. Người mới đến, chủ đề mới xuất hiện, mọi thứ trở lại bình thường.

Văn phòng của tôi sửa xong, cô bé hành chính giúp tôi dọn vào. Văn phòng riêng, cửa kính sát đất, ghế da, trên bàn đặt một chậu cây xanh. Nhưng tôi bảo hành chính chuyển cả chiếc bàn xếp kẽo kẹt kia vào, đặt ở một góc.

“Tổng giám đốc Chu, cái bàn này… chị vẫn cần ạ?” Cô bé hành chính không hiểu nổi.

“Cũ thì cũ thật nhưng dùng tiện lắm,” tôi đáp.

Cô bé đi rồi, tôi đi một vòng trong văn phòng mới. Ngoài cửa kính là đường chân trời của thành phố, nắng thật đẹp. Tôi ngồi xuống chiếc ghế da, mở máy tính. Trong hòm thư có một email từ trợ lý Phương:

【Tổng giám đốc Chu, kế hoạch tuyển dụng quý tới tôi đã gửi vào mail chị, lúc nào rảnh chị xem qua. Ngoài ra, sếp bảo họp giao ban thứ Hai tới, chị chuẩn bị báo cáo quy hoạch công việc của bộ phận HR.】

Tôi trả lời “Đã nhận”. Sau đó tắt mail, lấy gói hạt hướng dương từ ngăn kéo ra. Ghế da phối với hạt hướng dương, sự kết hợp này đúng là tuyệt phẩm.

Tiếng gõ cửa vang lên. “Vào đi.”

Là Tiểu Lưu. Cô ấy ló cái đầu vào, cười hì hì: “Chị Chu, em vào tham quan một chút được không?”

“Vào đi.”

Tiểu Lưu đi một vòng, chép miệng khen ngợi: “Văn phòng riêng đúng là khác hẳn, cửa sổ này nhìn thấy nửa cái thành phố luôn.”

“Ừ.”

“Chị Chu, em hỏi thật, một Tổng giám đốc như chị mà chịu ngồi ở khu làm việc chung một tuần trời, sao chị nhịn được hay vậy?”

Tôi nói: “Có gì mà không nhịn được, tôi có phải tiểu thư đài các đâu.”

Tiểu Lưu giơ ngón cái: “Chị Chu, chị đúng là gần gũi với quần chúng.”

Tôi cười: “Thôi, đừng nịnh nữa, có chuyện gì thì nói.”

Tiểu Lưu ghé sát, nói nhỏ: “Chị Chu, chị nghe nói gì chưa? Bộ phận sale mới có một nam thực tập sinh, đẹp trai lắm, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

“Nhưng mà anh ta vừa tán tỉnh cùng lúc ba nữ đồng nghiệp trong pantry! Hôm qua bị lộ rồi, bạn trai của một trong ba cô đó hôm nay sẽ đến công ty tính sổ!”

Tôi ngừng cắn hạt hướng dương: “Khi nào?”

“Bây giờ! Đang trên đường đến rồi!” Tiểu Lưu phấn khích vỗ đùi. “Chị Chu, đi xem không?”

Tôi nhìn xấp tài liệu trên bàn, rồi nhìn khuôn mặt hưng phấn của Tiểu Lưu. Tài liệu có thể xem muộn, nhưng “dưa” thì không thể bỏ lỡ.

Tôi đứng dậy, nhét hạt hướng dương vào túi. “Đi.”

9

Khi tôi và Tiểu Lưu đến pantry, mọi người đã vây kín một vòng. Ở giữa là một chàng trai mặc sơ mi trắng, đúng là đẹp trai thật, nhưng lúc này mặt trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại. Đối diện anh ta là một người đàn ông mặc hoodie, tầm 27-28 tuổi,

dáng cao, nắm đấm siết chặt kêu rắc rắc.

“Mày là Lâm Hạo?” Giọng người đàn ông trầm xuống nhưng đầy mùi thuốc súng.

Chàng trai sơ mi trắng lùi lại nửa bước: “Anh… anh là ai?”

“Tao là bạn trai của Tiểu Dương,” anh ta tiến lên một bước, “Cô ấy nói mày tán tỉnh cô ấy, còn gửi những tin nhắn kiểu đó?”

Mặt Lâm Hạo càng trắng hơn: “Tôi không có, tôi chỉ trò chuyện bình thường…”

“Trò chuyện bình thường?” Anh ta rút điện thoại, lướt tin nhắn rồi dí sát mặt Lâm Hạo. “Mày gọi cái này là bình thường à?”

Tôi kiễng chân nhìn một cái. Trên màn hình viết: 【Tiểu Dương, hôm nay em mặc chiếc váy đó đẹp quá, nhìn chân trắng thật đấy.】

Ừ, đúng là không bình thường thật.

Một cô gái bên cạnh đột nhiên khóc rống lên: “Lâm Hạo, anh cũng gửi cho tôi câu y hệt như vậy! Anh nói tôi là người đẹp nhất công ty!”

Một cô gái khác cũng bước ra: “Anh ta cũng gửi cho tôi, đến cả icon cũng giống hệt nhau!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...