Trọng Sinh Đoạt Lại Phượng Vị
Chương 1
Bị quân vương cướp mất thê tử của thần tử, danh tiếng bại hoại suốt ba năm, ta mang thai.
Hoàng đế rất vui, nhưng không phải vì ta, mà vì thứ muội có thể vào cung thăm ta.
Năm đó, thứ muội kéo phu quân ta ra ngoài du ngoạn, bị hoàng đế vừa gặp đã nhất kiến chung tình, lập tức hạ chỉ triệu nàng vào cung.
Phu quân ngồi trơ trọi suốt một đêm, cuối cùng trói tay trói chân ta lại.
“Chẳng qua hắn chỉ coi nàng như vật thay thế cho người trong lòng thuở thiếu thời, là ai cũng chẳng quan trọng.”
“Thanh Dao, dung mạo nàng và muội muội có sáu phần tương tự, hắn sẽ không nhận ra đâu.”
Thế là ta bị đưa vào cung, còn thứ muội gả cho phu quân ta.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, nhưng sự đã rồi, hắn không thể cướp thần thê lần thứ hai, chỉ có thể lạnh nhạt với ta.
Ngày phu quân dẫn thứ muội vào cung, ta khóa chặt cửa điện, thiêu bọn họ sạch sẽ không còn gì.
Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày đi du ngoạn ấy.
Đã giống nhau sáu phần, vậy vì sao ngay từ đầu không thể là ta?
01
Sau khi hiểu rõ mình đã trọng sinh, việc đầu tiên ta làm là chạy tới nhà bếp.
Nhân lúc xung quanh không có ai, ta bỏ lượng lớn mê dược vào nồi canh đang được hâm trên bếp.
Đó là canh mà thứ muội ta, Hứa Nhạc Dao, nấu cho phu quân ta là Cố Đình Sênh.
Hơn nửa năm kể từ ngày thành thân, lần nào nàng ta cũng lấy danh nghĩa tới thăm ta để mang đủ loại canh thang, điểm tâm tới phủ.
Chỉ là, trong mỗi món đều sẽ “trùng hợp” cho thêm thứ mật ong mà ta không thể ăn.
Lần đầu tiên nàng ta đỏ hoe mắt giải thích, Cố Đình Sênh ghét bỏ đến cực điểm:
“Quả nhiên là không lên được mặt bàn, chẳng phải cố ý tới chọc tức phu nhân ta sao?”
Hứa Nhạc Dao giống như con thỏ trắng nhỏ bị kinh hãi:
“Muội chỉ nghe nói tỷ phu thích mật ong nhất, lỡ tay cho nhiều hơn một chút, thật sự xin lỗi…”
“Từ nhỏ muội chưa từng thấy thứ gì tốt đẹp, cũng không nhớ rõ khẩu vị ăn uống của đích tỷ, đều là lỗi của muội…”
Ta vốn luôn khoan hòa, chẳng những tha thứ cho nàng ta mà còn an ủi mấy câu.
Cố Đình Sênh còn khuyên ta đừng quá mềm lòng, nghiêm lệnh không cho nàng ta bước chân tới cửa nữa.
Ta nhìn những bọt khí sôi ùng ục trên mặt canh, nhất thời có chút hoảng hốt.
Rốt cuộc là từ khi nào mọi thứ bắt đầu thay đổi?
Là vì Hứa Nhạc Dao hết lần này đến lần khác cố tình vượt quá giới hạn để tiếp cận.
Hay là sự mềm lòng của Cố Đình Sênh mỗi khi nhìn thấy nàng ta bền bỉ đứng chờ ngoài cổng phủ.
Mới tạo nên bầu không khí mập mờ âm thầm dâng trào giữa hai người họ.
Không phải ta không nhận ra.
Chỉ là tình yêu trước đây Cố Đình Sênh dành cho ta quá tốt, quá đầy, khiến ta không muốn tin.
Nha hoàn bên cạnh từng giúp ta nghĩ cách.
Nhưng cũng vô tình cho Hứa Nhạc Dao thêm cơ hội len lỏi vào giữa chúng ta.
Khi Hứa Nhạc Dao lại một lần nữa bưng điểm tâm mật ong tới cho ta, Cố Đình Sênh im lặng một lát rồi nhìn sang ta:
“Nàng ấy cũng là có lòng, cùng lắm nàng nhận lấy thì đã sao?”
Không phải Cố Đình Sênh chưa từng thấy bộ dạng ta khó thở, toàn thân nổi đầy mẩn đỏ sau khi ăn nhầm mật ong.
Nhưng hắn vẫn dung túng.
Ta trở lại hành lang, lặng lẽ chờ Hứa Nhạc Dao và Cố Đình Sênh vừa cười đùa vừa bước ra khỏi thư phòng.
