Tối Ưu Nhân Sự Sai Người

Chương 1



Tôi đang trên đường đi đấu thầu thì nhận được thông báo sa thải.

Nhân sự ở đầu dây bên kia lạnh lùng nói: “Kinh tế khó khăn, công ty tối ưu hóa nhân sự, cô bị sa thải rồi.”

Tôi liếc nhìn bản đồ chỉ đường, còn cách địa điểm đấu thầu 12 km.

Nghĩ đúng ba giây, tôi quay đầu xe đi thẳng về nhà.

Buổi chiều, nhóm chat của các đồng nghiệp cũ nổ tung.

“Lấy được đơn hàng 800 triệu rồi! Công ty khao ăn một bữa hoành tráng!”

Bảy giờ tối, đích thân sếp gọi điện cho tôi, giọng run lẩy bẩy: “Khách hàng nói không thấy cô đâu nên hủy đơn rồi… Cô đang ở đâu thế?”

Tôi nhạt giọng đáp lại một câu: “Không phải ông đuổi việc tôi rồi sao?”

01

Điện thoại rung bần bật trên bảng điều khiển.

Bluetooth trên xe tự động bắt máy.

“Tần An Nhiên, chị là chị Trương bên phòng nhân sự đây.”

Một giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc vang lên.

Tôi nắm vô lăng, “Vâng” một tiếng.

Trong ứng dụng chỉ đường, giọng nữ dịu dàng vẫn đang thông báo:

“12 km nữa, đến tòa nhà Hoành Nghiệp.”

Đó là địa điểm bỏ thầu cho đơn hàng trị giá 800 triệu ngày hôm nay.

Toàn bộ dự án này, tôi đã theo ròng rã suốt một năm trời.

Từ khảo sát ban đầu, thiết kế phương án, cho đến vô số đêm thức trắng để chỉnh sửa.

Không ngoa khi nói rằng, từng chữ, từng dấu câu trong hồ sơ thầu đều do chính tay tôi gõ.

Hôm nay là ngày hái quả.

“Tần An Nhiên, cô có đang nghe không đấy?”

Giọng chị Trương có chút mất kiên nhẫn.

“Có.” Tôi đáp.

“Nói ngắn gọn thế này, dạo này công ty làm ăn khó khăn, cần tối ưu hóa nhân sự. Qua đánh giá tổng hợp, cô bị sa thải.”

Lời chị ta thốt ra như một nhát dao tẩm băng.

Không một lý do.

Không một lời an ủi.

Chỉ là một thông báo lạnh ngắt.

Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh chị ta lúc này đang ngồi trong văn phòng, vừa giũa móng tay vừa gọi điện.

Tôi im lặng.

Chị ta nói tiếp: “Tiền đền bù của cô là N+1, lương tháng này sẽ được chuyển cùng lúc vào thẻ. Hôm nay không cần đến công ty nữa, đồ đạc của cô chúng tôi sẽ đóng thùng gửi đến tận nhà. Còn nhóm làm việc, lát nữa tôi sẽ kích cô ra. Thế nhé.”

Điện thoại cúp máy.

Trong xe khôi phục lại sự yên tĩnh.

Chỉ có giọng nói chỉ đường vẫn mải miết nhắc nhở:

“Vui lòng tiếp tục di chuyển trên tuyến đường hiện tại.”

Tôi nhìn dòng xe cộ phía trước, đèn đuôi xe đỏ rực nối thành một dải.

Giống như mồ hôi nước mắt tôi đã đổ ra suốt một năm qua.

Tôi nghĩ đúng ba giây.

Sau đó, tôi gạt xi nhan.

Ở ngã tư tiếp theo, tôi đánh lái, quay đầu.

Giọng nữ trong ứng dụng chỉ đường khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng thiết lập lại tuyến đường:

“Bạn đã đi chệch hướng, đang tìm tuyến đường mới…”

“Ngã tư phía trước, vui lòng quay đầu…”

Tôi tắt luôn ứng dụng.

Đạp ga sát ván.

Nhà ơi, tôi về đây.

Bước vào cửa.

Tôi không khóc, cũng chẳng phẫn nộ.

