Trọng Sinh Đoạt Lại Phượng Vị
Chương 3
“Khóc cái gì?”
“Không muốn gả cho trẫm sao?”
Ta sợ hãi đứng bật dậy.
Khối ngọc bội vẫn luôn nắm chặt trong tay cũng rơi xuống đất.
Triệu Thanh Nam khẽ cười, cúi người nhặt lên.
Sau đó vén khăn voan của ta, hài lòng nhìn vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng ấy.
“Mỗi lần gặp nàng, trẫm đều giống như một tên tiểu tử mới biết yêu.”
“Thật là…”
Ta được sắc phong làm Quý phi.
Trong âm thầm, ta sai người truyền đi khắp nơi chuyện ta được vào cung chỉ vì dung mạo giống bạch nguyệt quang của bệ hạ.
Hứa Nhạc Dao nghe ngóng khắp nơi.
Trong lòng dần có chủ ý.
Không lâu sau, trong một buổi cung yến, nàng ta năn nỉ Cố Đình Sênh đưa mình theo.
Sau đó trà trộn vào đội múa.
Tiệc vừa bắt đầu.
Hứa Nhạc Dao đeo mạng che mặt.
Đôi mắt chứa chan tình ý hướng thẳng lên vị trí cao nhất nơi Triệu Thanh Nam đang ngồi.
04
Triệu Thanh Nam quả thực sửng sốt một thoáng.
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn đã lướt qua nàng ta.
Cảnh tượng này hoàn toàn khác với kiếp trước.
Ba năm sống trong cung ở kiếp trước.
Ta sống như một kẻ vô hình.
Hứa Nhạc Dao tuy gả cho Cố Đình Sênh.
Nhưng đồng thời nàng ta cũng rất hiểu thủ đoạn dục cự hoàn nghênh, chưa từng buông tha Triệu Thanh Nam.
Để được gặp nàng ta một lần.
Triệu Thanh Nam đã mượn danh nghĩa của ta tổ chức không ít cung yến.
Nhưng lại không cho ta xuất hiện.
Chỉ vì Hứa Nhạc Dao nói rằng nàng ta cảm thấy có lỗi với ta, không dám gặp ta.
Sự lạnh nhạt của hoàng đế kéo theo vô số hậu quả.
Không đủ ăn, không đủ mặc.
Một mình chống chọi với giá lạnh trong tòa cung điện quạnh quẽ.
Những phi tần thất sủng khác ít ra còn có gia đình trợ cấp.
Nhưng Hứa Nhạc Dao lại trực tiếp cắt đứt con đường ấy của ta.
Nàng ta không cho phụ thân mẫu thân qua lại với ta, ở bên ngoài cung không ngừng hắt nước bẩn lên người ta, nói rằng ta hồng hạnh xuất tường trước rồi mới quyến rũ hoàng thượng.
Còn nói khi còn ở Cố gia ta đã là kẻ lẳng lơ ong bướm.
Những lời đồn đại ấy mấy lần khiến mẫu thân ta sinh bệnh.
Sau khi ta bất ngờ mang thai, Hứa Nhạc Dao càng ghen ghét đến đỏ mắt.
Ngày nàng ta cùng Cố Đình Sênh vào cung chúc mừng, nàng ta không cam lòng ghé sát bên tai ta thấp giọng:
“Tỷ tỷ, người giống hơn mới là muội.”
“Hoàng thượng cũng nói thích muội hơn đấy.”
“Tỷ có biết không? Chỉ cần muội hơi động chút thủ đoạn, tất cả mọi thứ trong hoàng cung này sẽ lại trở về tay muội.”
“Chẳng qua muội không muốn làm thiếp nên mới để tỷ nhặt được món hời mà thôi.”
Ánh mắt nàng ta như rắn độc quấn lấy bụng ta:
“Hoàng thượng đã chính miệng hứa với muội.”
“Chỉ cần tỷ sinh hạ hài tử, muội sẽ được nuôi nó rồi trở thành hoàng hậu!”
“Ha ha ha ha…”
Nghĩ tới những chuyện đó, ta tiếp tục nhìn về phía sân khấu.
Ánh mắt của Hứa Nhạc Dao giống hệt kiếp trước, tràn đầy vẻ nhất định phải có được.
Một khúc múa kết thúc.
Nàng ta chẳng thèm để ý phản ứng của những người khác, trực tiếp tháo khăn che mặt trước mặt mọi người, yếu đuối dịu dàng gọi một tiếng:
“Hoàng thượng…”
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.
Đến khi Hứa Nhạc Dao nhận ra có điều không ổn thì đã quá muộn.
Triệu Thanh Nam sa sầm mặt, đập mạnh chén rượu xuống đất:
“Làm càn!”
Ta cùng mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Nhìn Hứa Nhạc Dao đang run rẩy bên dưới, khóe môi ta chậm rãi cong lên.