Nhìn thấy ta, Cố Đình Sênh có chút lúng túng rút tay áo khỏi bàn tay đang nắm chặt của Hứa Nhạc Dao:
“Thanh Dao, nàng đừng hiểu lầm, là muội muội nàng đứng không vững…”
Hứa Nhạc Dao quay đầu nhìn ta, đáy mắt lóe lên vẻ đắc ý:
“Tỷ tỷ, tỷ đừng vì muội và tỷ phu mà nảy sinh hiềm khích, bọn muội thật sự không có gì cả.”
Ta nghĩ lại.
Kiếp trước vào lúc này, ta đã vì khoảng cách không biết chừng mực giữa hai người họ mà tức giận rất lâu.
Cũng cãi nhau với Cố Đình Sênh không biết bao nhiêu lần.
Cho nên buổi du ngoạn hôm nay, ta mới giận dỗi không đi.
Một bước sai, từng bước đều sai.
Ta đã vì đoạn gian tình của bọn họ mà chôn vùi cả đời mình.
Nghĩ đến đó, ta đè nén hận ý rồi khẽ cười:
“Ta sẽ không đâu, hai người cứ yên tâm.”
Cố Đình Sênh thở phào nhẹ nhõm, nhanh chân bước tới trước mặt ta:
“Vậy hội đèn hoa tối nay, chúng ta cùng đi nhé?”
Đương nhiên Hứa Nhạc Dao không vui khi thấy sự chú ý của hắn chuyển sang chỗ ta, lập tức chen tới:
“Nghe nói đèn hoa năm nay đẹp lắm, tỷ phu, muội cũng muốn đi…”
“Đúng rồi, Nhạc Dao còn nấu canh gà cho tỷ nữa, bây giờ còn nóng, uống là vừa.”
Nàng ta vừa nói vừa âm thầm hạ thấp ta:
“Tỷ tỷ từ nhỏ chưa từng động tay vào việc bếp núc, không giống muội, việc gì cũng phải tự mình làm…”
Quả nhiên Cố Đình Sênh đau lòng nàng ta không chịu nổi, lập tức dịu giọng an ủi:
“Nàng từ trước đến nay khéo tay khéo léo, tài nấu nướng càng hơn người, ta thích nhất chính là món nàng làm!”
Ta viện cớ thay y phục rồi tránh đi.
Một lát sau, hai người trong phòng đã hôn mê bất tỉnh.
Nha hoàn thân cận Tiểu Đào cười nhạt một tiếng:
“Chỉ một bát canh mà còn phải đút qua đút lại, thật buồn nôn.”
Ta vuốt lại góc áo, liếc nhìn một cái:
“Lột sạch y phục của bọn họ, nhét vào cùng một chăn.”
Những ngày tháng thân bại danh liệt, người người hô đánh hô giết.
Cũng nên để bọn họ nếm thử rồi.
02
Sau khi dặn bà tử tâm phúc trông chừng bọn họ, ta lập tức chạy tới hội đèn hoa.
Trong xe ngựa, ta thay y phục, trang điểm lại dung nhan, bảo đảm mọi chi tiết đều không có sơ suất.
Hoàng đế Triệu Thanh Nam có một bạch nguyệt quang thời niên thiếu mà yêu không được, tìm cũng chẳng thấy.
Trong ngự thư phòng đều là tranh hắn vẽ bóng lưng và góc nghiêng của người con gái ấy.
Ta đã thuộc nằm lòng từ lâu.
Khi nhìn thấy hắn xuất hiện trên cầu qua khe cửa sổ xe, ta giả vờ vô tình vén rèm, mượn tay Tiểu Đào chậm rãi bước xuống.
Lúc ấy đèn hoa vây quanh.
Gió nhẹ lướt qua.
Gương mặt ta được phủ trong ánh đèn vàng nhạt dịu dàng.
Sau đó, ta và Triệu Thanh Nam đang đứng sững ở phía xa bốn mắt nhìn nhau.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Ta đã nhìn thấy sự si mê và chấn động trong mắt hắn.
Ta biết.
Thành công rồi.
Ta còn chưa đi được mấy bước, Triệu Thanh Nam đã đuổi theo, giọng điệu sốt ruột:
“Cô nương! Cô nương xin dừng bước!”
Ta kinh ngạc quay đầu:
“Vị công tử này, ta đã thành thân, không còn là cô nương nữa.”
Lúc này Triệu Thanh Nam mới nhìn thấy búi tóc của phụ nhân trên đầu ta, đáy mắt thoáng qua một tia thâm ý:
“Là tại hạ thất lễ. Chỉ là phu nhân rất giống một vị cố nhân của ta, không biết có thể cho tại hạ biết phương danh hay không?”
Ta e thẹn lùi lại một bước.
Tiểu Đào chắn trước mặt ta:
“Đây là thế tử phu nhân phủ Xương Bình Hầu. Ngươi là ai mà dám mạo phạm phu nhân nhà ta?”