Nội tâm bình lặng như mặt hồ tĩnh thủy.

Việc đầu tiên tôi làm là lấy điện thoại ra.

Tìm cái nhóm làm việc đang được ghim lên đầu, nhấp nháy hàng trăm tin nhắn.

Tên nhóm là “Chiến đấu vì 800 triệu, sứ mệnh phải hoàn thành”.

Tôi bấm vào.

Góc trên bên phải.

Rời khỏi nhóm.

Xác nhận.

Thế giới thanh tịnh rồi.

02

Tôi tháo sim, thay bằng số dự phòng.

Sau đó bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.

Tất cả tài liệu, báo cáo, bản thảo hợp đồng liên quan đến công ty cũ.

Tôi phân loại, cho hết vào một thùng carton.

Xong xuôi, tôi mở máy tính, đăng nhập WeChat cá nhân.

Một cô bạn học đại học lâu không liên lạc, giờ đang làm headhunter.

Tôi gửi cho cô ấy bản CV vừa cập nhật.

Cô ấy rep lại trong vòng một nốt nhạc:

“An Nhiên, bà chịu nghỉ ở cái công ty rách nát đó rồi à? Tốt quá!”

“Lý lịch của bà thiếu gì người tranh nhau nhận.”

“Đợi đấy, tôi lập tức lọc cho bà vài vị trí ngon nghẻ.”

Tôi nhắn lại chữ “Cảm ơn”.

Rồi đóng khung chat.

Đúng lúc này, một nhóm chat cũ của đồng nghiệp đột nhiên nhảy lên.

Đây là một nhóm nhỏ vài chục người, không có sếp.

Ai đó đã kéo tôi vào.

Tôi vừa định thoát ra.

Thì một tin nhắn nảy lên.

Là Bạch Tuyết.

Cô ta là thực tập sinh do tôi dẫn dắt, vẫn luôn thèm khát vị trí của tôi.

“Ây da, mọi người nghe tin gì chưa? Chị An Nhiên bị đuổi việc rồi.”

Nhóm chat lập tức nổ tung.

“Thật hay đùa đấy? Hôm nay không phải đi đấu thầu sao?”

“Trời đất, thay tướng giữa trận luôn à?”

Bạch Tuyết gửi một icon che miệng cười.

“Chứ sao nữa, sếp Lý nói, người trẻ thì phải được trao nhiều cơ hội hơn.”

“Gói thầu này, bây giờ do em toàn quyền phụ trách rồi.”

“Đích thân sếp Lý ngồi trấn giữ, bọn em vừa đến hiện trường.”

“Mọi người đợi tin tốt của em nhé!”

Bên dưới lập tức là một tràng tâng bốc.

“Tuyết xịn quá! Chúc mã đáo thành công nhé!”

“Đơn hàng 800 triệu đấy, lấy được thì em là công thần lớn nhất công ty!”

“Tôi đã nói năng lực của Tuyết mạnh mà, đáng lẽ phải được đứng ra gánh vác từ lâu rồi.”

Tôi vô cảm nhìn màn hình.

Chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, vứt sang một bên.

Tiếp tục dọn dẹp.

Tôi ném bộ đồ công sở cao cấp mua chỉ để đi gặp khách hàng vào túi rác.

Ném luôn cả đôi giày cao gót đã mòn gót.

Cả đống cà phê và trà đặc dùng để giữ tỉnh táo trên bàn cũng bị tôi gạt hết vào thùng rác.

Một buổi chiều trôi qua.

Trong căn nhà này không còn sót lại bất cứ dấu vết nào của công ty cũ nữa.

Năm giờ chiều.

Điện thoại bắt đầu rung điên cuồng.

Là từ cái nhóm đồng nghiệp nhỏ kia.

Bạch Tuyết gửi một bức ảnh khui sâm panh cực lớn, phông nền là logo của tòa nhà Hoành Nghiệp.

“Lấy được rồi!!!!”

Ba dấu chấm than khổng lồ thể hiện sự cuồng hỉ của cô ta.

“800 triệu! Không thiếu một xu!”