Con người Triệu Thanh Nam thoạt nhìn giống như kẻ có thể bất chấp tất cả vì tình yêu.
Nhưng thực chất bên trong lại vô cùng cao ngạo.
Hắn cực kỳ để tâm việc có người làm vấy bẩn hình tượng hoàn mỹ của bạch nguyệt quang trong lòng mình.
Thế thân có thể hoạt bát tươi sáng.
Cũng có thể dịu dàng đoan trang.
Nhưng tuyệt đối không thể là loại hí tử mua vui cho thiên hạ.
Huống hồ nửa tháng trước, trong cung vừa tịch thu một đống xuân cung đồ từ bên ngoài lưu truyền vào.
Gương mặt nữ chính trong tranh ấy chính là Hứa Nhạc Dao.
Mang gương mặt giống người trong lòng hắn, lại làm ra những chuyện lấy lòng quyến rũ trước mặt bàn dân thiên hạ.
Đối với hắn, đó là một sự sỉ nhục.
Kiếp trước, Hứa Nhạc Dao không nóng vội.
Nàng ta luôn giữ thể diện, khiến Triệu Thanh Nam càng yêu mà không được.
Nhưng kiếp này, từng bước nàng ta đi đều là do ta sắp đặt.
Ta đã sớm sai cung nữ đi theo nàng ta.
Khi nàng ta đang tìm cách gặp hoàng đế, các cung nữ cố ý trò chuyện trước mặt nàng ta.
“Vào cung lâu như vậy rồi mà ta còn chưa được gặp hoàng thượng.”
“Không biết hôm nay có cơ hội không.”
“Ta có một tỷ muội sẽ múa trong cung yến. Ngươi đưa nàng ít bạc rồi trà trộn vào đội múa chẳng phải sẽ gặp được sao?”
“Biết đâu còn được làm nương nương ấy chứ.”
Hứa Nhạc Dao tưởng rằng mình đã tìm được bí quyết độc môn.
Nhưng thực ra là tự bước vào cạm bẫy của ta.
Thấy hoàng đế nổi giận, Cố Đình Sênh vội vàng quỳ ra phía trước cầu tình:
“Hoàng thượng, đây là thiếp thất của thần.”
“Là thần quản giáo không nghiêm, xin người tha cho nàng ấy một mạng!”
Tội chết có thể miễn.
Tội sống khó tha.
Hứa Nhạc Dao vẫn bị đánh một trận bằng gậy, trọng thương hôn mê rồi bị khiêng ra khỏi cung.
Danh tiếng của nàng ta vốn đã bị hủy hoại.
Lần này lại còn câu dẫn hoàng thượng bất thành.
Cố Đình Sênh hoàn toàn trở thành trò cười cho thiên hạ.
Ta hiếm khi được thư thái vài ngày.
Nụ cười dành cho Triệu Thanh Nam cũng nhiều hơn trước.
Những ngày qua, ta giận hắn vì không chịu nói cho ta biết thân phận thật.
Vẫn luôn lạnh nhạt xa cách.
Giờ đột nhiên được nhìn thấy nụ cười của ta, Triệu Thanh Nam vui vẻ đến không biết trời đất là gì.
Đáng tiếc, những ngày yên ổn ấy không kéo dài được bao lâu.
Thám tử của Cố gia báo tin cho ta.
Câu đầu tiên Hứa Nhạc Dao nói sau khi tỉnh lại từ cơn hôn mê là:
“Đừng đốt chết ta!”
Nàng ta…
Cũng trọng sinh rồi.
05
“Nương nương, người định làm thế nào đây?”
Tiểu Đào là người thân cận nhất của ta.
Lúc này nàng ấy đang cau mày lo lắng.
Con nha đầu ngốc này.
Kiếp trước vì muốn giúp ta có được một phần cơm thừa canh cặn mà bị thái giám quản sự đánh chết tươi.
Sống mũi ta chợt cay xè.
Ta đưa tay vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt của nàng ấy:
“Binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn.”
Không phải ta chưa từng nghĩ tới chuyện trọng sinh sẽ xảy ra với người khác.
Cho nên ngay từ đầu ta đã có chuẩn bị.
Sau khi dưỡng thương khỏi hẳn, Hứa Nhạc Dao lấy thân phận người nhà mẹ đẻ của ta đưa thiếp xin vào cung.
Ta không ngăn cản.
Ta chờ nàng ta ra chiêu.
Sau khi vào cung, Hứa Nhạc Dao không tới gặp ta.
Mà trực tiếp đi gặp Triệu Thanh Nam.
Nàng ta chỉ nói một câu:
“Người mà bệ hạ khổ công tìm kiếm, thiếp biết tung tích của nàng ấy.”
“Chỉ cầu được gặp mặt một lần, chết cũng không hối tiếc.”
Từ đó trở đi, liên tiếp ba ngày Triệu Thanh Nam không tới cung của ta.
Đọc tiếp: Chương 4 →