Trọng Sinh Né Tuyển Phi

2



3

Những ngày tiếp theo.

Ta vẫn ở yên trong phòng mình, thỉnh thoảng phải đến phòng bếp sắc t.h.u.ố.c.

Đại phu kê cho ta phương t.h.u.ố.c dùng trong bảy ngày, uống đúng hạn thì ban đỏ sẽ lặn xuống, khôi phục như cũ.

Đến ngày thứ năm, Thanh Thúy có việc khác phải bận, bên cạnh ta cũng không còn nha hoàn nào.

Ta liền tự mình đến phòng bếp, sắc t.h.u.ố.c ngày thứ năm.

Dù sao trong bếp cũng không có mấy người, ta dứt khoát tháo khăn che mặt, trực tiếp để nguyên khuôn mặt đầy ban đỏ bắt đầu sắc t.h.u.ố.c.

Ngồi canh bên lò t.h.u.ố.c đến mức lơ mơ buồn ngủ, mơ hồ nghe thấy bên ngoài có người nói:

“Điện hạ, ngài đi nhầm đường rồi, bên kia là phòng bếp của hạ nhân…”

Ta quay lưng về phía cửa bếp, cũng không để ý lắm.

Thế nhưng tiếng bước chân lại càng lúc càng gần.

Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa cách truyền đến: “Niệm Niệm? Sao nàng lại ở đây?”

Ta bừng tỉnh, phản ứng mất hai nhịp, mới ý thức được.

Người kia dường như đã nhận nhầm bóng lưng ta thành Thi Niệm.

Nhưng còn chưa kịp chộp lấy chiếc khăn che mặt bên cạnh, hương gỗ trầm tĩnh đã vờn quanh bên người ta.

Ngay sau đó.

Một bàn tay khớp xương rõ ràng thân mật nắm lấy tay ta.

Sau lưng truyền đến giọng nói mang ý cười của hắn:

“Đang sắc t.h.u.ố.c bổ ta tặng nàng sao? Sao không để nha hoàn làm?”

Kiếp trước, động tác nắm tay như vậy đã lặp lại vô số lần.

Nhưng lần này, ta không dám ngẩng đầu, mạnh mẽ hất tay hắn ra.

Thị vệ bên cạnh lúng túng nhắc nhở: “Điện hạ, đây là vị Nhị tiểu thư của Thi gia…”

Tạ Diên Ngọc cũng rất nhanh nhận ra có gì đó không đúng.

Bàn tay trong lòng bàn tay hắn rõ ràng nhỏ nhắn hơn.

Nhìn kỹ bóng lưng, cũng gầy yếu hơn Thi Niệm.

Trong lúc hắn còn sững lại, ta đã nhanh ch.óng đeo lại khăn che mặt.

Từ đầu đến cuối đều cúi đầu không nhìn hắn, chỉ cung kính hành lễ:

“Điện hạ.”

Tạ Diên Ngọc rũ mắt.

Chỉ nhìn thấy phần trán lộ ra của ta, là những mảng ban đỏ và dấu vết đáng sợ.

Hắn chỉ nhìn một cái, liền lạnh nhạt thu hồi ánh mắt.

Khi Thi Niệm nghe tin chạy tới, Tạ Diên Ngọc đang cầm khăn lau tay.

Nàng nghi hoặc hỏi: “Diên Ngọc ca ca, sao huynh lại ở phòng bếp?”

Tạ Diên Ngọc vừa đi ra ngoài, vừa tùy ý đáp: “Đi nhầm đường.”

Thị vệ cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi.

Thi Niệm “ồ” một tiếng, chú ý đến động tác lau tay của hắn, lại hỏi: “Tay huynh sao vậy?”

Động tác của Tạ Diên Ngọc khẽ khựng lại.

Trong giọng nói mang theo một tia chán ghét nhàn nhạt:

“Không có gì, chỉ là vô ý chạm phải thứ không sạch sẽ mà thôi.”

4

Những ngày sau đó.

Ban đỏ trên mặt ta cuối cùng cũng đã lặn hết.

Thanh Thúy cẩn thận kiểm tra khuôn mặt ta, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm:

“May mà không để lại dấu vết, tiểu thư, sau này người đừng làm vậy nữa, nô tỳ sắp bị người dọa c.h.ế.t rồi.”

Giờ đây ta cuối cùng cũng tránh được vận mệnh kiếp trước.

Cũng hiếm khi mỉm cười đáp lại nàng: “Được, sau này sẽ không nữa.”

Chiều hôm đó, ta nhận được một tin.

Công chúa định ngày mai mở yến tiệc đêm, mời các quý nữ đến thưởng trà làm thơ.

Những dịp như vậy trước đây, vĩnh viễn không đến lượt ta.

Cũng chẳng mấy ai biết đến ta.

Nhưng dạo này tâm trạng của Thi Niệm quả thật rất tốt.

Vậy mà lại để lại cho ta một tấm thiếp mời: “Tối mai nhớ đến dự yến.”

Mấy ngày nay ta luôn ở trong phòng, quả thật có chút bức bối, nghĩ một chút liền đồng ý.