“Khách hàng cực kỳ hài lòng với phương án của chúng ta!”

“Sếp Lý chốt luôn tại trận, tối nay công ty liên hoan, khách sạn Thế Kỷ Kim Nguyên, không say không về!”

Nhóm chat hoàn toàn sôi sục.

Hồng bao bay ngợp trời.

Những lời ca tụng tâng bốc gần như tràn ra khỏi màn hình.

“Bạch Tuyết uy vũ! Nữ vương của công ty!”

“Có hi vọng nhận thưởng cuối năm rồi anh em ơi!”

“Tôi biết ngay mà, có sếp Lý và Bạch Tuyết ra tay thì làm gì có đơn nào không chốt được!”

Bạch Tuyết lại nhắn thêm một tin, cố tình tag tôi vào.

“Chỉ tiếc là chị An Nhiên không có phúc phần này rồi.”

“Haizz, con người ấy mà, vẫn là phải xem số mệnh.”

03

Tôi nhìn tin nhắn của Bạch Tuyết.

Không trả lời.

Chỉ thấy hơi buồn cười.

Số mệnh ư?

Số mệnh của tôi, từ trước đến nay đều do chính tay tôi nắm giữ.

Tôi thoát WeChat, đặt đồ ăn ngoài.

Một phần tôm hùm đất xào cay, một phần nước ô mai ướp lạnh.

Đây là món tôi luôn thèm nhưng vì dự án quá bận, dạ dày lại kém nên chẳng dám đụng tới.

Hôm nay, tôi chẳng còn vướng bận gì nữa.

Lúc tôm hùm đất được giao đến, trời đã tối.

Tôi bật tivi, mở bừa một bộ phim hài.

Vừa bóc tôm vừa xem phim, cười nắc nẻ.

Trong nhóm đồng nghiệp vẫn đang tường thuật trực tiếp tiệc mừng công của họ.

Trong ảnh, Lý Kiến Minh, ông chủ của công ty, mặt mũi hồng hào đang nâng ly.

Bạch Tuyết đứng cạnh ông ta, trang điểm lộng lẫy, cười tươi như hoa.

Giống như một nữ chủ nhân đầy kiêu hãnh.

Phía sau họ là tấm băng rôn khổng lồ:

“Nhiệt liệt chúc mừng công ty ta giành được đơn hàng 8 lớn!”

Thiếu mất chữ “trăm triệu”, chắc lúc in vội quá nên lỗi.

Trông đến là lố bịch.

Tôi lắc đầu, tiếp tục ăn tôm hùm đất của mình.

Có người trong nhóm hỏi:

“Bao giờ khách hàng ký hợp đồng thế?”

Đích thân Lý Kiến Minh vào trả lời.

Bằng tin nhắn thoại, giọng ngà ngà say, vô cùng đắc ý:

“Sếp Triệu bên khách hàng nói rồi, ông ấy rất tán thưởng sự chuyên nghiệp của chúng ta!”

“Hợp đồng, sáng mai sẽ sai người mang đến tận công ty!”

“Tối nay mọi người cứ uống hết mình đi! Công ty bao trọn gói!”

Lại là một trận hò reo vang dội.

Bảy giờ tối.

Đúng đoạn phim hài hước nhất.

Điện thoại dự phòng của tôi đột nhiên đổ chuông.

Là một số lạ.

Tôi tiện tay bắt máy, bật loa ngoài.

“A lô?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi một giọng nói quen thuộc, nhưng vì quá hoảng loạn mà lạc cả đi, vang lên.

“Tần An Nhiên?”

Là Lý Kiến Minh.

“Tôi đây.”

Tôi nhạt nhẽo đáp một tiếng, tay vẫn không ngừng bóc tôm.

“Cô đang ở đâu?”

Giọng ông ta đang run.

“Tần An Nhiên! Tôi hỏi cô đang ở đâu?!”

Ông ta gần như gầm lên.

“Khách hàng nói, hôm nay ở hiện trường, họ căn bản không hề thấy cô!”

“Sếp Triệu vừa đích thân gọi cho tôi, nói công ty chúng ta không hề có thành ý, đang đùa cợt ông ấy!”

“Đơn hàng, hủy rồi!”

“Đơn hàng 800 triệu, mất trắng rồi!”

Tôi dừng tay, rút một tờ khăn giấy lau tay.

Sau đó, tôi cầm điện thoại lên.

Hướng về phía mic, nhàn nhạt đáp một câu:

“Không phải các người đã sa thải tôi rồi sao?”

04

Chỉ có tiếng nhạc xập xình từ tiệc mừng công dội qua loa điện thoại, nghe chói tai vô cùng.

Tôi thậm chí nghe được cả tiếng lanh canh của những chiếc ly cụng vào nhau.

Và cả tiếng cười nói của đám đông.

Đó đều là sự phồn vinh giả tạo được xây dựng trên tâm huyết một năm trời của tôi.

Giọng Lý Kiến Minh lại vang lên.

Lần này, bớt đi sự gầm gừ, thêm vào vài phần run rẩy kìm nén.

“Tần An Nhiên, cô đừng có giở trò với tôi.”

“Tôi biết trong lòng cô đang bực tức.”

“Chuyện sa thải cô, là một sự hiểu lầm.”

“Là do phòng nhân sự làm sai!”

Ông ta bắt đầu tìm cớ.

Thật vụng về, cũng thật nực cười.

Tôi cầm một miếng thịt tôm, chấm nước sốt rồi cho vào miệng.

Cảm giác cay nồng bùng nổ trên đầu lưỡi.

Đã thật.

“Sếp Lý.”

Tôi mở miệng, giọng bình lặng không chút gợn sóng.

“Chị Trương phòng nhân sự đích thân nói với tôi.”

“Chị ta nói, đó là quyết định của công ty.”

“Chị ta nói, qua đánh giá tổng hợp.”

“Kết quả đánh giá là, tôi, Tần An Nhiên, cần được tối ưu hóa.”

Tôi nói mỗi một câu, hơi thở ở đầu dây bên kia của Lý Kiến Minh lại nặng nề thêm một phần.

“Đó là vấn đề của cô ta! Là cô ta hiểu sai ý!”

Ông ta sốt sắng ngụy biện.

“Tôi sẽ đuổi việc cô ta! Tôi lập tức đuổi việc cô ta!”

“An Nhiên, cô nghe tôi nói, công ty không thể thiếu cô.”

“Cái đơn hàng 800 triệu kia, càng không thể thiếu cô!”

“Cô mau nói cho tôi biết, cô đang ở đâu?”

“Tôi phái xe đi đón cô!”

“Không, tôi sẽ đích thân đi đón cô!”

Giọng điệu của ông ta từ ra lệnh đã chuyển sang van nài.

Giống như một con chó đang vẫy đuôi xin ăn.

Nhưng tôi nhớ rất rõ.

Quý trước, để kịp tiến độ dự án, tôi tăng ca liên tục một tháng, mệt đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện.

Ông ta đến thăm tôi.

Câu đầu tiên là: “An Nhiên à, công việc quan trọng nhưng sức khỏe cũng quan trọng, nhưng tiến độ dự án đừng để chậm trễ nhé.”

Ông ta thậm chí không hỏi han bệnh tình của tôi một câu.

Chỉ quan tâm đến cuốn hồ sơ thầu.

Bây giờ, ông ta lại dùng cái bộ mặt đạo đức giả đó để cầu xin tôi.

“Sếp Lý, tôi đã không còn là nhân viên của ông nữa rồi.”

Tôi thong thả lau tay.

“Tiền đền bù N+1 của các người, tôi xin nhận với lòng biết ơn.”

“Đồ đạc cá nhân của tôi, cũng phiền các người sớm gửi đến.”

“Còn về nhóm làm việc, à đúng rồi, tôi bị kích ra rồi.”

“Giữa chúng ta, đã thanh toán xong xuôi.”

“Không, chưa xong!”

Giọng Lý Kiến Minh trở nên chói tai.

“Tần An Nhiên, tôi ra lệnh cho cô, lập tức giải quyết chuyện này!”

“Bên phía sếp Triệu, cô đi giải thích cho rõ ràng đi!”