Đến ngày dự yến, Thanh Thúy bận rộn chọn y phục và trang sức cho ta, miệng lẩm bẩm:

“Tiểu thư xinh đẹp như vậy, nên ra ngoài gặp người nhiều hơn mới phải.”

Thế nhưng khi chúng ta đến nơi tổ chức yến tiệc.

Lại phát hiện bên đường nhỏ cạnh đó có vài khóm mẫu đơn đang nở.

Thanh Thúy nhíu mày do dự, cuối cùng vẫn để ta đeo khăn che mặt, giảm bớt tiếp xúc với phấn hoa.

Nàng an ủi ta: “Không sao đâu tiểu thư, qua đoạn đường này là có thể tháo khăn ra rồi.”

Nhưng khi ta đến nơi tụ tập đông người, lại phát hiện xung quanh vẫn còn hoa mẫu đơn.

Ta đành tiếp tục đeo khăn che mặt, ngồi vào một góc.

Trong yến tiệc có rất nhiều người chưa từng gặp ta, ánh mắt vô tình hay cố ý đều đang đ.á.n.h giá ta.

Ta ngồi một lúc, cảm thấy có chút ngột ngạt.

Liền rời đi đến phía sau giả sơn.

Nơi đó không có hoa, ta cuối cùng cũng có thể tháo khăn ra hít thở.

Nhưng còn chưa kịp thả lỏng bao lâu, đã có tiểu tư đến truyền lời:

“Thi Niệm tiểu thư mời tiểu thư đến đình gặp nàng.”

Ta ôn hòa đáp một tiếng.

Tiểu tư vô thức ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt ta đã tháo khăn, hô hấp chợt ngưng lại.

Ta không chú ý đến thần sắc của hắn, chỉ lo nghĩ xem cái đình ở đâu.

Xác định bên cạnh đình không có mẫu đơn.

Ta rốt cuộc yên tâm, cất khăn che mặt rồi trực tiếp đi qua.

Khi còn chưa đến gần, Thi Niệm đã đi ra thân mật khoác tay ta:

“Muội muội mau đến, Diên Ngọc ca ca đã đồng ý giúp muội tìm hôn sự rồi.”

Nói xong liền kéo ta đi vào trong đình.

Ta sững lại một khắc.

Không ngờ Tạ Diên Ngọc cũng đến.

Nhưng đến nước này, ta chỉ có thể cứng đầu bước vào, cúi đầu đi theo.

Bên trong tụ tập rất nhiều người.

Có công chúa, có các quý nữ danh gia.

Thi Niệm hướng về phía người ngồi chủ vị gọi: “Diên Ngọc ca ca, ta đã dẫn người đến rồi!”

Trong ánh đêm mờ tối, ta cúi đầu, khom người hành lễ.

Tạ Diên Ngọc quả thật giúp ta suy nghĩ một phen về đối tượng thích hợp, cuối cùng hỏi ta:

“Ngươi thấy Tổng Đốc Đông xưởng thế nào?”

Lời vừa dứt.

Đám đông rơi vào một khoảng lặng, sau đó phát ra tiếng cười khẽ.

Tổng Đốc Đông xưởng, thủ đoạn tàn nhẫn, con người hiểm độc.

Nghe nói có thể khiến trẻ con nín khóc trong đêm.

Hơn nữa bỏ qua những điều đó không nói, ai lại nguyện ý gả cho một hoạn quan chứ?

Tất cả mọi người đều coi đó là lời đùa, không ai xem là thật.

Nghe đến danh xưng ấy, ta hiếm khi sững lại một chút.

Công chúa nghe xong, không khỏi nhíu mày: “Hoàng huynh, huynh lại bắt nạt tiểu cô nương rồi.”

Tạ Diên Ngọc không mấy để tâm, chờ một lúc mà vẫn không thấy ta trả lời.

Giữa mày hắn thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn, thúc giục: “Ngẩng đầu lên, trả lời ta.”

Dưới ánh trăng trong trẻo, ta đứng trên bậc đá xanh.

Cuối cùng ngẩng đầu lên.

Gương mặt không còn khăn che, cứ thế lộ ra trước ánh nhìn của mọi người.

Tiếng cười xung quanh dần dần im bặt.

Chỉ còn tiếng hít sâu khe khẽ.

Tạ Diên Ngọc ngồi trên cao, không kiên nhẫn đưa ánh mắt nhìn xuống mặt ta.

Ngay sau đó, bàn tay đang cầm chén khẽ khựng lại.

Rất lâu không nói gì.

Ta nghĩ đến thái độ của hắn với ta ở đời này, dường như chỉ có chán ghét.

Điều đó ngược lại khiến ta yên tâm.

Vì thế ta thuận theo lời hắn, nghiêm túc suy nghĩ một chút.

Trong đầu thoáng hiện bóng dáng vị Tổng Đốc Đông xưởng kiếp trước ta chỉ gặp vài lần, dung mạo lại xinh đẹp như nữ t.ử.

Sau đó khẽ cong môi cười, chân thành gật đầu đáp:

“Vậy thì đa tạ điện hạ, đã thay thần nữ chọn cho một mối lương duyên.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...