“Chỉ cần cô cứu vãn được đơn hàng, tôi thăng chức cho cô! Tăng lương cho cô! Cho cô cổ phần công ty!”

Ông ta bắt đầu vẽ bánh vẽ.

Đó là chiêu trò ông ta giỏi nhất.

Dùng những tờ séc khống của tương lai để vắt kiệt mồ hôi xương máu của nhân viên hiện tại.

Đáng tiếc, tôi đã nhìn thấu từ lâu.

“Sếp Lý, ông đang cầu xin tôi đấy à?”

Tôi nhẹ giọng hỏi.

Đầu dây bên kia im bặt.

Cái lòng tự tôn rẻ rách của một kẻ làm sếp khiến ông ta không thể nói ra chữ “cầu xin”.

“Đây là công việc của cô!” Ông ta mạnh miệng quát lớn nhưng trong lòng đã hoảng.

“Hồ sơ thầu là do cô làm, xảy ra vấn đề, đương nhiên cô phải chịu trách nhiệm!”

Tôi bật cười.

“Chịu trách nhiệm?”

“Hồ sơ thầu do tôi làm, không sai.”

“Nhưng người đến hiện trường bỏ thầu, không phải tôi.”

“Kẻ cướp công, tuyên bố chiến thắng, cũng không phải tôi.”

“Kẻ khui sâm panh trong tiệc mừng công, nhận lời tâng bốc của tất cả mọi người, càng không phải tôi.”

“Ai đã tận hưởng vinh quang đó, thì bây giờ kẻ đó phải gánh trách nhiệm.”

“Ông đi tìm Bạch Tuyết đi.”

“Cô ta chẳng phải là học trò cưng của ông, là ngôi sao tương lai của công ty sao?”

“Bảo cô ta đi giải thích với sếp Triệu đi.”

“Cô ta giỏi giang thế cơ mà, nhất định sẽ làm được thôi.”

Lời của tôi như những mũi dao nhỏ, đâm trúng phóc vào tim đen của ông ta.

“Cô!”

Lý Kiến Minh tức đến không nói nên lời.

Trong tiếng nhạc nền, tôi nghe thấy có người hét lớn:

“Sếp Lý đâu rồi? Sếp Lý mau ra uống rượu đi!”

“Bạch Tuyết, em đúng là phúc tinh của công ty chúng ta!”

Thật mỉa mai làm sao.

“Tần An Nhiên, cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

Lý Kiến Minh cuối cùng cũng xé toạc mặt nạ.

“Tôi nói cho cô biết, cô mà dám rũ bỏ trách nhiệm, tôi sẽ làm cho cô không có chỗ đứng trong cái ngành này!”

“Tôi sẽ đi rêu rao với tất cả mọi người, cô là một kẻ vô đạo đức nghề nghiệp, là kẻ tiểu nhân phản trắc!”

Lại là đe dọa.

Thật nhạt nhẽo và vô lực.

“Trời tối rồi.”

“Nói thật một câu nhé, ông thay vì đứng đây đe dọa một nhân viên đã bị đuổi việc.”

“Chi bằng tranh thủ thời gian, nghĩ xem làm cách nào ăn nói với nhà đầu tư của ông đi.”

“Dẫu sao thì, lỗ hổng 800 triệu, không dễ lấp đâu.”

Nói xong.

Tôi không cho ông ta cơ hội nói thêm lời nào nữa.

Cúp máy thẳng thừng.

Sau đó, chặn luôn số của ông ta.

Cả thế giới hoàn toàn yên tĩnh.

Diễn viên hài trên tivi đang nhe răng trợn mắt làm mặt quỷ.

Tôi nhìn màn hình, cũng bất giác cười theo.

05

Điện thoại không reo thêm lần nào nữa.

Chắc hẳn lúc này Lý Kiến Minh đang trải qua cảm giác rơi tự do từ thiên đường xuống địa ngục.

Tôi ăn nốt con tôm hùm đất cuối cùng.

Đến cả nước sốt trên ngón tay cũng mút sạch.

Rồi thỏa mãn ợ một cái no nê.

Mở điện thoại lên.

Cái nhóm chat mấy chục người của đồng nghiệp cũ đã nổ tung.

Tin nhắn báo 999+.

Màn hình trôi lên điên cuồng.

Ban đầu vẫn là những lời tâng bốc, ca ngợi Bạch Tuyết.

Xen lẫn niềm khao khát vô hạn về một tương lai tươi sáng của công ty.

Bầu không khí náo nhiệt như đang ăn Tết.

Bước ngoặt xuất hiện vào mười phút trước.

Có người nhắn một tin:

“Có chuyện gì thế? Mặt sếp Lý khó coi lắm, vừa ra ngoài nghe điện thoại, hình như đang chửi bới ai đó.”

Bên dưới lập tức có người hùa theo.

“Tôi cũng thấy, mặt trắng bệch ra, như gặp ma ấy.”

“Bạch Tuyết đâu? Cô ta không phải vẫn đi theo sếp Lý sao?”

“Bạch Tuyết cũng hoảng rồi, lớp trang điểm trôi hết như sắp khóc đến nơi.”

Bầu không khí trong nhóm có chút biến chuyển tinh tế.

Dường như ai cũng đánh hơi thấy mùi bất thường.

Ngay sau đó.

Một trưởng phòng nòng cốt đang tham gia tiệc mừng công gửi một tin nhắn thoại.

Giọng anh ta cố đè thấp xuống, như đang làm chuyện mờ ám:

“Có biến lớn rồi anh em ơi.”

“Đơn hàng của Tập đoàn Hoành Nghiệp, toang rồi!”

Tin nhắn thoại này như một quả bom nổ chậm.

Trong phút chốc kích nổ toàn bộ nhóm chat.

“Cái gì???”

“Đùa à! Có phải chuyện đùa đâu!”

“Trưởng phòng Trần, anh đừng uống say rồi nói sảng nhé! Bạch Tuyết vừa đăng vòng tròn bạn bè ăn mừng kia kìa?”

Trưởng phòng Trần kia lập tức gửi thêm một tin:

“Hàng thật giá thật 100%! Tôi chính tai nghe thấy sếp Lý đang gọi điện thoại xin lỗi sếp Triệu!”

“Sếp Triệu nói công ty chúng ta không chuyên nghiệp, coi họ như khỉ để đùa giỡn!”

“Rõ ràng người phụ trách dự án là Tần An Nhiên không đến, lại phái một con bé thực tập sinh chẳng biết cái gì đi!”

“Sếp Triệu đang rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!”

“800 triệu, bay rồi!”

Lần này.

Cả nhóm im bặt suốt một phút đồng hồ.

Không ai lên tiếng.

Dường như tất cả đều đang tiêu hóa tin sét đánh ngang tai này.

Sau đó.

Mũi dùi bắt đầu âm thầm đổi hướng.

Người mở miệng đầu tiên, chính là kẻ vừa tâng bốc Bạch Tuyết mạnh nhất.

“Tôi đã nói mà, đơn hàng lớn thế này, sao có thể để một thực tập sinh phụ trách chứ?”

“Quả là trò trẻ con!”

Một người khác lập tức hùa vào:

“Đúng thế! Chị An Nhiên theo dõi cả năm trời, nắm rõ mọi chi tiết trong lòng bàn tay, đến phút chót lại đổi người, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?”

“Bạch Tuyết rốt cuộc đã cho sếp Lý uống loại bùa mê thuốc lú gì vậy?”

“Hehe, còn có thể là gì nữa, mọi người không nhìn thấy cái váy hôm nay cô ta mặc à? Ngắn đến tận gốc đùi rồi.”

“Một kẻ dựa vào trò mèo để ngoi lên thì có bản lĩnh thực sự gì chứ?”

“Làm công ty chết thảm rồi!”

Giậu đổ bìm leo.

Bản tính con người, vào giờ phút này lộ rõ không sót một thứ gì.

Vài phút trước, cô ta còn là nữ vương được vạn người tung hô.

Vài phút sau, cô ta đã trở thành tội nhân bị người người phỉ nhổ.

Bạch Tuyết vẫn không lên tiếng.

Tôi đoán, giờ này cô ta đang trốn trong một góc nào đó, run lẩy bẩy.

Tất cả những gì cô ta khổ công dàn xếp, trong nháy mắt đã sụp đổ.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại tôi sáng lên.

Là cô bạn headhunter, Lâm Phi.

Cô ấy gọi đến.

Tôi bắt máy.

“An Nhiên! Bà nói chuyện tiện không?”

Giọng cô ấy nghe cực kỳ phấn khích.

“Tiện, bà nói đi.”

“Trời ơi, bà đúng là cá chép hóa rồng của tôi!”

Lâm Phi kích động nói.

“Bà đoán xem có chuyện gì?”

“Sếp Triệu của Tập đoàn Hoành Nghiệp vừa nhờ người liên hệ với tôi, chỉ đích danh muốn tìm bà!”

Tôi sững người.

“Tìm tôi?”

“Đúng! Chính là bà!”

Lâm Phi nói như bắn súng liên thanh.

“Sếp Triệu nói, ông ấy xem hồ sơ thầu của công ty bà, vô cùng kinh ngạc.”

“Ông ấy cho rằng người viết ra bản hồ sơ này là một nhân tài thực sự hiểu rõ nhu cầu của họ, am hiểu ngành này.”

“Cho nên hôm nay ông ấy đặc biệt muốn gặp mặt bà.”

“Kết quả là bà không đến, lại đổi thành một đứa hỏi ba câu không biết một như Bạch Tuyết.”

“Sếp Triệu nổi trận lôi đình tại chỗ, cảm thấy công ty các người đang sỉ nhục ông ấy.”

“Ông ấy vừa đưa ra một quyết định.”

“Dự án này, ông ấy không muốn hợp tác với bất kỳ công ty thiếu chuyên nghiệp nào nữa.”

“Ông ấy muốn lấy lại dự án này, tự thành lập một phòng dự án riêng.”

“Và ông ấy muốn mời bà, làm người phụ trách phòng dự án đó!”

Tôi nắm chặt điện thoại, hồi lâu không nói nên lời.

Trái tim, đập rộn lên một cách bất thường.

Thế này là sao?

Chuyển mình bất ngờ?

Núi cùng thủy tận lại thấy ánh sáng?

“An Nhiên, bà có đang nghe không đấy?”

Lâm Phi hỏi.

“Tôi đang nghe.”

“Sếp Triệu cực kỳ có thành ý, ông ấy bảo, đãi ngộ lương thưởng, chức vụ, tất cả mọi thứ đều do bà tự ra giá.”

“Chỉ cần bà gật đầu, sáng mai ông ấy muốn gặp mặt bà luôn.”

“Đây là cơ hội một bước lên mây đó nha!”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Nhìn ra ánh đèn vạn nhà của thành phố bên ngoài cửa sổ.

Tôi như nhìn thấy một con đường hoàn toàn mới, trải đầy hoa hồng và chông gai.

Đang chậm rãi trải ra trước mắt tôi.

06

Tôi ngồi trên sofa, thật lâu không nhúc nhích.

Bộ phim hài trên tivi đã kết thúc, đang phát nhạc chờ phần credit.

Giai điệu vui tươi nhưng không thể xoa dịu những gợn sóng trong lòng tôi.

Tập đoàn Hoành Nghiệp.

Sếp Triệu.

Người phụ trách dự án.

Những cụm từ này không ngừng lượn lờ trong tâm trí tôi.

Nói thật, tôi rung động rồi.

Một năm qua, dự án này giống như đứa con của tôi vậy.

Tôi nhìn nó từ một ý tưởng mơ hồ, đến một cấu tứ hoàn chỉnh, rồi thành một bản phương án chi tiết dày hàng trăm trang.

Tôi đã đổ vô số tâm huyết cho nó.

Thế mà, nó lại bị người ta chà đạp, bị vứt bỏ.

Bây giờ, lại có một cơ hội để tôi tự tay nhặt nó lên, để nó ra mắt thế giới một cách hoàn mỹ nhất.

Chương tiếp
Loading...